Chương 252: Luận bàn thứ tự

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

20121104145511_mwl2a

Ngụy Đình Du cười khổ, gọi Tống Mặc một tiếng “Tỷ phu” .

Ca ca, hắn thật đúng là gọi không ra miệng!

Tống Mặc hơi hơi cười, trông thật khiêm tốn.

Đậu Thế Anh rất hài lòng.

Hai chàng rể đều xuất thân hiển hách, lại có thể chào hỏi theo thứ bậc nhà vợ, đây là sự tôn trọng với con gái của mình, cũng là tôn trọng Đậu gia.

Vì từ đường họ Đậu không ở kinh đô, ông bèn dẫn Tống Mặc và Đậu Chiêu đến chính sảnh, dập đầu trước bài vị tổ tiên Đậu gia, dâng hương, coi như là đã bái tế tổ tiên, bẩm báo chuyện vui. Sau đó lại dẫn bọn họ về phòng khách, dập đầu với đám người Đậu Thế Xu, coi như chính thức nhận người thân.

Có lẽ là sợ phủ Anh Quốc công quá xa hoa, vàng bạc có giá nhưng sách vở thì vô giá, lễ gặp mặt của Đậu Thế Xu là cuốn “Xuân Thu” in ấn từ tiền triều, lễ gặp mặt của Đậu Thế Hoành là bộ “Tứ thư chú thích”, huynh trưởng như Đậu Văn Xương, Đậu Bác Xương, hoặc là tặng tập cẩm mặc, hoặc là lâm tâm chỉ, hoặc đồ rửa bút bằng ngọc… đều là những thứ để đọc sách, nghiên cứu học thuật.

 (Lâm tâm chỉ: Tinh phẩm của thi họa, một trong bốn loại văn phòng tứ bảo nổi danh đất Huy Châu, Từ đời Đường, Huy Châu trở thành nơi sản xuất chính của văn phòng tứ bảo, ngoài nghiên mực, mực Huy Châu được xưng tụng bậc nhất thiên hạ thì loại giấy lâm tâm chỉ này càng là bảo vật)

Đậu Chiêu mỉm cười.

Tống Mặc liền nhân lúc không ai để ý, nhỏ giọng hỏi Đậu Chiêu: “Nàng cười cái gì?”

Đậu Chiêu liếc nhìn Trần Hạch đang phải bưng quà gặp mặt ở bên một cái rồi thấp giọng cười nói: “Ngươi có thể đi thi Trạng nguyên được rồi!”

Tống Mặc nhìn đống văn phòng tứ bảo này, đáy mắt dâng lên ý cười.

Tặng lễ trước thì là trưởng bối, nhận lễ trước thì là vãn bối hoặc nhỏ tuổi hơn.

Ngụy Đình Du sờ sờ hồng bao trong tay áo, không biết lấy ra thì hơn hay là không nên lấy ra. Theo lễ, Tống Mặc tuy là tỷ phu nhưng hắn thành thân trước Tống Mặc, giờ hắn tặng quà gặp mặt cho Tống Mặc là theo cấp bậc lễ nghĩa, không thông vẫn có thể nói thông nhưng có vẻ khá hẹp hòi. Nhưng vừa rồi những thứ Đậu gia tặng lại là những thứ không thể dùng tiền để đong đếm, vậy thì hồng bao hai trăm lượng này của hắn lấy ra cũng không khỏi quá thô tục rồi.

Trong lúc do dự, Tống Mặc đã cười nhìn về phía Ngụy Đình Du, đưa một phong hồng bao cho Ngụy Đình Du.

Ngụy Đình Du nhìn mấy đứa trẻ con đứng xếp hàng sau mình, mặt đỏ bừng lên. Đang định cự tuyệt thì Tống Mặc đã quả quyết nhét hồng bao vào tay hắn, cười lớn: “Chúng ta cũng đâu phải mới gặp nhau lần đầu, mau cầm lấy!” Làm cho Ngụy Đình Du nhớ lại lúc trước khi Tống Mặc chăm sóc hắn, bảo hắn đi theo Cố Ngọc làm ăn, chia hoa hồng.

Hắn không khỏi sửng sốt.

Tống Mặc lại xoay người sờ sờ trưởng tử của Đậu Tể Xương là Đậu Khải Nhân, đưa cho nó một phong hồng bao.

Đậu Khải Nhân lớn tiếng hô “Đa tạ tứ cữu cữu”, nhảy nhót mừng rỡ khiến Tống Mặc càng buồn cười.

Con thứ của Đậu Tể Xương là Đậu Khải Phục lại chưa đợi Tống Mặc lấy hồng bao ra đã la lớn: “Tứ cữu cữu, còn con nữa, còn con nữa!” Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm sắp vươn đến tận mặt Tống Mặc.

“Ta nhớ chứ, còn Phục ca nhi nữa!” Tống Mặc bật cười, đưa hồng bao cho nó.

Đậu Khải Phục hoan hô, đón lấy hồng bao, đôi chân mũm mĩm lon ton chạy về khoe Đậu Tĩnh Viện đang ngồi ở tây thính: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, đệ có hồng bao này!”

Đậu Tĩnh Viện là con gái của Đậu Bác Xương.

Nàng nghe thấy tiếng thì cũng lon ton chạy vào, kéo vạt áo Tống Mặc nói: “Tứ cữu cữu, người chưa cho con hồng bao!”

Giọng nói mềm mại kia, đôi mắt sáng long lanh kia khiến lòng Tống Mặc mềm nhũn.

“Được, được, được!” Tống Mặc cười bế Đậu Tĩnh Viện lên, đưa cho cô nhóc hai phong bao.

Đậu Tĩnh Viện cười hì hì, đắc ý vẫy vẫy phong bao trong tay với Đậu Khải Nhân và Đậu Khải Phục.

Đậu Khải Nhân và Đậu Khải Phục một trái một phải ôm đùi Tống Mặc, cao giọng gọi “Tứ cữu cữu, con cũng muốn hai cái, con cũng muốn hai cái!”

Đám người Đậu Chiêu xấu hổ, ba nhũ mẫu lại không ngẩng nổi đầu lên, tiến lên dỗ mấy đứa nhỏ.

Tống Mặc cười cản nhũ mẫu: “Vui thôi mà, đâu cần câu nệ như vậy.” Lại thấy hai phong hồng bao cho Đậu Khải Nhân và Đậu Khải Phục.

Đậu Khải Nhân và Đậu Khải Phục hoan hô không ngừng.

Đậu Tĩnh Viên bĩu môi nói: “Con cũng muốn thêm một cái!”

Tống Mặc lại cho con bé thêm một cái.

Đậu Tĩnh Viện vui vẻ ra mặt, Đậu Khải Nhân và Đậu Khải Phục lại choáng váng.

Ngũ phu nhân đỏ mặt, hung hăng trừng mắt nhìn hai nàng dâu của mình một cái.

Quách thị giật mình, tiến lên bế Đậu Tĩnh Viện, cười bảo con bé: “Còn không mau cảm ơn tứ cữu cữu!”

“Đa tạ tứ cữu cữu!” Đậu Tĩnh Viện non nớt nhại theo, lấy lòng nói với Tống Mặc: “Tứ cữu cữu, tết đến người đến nhà con chơi, con bảo tổ phụ con viết cho người câu đối xuân!”

Từ bé nàng đã thấy nhiều người đến nhà cầu Đậu Thế Xu viết câu đối xuân mà không được nên luôn cho rằng đó là thứ tốt nhất trên đời. Lời này đâm ra lại khiến Đậu Thế Xu đứng ngồi không yên, đứng dậy chắp tay nói với Tống Mặc: “Thế tử gia đừng chê cười!”

Tống Mặc lại cười nói: “Đây là tâm ý của Tĩnh thư nhi, đến lúc đó ngũ bá phụ không thể từ chối đâu đó!”

Đậu Thế Xu có chút bất ngờ vì sự hiền hòa của Tống Mặc, lập tức mỉm cười, khiêm tốn nói: “Chỉ cần Thế tử gia không chê là tốt rồi!”

Tống Mặc cười nói: “Sớm nghe mọi người khen ngợi chữ của ngũ bá phụ phiêu dật xuất trần mà vẫn chưa có dịp được thấy. Lần này vẫn là nhờ phúc của Tĩnh thư nhi mới có thể xin ngũ bá phụ đôi câu đối xuân, sao dám nói lời “chê bai”?”

Đậu Thế Xu còn định khiêm tốn thêm đôi câu thì Đậu Thế Hoành đã mất kiên nhẫn nói: “Người một nhà, khách khí thế làm gì? Nếu ngươi muốn xin ngũ ca ca mấy bức tranh chữ thì chỉ cần tới cửa nói một tiếng là được. Nhưng chữ của ngũ huynh nổi tiếng một nửa là nhờ sự chăm chỉ ngắn ngủi của huynh ấy, một nửa là vì giờ huynh ấy là nội các đại học sĩ, ngươi cũng đừng quá kì vọng làm gì!”

Lời này khiến mọi người bật cười, Đậu Thế Anh lại cười lắc đầu thở dài: “Nào có người trong nhà nào lại nói người nhà mình như vậy?” Sau đó lại tán gẫu với Tống Mặc: “Ta nghe mấy vị lão tiên sinh trong Hàn lâm viện nói, chữ của ngươi cũng không tồi đâu, Hoàng thượng còn bảo ngươi giúp người chép kinh Phật, sư phụ của ngươi là ai? Đã đọc sách gì rồi?”

“Sư phụ là Trung Nghị công.” Tống Mặc nghiêm túc nói, “Đi theo Trung Nghị công đọc “Xuân Thu”.

Chư tử bách gia rộng lớn như sa mạc. Tứ thư ngũ kinh, bạc đầu theo đuổi cũng không hết, cho dù là sĩ tử tham gia khoa cử cũng không thể nào đọc thông hết, bình thường đều chọn một quyển tiêu biểu làm phương hướng cho mình. Mà Trung Nghị Công lại là học giả uyên thâm đương thời, là sư phụ của mấy vị hoàng tử, qua đời cách đây ba năm, được phong thụy là “Trung Nghị”.

“Xem ra cuốn “Xuân Thu” này của ta tặng đúng người rồi.” Đậu Thế Xu vuốt râu mà cười, ánh mắt nhìn Tống Mặc như nhìn thấy người chung chí hướng với mình, có sự biến hóa vi diệu.

Vẻ mặt Đậu Thế Anh cũng tương tự, nói: “Xuân Thu” dài dòng khó nhớ, giờ vì sớm được đỗ đạt, đã chẳng còn mấy người có thể quyết tâm đọc “Xuân Thu” nữa rồi, không ngờ ngươi lại đọc “Xuân Thu.”

Ông cũng đọc “Xuân Thu”.

Tống Mặc cười nói: “Con không cần thi khoa cử, từ từ đọc là được.”

Đậu Thế Hoành lại gật đầu: “Như vậy cũng vẫn là rất khó.” Lại ôm bả vai Tống Mặc kéo hắn ngồi xuống cùng nói chuyện.

Kỷ thị không khỏi dở khóc dở cười, vội cười nói: “Lão gia có gì cần nói thì hôm sau mời Thế tử gia về nhà nói chuyện cũng được mà. Hôm nay để Thế tử gia gặp mặt ngũ tẩu và mấy cháu dâu chứ.”

Đậu Thế Hoành bật cười, vỗ vỗ đầu, vừa cười nói “Xem trí nhớ của ta này” vừa bao biện mà kéo Tống Mặc, giới thiệu ngũ phu nhân cho hắn.

Bởi vì bọn nhỏ nói cười như vậy, mọi người vui vẻ đứng chung một chỗ, bớt mấy phần nghiêm túc như lúc đầu, lại thêm mấy phần náo nhiệt, vui mừng.

Đậu Chiêu và Tống Mặc dập đầu chào ngũ phu nhân, ngũ phu nhân tự tay đỡ Tống Mặc và Đậu Chiêu dậy, đưa cho Đậu Chiêu một chiếc hộp sơn son thếp vàng, cười nói: “Là đôi trâm ngọc bích, chúc hai con tương kính như tân, đầu bạc răng long.”

So với khi bái kiến đám người Đậu Thế Xu khi nãy thì không khí lúc này thật thân thiết, hòa hảo.

Tống Mặc và Đậu Chiêu vội vàng cảm tạ ngũ phu nhân, lại dập đầu chào lục phu nhân.

Kỷ thị cũng tặng cho bọn họ một chiếc chuông báo giờ nho nhỏ làm lễ gặp mặt.

“Đẹp quá!” Đậu Chiêu vô cùng thích thú, vội vàng cảm tạ.

Kỷ thị cười cười, chẳng nói gì cả, chỉ giúp Đậu Chiêu sửa sang lại vạt áo rồi lùi qua một bên.

Đậu Minh nhìn mà mắt đỏ bừng lên.

Nghĩ tới ngày lại mặt của mình, gương mặt của Đậu Thế Xu nhìn như thân thiết mà lại có chút kiêu căng không để thèm để ý, nghĩ tới đám trưởng bối như Đậu Thế Xu thưởng cho Ngụy Đình Du và mình một phong bao với ngân phiếu một trăm lượng…

Đều là nữ nhi xuất giá. Dựa vào cái gì mà đối xử với nàng và Đậu Chiêu khác nhau như vậy?

Nàng liếc nhìn Ngụy Đình Du một cái.

Ngụy Đình Du đứng ở một góc không người, cười có chút quẫn bách.

Đậu Minh cắn chặt môi.

Nàng gọi Tống Mặc một tiếng “Tỷ phu”, cười duyên nói: “Người và tỷ tỷ chuẩn bị quà gặp mặt gì cho muội thế?”

Tống Mặc cười đưa cho nàng một phong hồng bao, sau đó cười với Đậu Tĩnh Viện: “Tĩnh thư nhi nhận hồng bao của ta mà còn chưa hành lễ với ta đâu đó?”

Đậu Tĩnh Viện bưng cái miệng nhỏ nhắn cười, cung kính hành lễ với Tống Mặc, Đậu Chiêu.

Cao Thăng vội đến đây mời mọi người vào Đông thính ngồi: “Rượu và thức ăn đều đã chuẩn bị xong rồi!”

Mọi người cười đi qua đó.

Chẳng ai để ý tới Đậu Minh.

Đậu Minh cười lạnh, chen vào ngồi bên cạnh Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu coi như không phát hiện ra. Bình thản đáp lời ngũ phu nhân: “… Di Chí đường bài trí tuyệt đẹp, Thế tử gia vẫn ở đó, nếu muốn chuyển nhà, rất nhiều việc, chỉ sợ hai ba tháng cũng chưa xong được. Chẳng bằng cứ ở lại Di Chí đường.”

Ngũ phu nhân gật đầu nói: “Như vậy cũng tốt. Công công con đang tuổi tráng niên, chưa biết chừng sẽ tái giá, con ở lại Di Chí đường, cách xa một chút cũng thanh tĩnh hơn nhiều.”

Kỷ thị thấy Đậu Minh dỏng tai nghe, cười châm rượu cho ngũ phu nhân rồi nói: “Nội viện phủ Anh Quốc công lớn đến đâu thì cũng qua được Tây Đậu sao? Nếu Thọ Cô có thể quản lý việc nội trợ Tây Đậu thì lo gì phủ Anh Quốc công kia? Cho dù con bé có chuyện gì không thể đưa ra quyết định thì chẳng phải vẫn còn có tẩu tẩu đó sao? Tẩu tẩu đừng lo lắng thay nó nữa! Nó sẽ sống thoải mái thôi!” để cắt lời ngũ phu nhân, lại sai nha hoàn đi bưng đồ ăn lên. Sau đó cùng ngũ phu nhân bình phẩm về đồ ăn của Xuân Phương trai, ngũ phu nhân lại nhắc đến món bánh kiểu Phúc Kiến trên bàn tiệc. “Bánh đó của bọn họ ngon thật, cũng chẳng biết làm thế nào?”

Kỷ thị lại cười nói: “Muội thấy không ngon bằng bánh chính tông Phúc Kiến đâu.”

Chuyển đề tài.

Đậu Minh biết đây là Kỷ thị đề phòng mình, nàng liền nhẹ nhàng đá Hàn thị một cước, thấp giọng nói: “Mẹ chồng của tỷ khó hầu không?”

Hàn thị khẽ dịch người, tạo khoảng cách với Đậu Minh, nhỏ giọng cười nói: “Mẹ chồng ta rất tốt! Chỉ là Kỷ gia rất kĩ càng trong việc ăn uống mà thôi!”

Lúc trước nàng thương xót Đậu Minh không được thương yêu nhưng sau khi xảy ra chuyện tỷ muội gả thay, nàng cảm thấy lúc trước mình đã quá ngây thơ rồi, nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.

 

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

32 responses »

  1. nguyễn thị thảo nói:

    Hay qua. Cam on nang nha. Tet den noi roi moi nguoi deu ban ron ma nang van edit truyen de moi nguoi doc.

  2. huongnhim nói:

    thanks Heo, lần này Heo di dau ma lau quá vậy?
    Chúc Heo nam mới vui ve nha

  3. leephii nói:

    Đọc tới đoạn Tống Mặc tặng hồng bao cho NĐD, sau là một đám nhỏ làm mình cười không dứt được, cứ tượng tượng NĐD chỉ là một đứa nhỏ lớn xác mà thôi, thật tội mà. Cảm ơn bạn Heo nhiều nhé. Chúc một năm mới với nhiều niềm vui và thành công đến với bạn.

  4. yunniebabe nói:

    TM tạo cảm tình với mn tốt thật đấy, còn NDD thì cảm thấy ê ẩm thật. Nếu như ko có qá khứ thì mình sẽ thấy tội nghiệp NDD rồi. Còn ĐM thì tối ngày toàn ghanh đua,ko ra gì hết, nếu đã biết trước kết qả như vậy thì có dám bước lên kiệu hoa cũng phải ráng chịu chứ. Chẹp chẹp…
    Cảm ơn heo rất nhìu nhá. Chúc Heo ăn tết vui vẻ, và năm mới vạn sự như ý ^^!

  5. lauralaura97 nói:

    chúc Heo năm mới vui vẻ…

  6. bichpham90 nói:

    ĐM chỉ nghĩ người khác bạc đãi nó, sao không nghĩ đến tiền căn của hậu quả đó là gì? Suốt ngày suy nghĩ oán trách này nọ, sống sao yên vui được.

  7. sonymax92 nói:

    hehe, đọc đoạn đầu mà cứ cười tủm tỉm sung sướng, cảm thấy vui vẻ hạnh phúc mặc dù đó chẳng phải là cs của mình. Chi Chi và Heo con quá giỏi í.
    Cảm ơn nhiều lắm nha, đi làm mệt về mà tranh thủ đọc dk 1 chap vui như này thì còn gì bằng.
    Chúc bạn Heo, bà con cô bác anh chị em đã và đang theo dõi blog của Heo năm mới vui vẻ nhé. Heo thì có nhiều truyện hay hơn nữa, đi làm kiếm được nhiều xiền, đạt được nhiều nhiều ước mơ mà Heo vẫn ấp ủ nhé. Cả các bạn nữa, sức khỏe dồi dào, tiền vào như nước hihi :))))))))))

  8. Phương nói:

    TM được lòng mọi người quá:))) Đọc đoạn chia hồng bao mà cười rách miệng. Chúc bạn Heo năm mới sức khoẻ dồi dào, vạn sự như ý nhá!!!

  9. June ♫♪ nói:

    Thích mấy nhóc trong truyện ghê~ Đọc chương này thấy vui vui à!
    Chúc chị Heo năm mới vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình.

  10. nana nói:

    Nhìn cả gđ vui vẻ hp quá,chúc Heo và các chị e có một năm mới vui vẻ và đạt nhiu thành công

  11. daithienha nói:

    được đọc truyện thật là vui , ĐM đúng là chết ko chừa luôn ghen tỵ với ĐC nhưng cuối cùng chẳng bao giờ bằng được ĐC đâu .

  12. minhhuehung nói:

    Không khí này vui quá giống lúc họp mặt gia đình nhân dịp tết. Mình xin chúc Bạn Heo thật nhiều may mắn, dồi dào sức khỏe, làm ăn phát đạt và gặp nhiều may mắn. :-)

  13. Lili nói:

    DM hay ghen ty voi chi cua minh, thay ma ghet

  14. litdolphin nói:

    Hí hí. Đợi được chương mới rồi. Đọc chương này cảm thấy hả hê cho ĐC. ĐM thì khỏi phải nói rồi. Càng lúc bị xa lánh vì tính tham và hay ganh của mình. Nhưng mad rất muốn xem ĐM ghen tị đến đỏ mắt như thês nào..

  15. thunguyen nói:

    Aizaa..đậu minh tự làm tự chịu..gả thay chị mình..làm đc chuyện đó thì ai tôn trọng cho nỗi :))..chúc heo năm moi zui zẻ nha

  16. loiyeuqn nói:

    Kỷ Vịnh chưa thấy xuất hiện nhỉ?
    Chương này hai anh chị tâm đầu ý hợp quá, kiểu hai người quá hiểu nhau nên nhìn chẳng giống mới tân hôn chút nào.

  17. uyên nói:

    ^^. Mong quá. Mình ghét đậu minh ghê. Nhỏ nhen quá. -_-

  18. thanh nhan nói:

    Lại có tục lệ ai đưa quà trước thì là trưởng bối mới hay chứ! Làm sao mà tống mặc chịu bề dưới cho cam chứ. Chúc heo năm mới có nhiều sức khỏe, niềm vui và luôn hạnh phúc nhé.😊😍😋

  19. chocolat nói:

    chút kiêu căng không để thèm để ý->chút kiêu căng không thèm để ý

  20. heo điệu nói:

    TM “ngoan hiền” dzữ. A chỉ giỏi đóng kịch ^^
    Mà con bé ĐM sau vụ đòi quà KV bị chơi, đến lượt TM mà vẫn còn trơ mặt đòi . Độ dày mặt siêu cấp của nó đúng là ko bình thường. TM ko điên lên xử lý nó là may rùi chỉ còn làm nũng với Mặc mặc kiểu ấy

  21. Linh Trang nói:

    Mấy tập này diễn biến chậm quá :(( bai giờ mới iu nhau đây trời -😩
    Cảm ơn bạn Heo nha 😘

  22. cometchan nói:

    Cám ơn Heo. Tết rồi mà vẫn cố gắng edit truyện cho mn. Chúc Heo năm mới vui vẻ nha XD

  23. concuuvang nói:

    Ặc ,cô đậu Minh này đúng là dại mà,ngoan ngoãn có phải là được phong bao nặng không cơ chứ.

  24. Bong nói:

    Tống Mặc nhỏ hơn Ngụy Đình Du mà đối nhân xử thế khác hẳn, ra dáng ca ca hihihihi

  25. hadieplang nói:

    hihi.lan ni Mac ca duoc lam ca ca cua Nguy Dinh Du roi
    con co nang Dau Minj.khong phai ta ki thi dau nhung nang ta chang dang duoc thuong xot.roi co nag se con co nhung hanh dong wa dag hon nhiu
    tet den rui nag Heo an tet vui ve nhe

  26. bantidong nói:

    công nhận Đậu minh giỏi, sống mãi như vậy mà không thấy mệt mỏi

  27. hoaivoco44 nói:

    Chúc cả nhà năm mới mạnh khỏe, bình an :)

  28. thongminh123 nói:

    Đậu Minh kia ghen tị đỏ mắt nhể! Đáng đời mà

  29. mebonbon nói:

    Chuc mung năm moi bé Heo, bé Yang! TM bo ĐM mình thật hả dạ, hihi

  30. hoa co may nói:

    đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về, TM đối với già trẻ bé lớn ở Đậu gia đúng là ko chê vào đâu được

  31. Quynh Anh nói:

    Đọc chương này thấy ấm áp quá, đúng là Tống Mặc biết cách đối nhân xử thế, khéo được lòng già trẻ lớn bé nhà Đậu Chiêu!

  32. Ôi a Mặc dễ gần quá. Mà buổi lại mặt này thật ấm áp. Hhihi. Nhưng nghĩ lại cũng thấy tội NĐD, hầu gia này cũng ko làm gì quá đáng nhưng thấy đứng một bên như vậy cũng đáng thương lắm.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s