Chương 245 Tân hôn

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

20130204182038_wfh5m

“Sao em lại một mình chạy tới đây?” Đậu Chiêu ngạc nhiên nói.

Vì tiện chăm sóc nàng, nàng dẫn theo mấy nha hoàn bên phủ là Tố Tâm, Tố Lan, Cam Lộ và Tố Quyên ở ngay phòng cách vách.

Tố Lan cười hì hì chạy tới bên Đậu Chiêu: “Trần Hạch bên người Thế tử gia vừa mới đến đây hỏi trong phòng đã tan chưa? Nếu tan rồi thì bảo chúng em vào hầu hạ tiểu thư nghỉ ngơi. Còn nói… còn nói chúng em ở nhà hầu hạ tiểu thư thế nào thì giờ cứ thế. Bảo chúng em phái một người trông giữ nến long phượng cẩn thận là được. Nếu chưa giải tán thì bảo chúng em đợi thêm lát nữa rồi đến… Tỷ tỷ bảo em vào hỏi tiểu thư một tiếng, giờ tiểu thư đã nghỉ ngơi chưa? Hay là ăn chút điểm tâm rồi tính?” Sau đó như sợ Đậu Chiêu lo lắng, lại nói: “Lúc Trần Hạch đến còn dẫn theo một gia đinh là Võ Di, nói chúng em mới vào cửa, chưa quen thuộc trong phủ, có chuyện gì  thì bảo Võ Di làm là được. Em thấy Võ Di kia rất nhạy bén, chắc có chuyện gì cũng không nói hươu nói vượn đâu.”

Tân nương tử không đợi tân lang về đã ngủ trước, đây chính là hành vi đại bất kính, nếu bị nhà chồng biết, giáo huấn là nhẹ, có gọi người nhà tân nương đến mắng mỏ thì nhà mẹ đẻ tân nương cũng chỉ dám nghe chứ không dám giận.

Tống Mặc suy nghĩ rất chu đáo.

Đậu Chiêu cười nói: “Thôi để ta chờ Thế tử gia về phòng!”

Tống Mặc đã coi trọng nàng như vậy, nàng cũng phải tôn trọng Tống Mặc mới được.

Tố Lan cười gật đầu nói: “Vậy em cùng tiểu thư trò chuyện nhé?”

“Ngày nào cũng ở với nhau, còn chưa nói đủ à?” Đậu Chiêu cười nói: “Các em nhanh đi nghỉ ngơi đi, để Cam Lộ trực đêm là được rồi, ngày mai cũng bận rộn lắm đó!” Sau đó hỏi, “Quà gặp mặt chuẩn bị cho mọi người trong Tống gia đã chuẩn bị cả chưa?”

“Chuẩn bị xong hết rồi.” Tố Lan cười nói, “Đã chuẩn bị từ lâu rồi, tỷ tỷ còn bảo em chuẩn bị nhiều phong bao, bạc song hỉ, cả những phần tiền nhỏ để tiểu thư thưởng cho đám ma ma nữa.”

Đậu Chiêu hài lòng gật gật đầu.

Tố Lan bưng trà nóng lên cho Đậu Chiêu rồi lui xuống.

Đậu Chiêu cẩn thận nhìn tân phòng.

Nhà giữa năm gian và cả nhĩ phòng, gian phía đông là phòng ngủ, nhĩ phòng là chỗ rửa mặt. Phía tây không nhìn thấy, chắc hẳn là thư phòng…

Tống Nghi Xuân còn khỏe mạnh, đây chắc chắn không phải là thượng viện phủ Anh Quốc công.

Lúc vào cửa, kiệu rẽ trái rẽ phải, chẳng biết đây là ở Di Chí đường hay là ở chỗ nào khác?

Tường được sơn mới, treo lụa đỏ thẫm, tính từ lúc bọn họ làm mai đến khi thành thân, tu sửa lại là không thể. Lại nhìn nóc nhà kia, khắp nơi là lọng che bát bảo màu lam, trên là mặt kính có thể nhìn được bóng dáng người, chắc chắn tân phòng này cũng không phải là tùy tiện chọn ra một.

Ánh mắt Đậu Chiêu bị tấm bình phong nhiều màu ngọc lưu lưu trong phòng hấp dẫn.

Tổng cộng là sáu tấm, mười tám ô vuông, tất cả đều là men lưu ly màu lam, dùng trân châu khảm thành bộ ngọc lan hoa. Ánh sáng màu sáng ngời nhưng vẫn nhu hòa, kiểu dáng mới mẻ mà lại không mất đi sự ổn trọng, khiến cho nàng cảm thấy rất hứng thú, không khỏi nghiêng người cẩn thận nhìn.

Chẳng biết là tay nghề của ai.

Tinh tế tỉ mỉ, xứng với cái danh xảo đoạt thiên công*

(Chỉ những thứ khéo léo tinh xảo đến độ tuyệt vời, có thể sánh với trời đất.)

Nàng tưởng rằng mình quay về vườn hoa ở Chân Định kia, còn có cả tổ mẫu nữa.

Vốn tưởng rằng rất nhanh là có thể quay về, không ngờ lại kéo dài suốt hai năm.

Nếu có cơ hội quay về bái biệt tổ mẫu thì tốt biết mấy.

Còn cả Tố Tâm và Tố Lan, bị chuyện của mình trì hoãn như vậy, hôn sự cũng bị kéo dài.

Đậu Chiêu lại nhớ đến cuối năm trước khi Triệu Lương Bích vào kinh, Tố Lan tiến vào dâng trà, đôi mắt sáng bừng của hắn và lỗ tai đỏ bừng của Tố Lan.

Nàng không khỏi day day trán.

Chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.

Sau đó là giọng nói kính cẩn của ma ma: “Thế tử gia, ngài đã về!”

Tống Mặc thản nhiên “Ừ” một tiếng.

Đậu Chiêu vội ngồi lại cho ngay ngắn.

Cánh cửa “cót két” một tiếng rồi mở ra, vẻ mặt Tống Mặc hơi ửng đỏ, có cảm giác ngà ngà say.

“Thế tử!” Đậu Chiêu cười chào hỏi hắn.

Nàng là tân nương tử, trước khi động phòng, chân không thể chạm đất.

Tống Mặc thấy Đậu Chiêu vẫn còn trang điểm ngồi trên giường gỗ, rất bất ngờ.

Đậu Chiêu liền cười giải thích: “Ta chờ thế tử về!”

Cho dù việc thành thân của hai người là vì kế tạm thời nhưng Đậu Chiêu có thể tôn trọng hôn lễ này vẫn khiến Tống Mặc có chút chấn động.

Hắn chỉ chỉ vào mũ phượng lộng lẫy nhưng nặng nề trên người Đậu Chiêu, nói: “Giờ có thể bỏ ra chưa!”

Đậu Chiêu cười nói: “Có thể chứ!”

Tống Mặc liền nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Vậy nàng mau bảo người ta tới bỏ ra đi! Ta nhìn còn thấy mệt thay nàng.”

Đậu Chiêu bật cười, gọi Tố Tâm và Tố Lan vào.

Tống Mặc liền tránh sang phòng bên phía tây.

Chờ Đậu Chiêu rửa mặt xong, chải búi tóc đơn giản, lau son phấn, thay bộ trung y màu hồng mới tinh, mấy người Tố Lan lui xuống, Cam Lộ ở lại, trải chăn nệm lên chiếc sập ở bên cửa sổ.

Tống Mặc cũng thay bộ đạo bào bằng lụa màu xanh nhạt đi vào.

Thấy Cam Lộ chuẩn bị chăn nệm, hắn lẳng lặng dặn Cam Lộ: “Ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi! Nơi này không cần ngươi trực đêm.”

Cam Lộ ngơ ngác nhìn Đậu Chiêu.

Nếu thành thân với Tống Mặc thì phải tôn trọng thói quen sinh hoạt của Tống Mặc.

Đậu Chiêu hơi gật đầu.

Cam Lộ vội uốn gối hành lễ, lui xuống.

Tống Mặc an vị trên chăn nệm Cam Lộ đã trải sẵn sàng, cười nói: “Chúng ta cũng nghỉ ngơi đi thôi. Sáng mai dậy phải cúng ông công ông táo, bái tế tổ tiên, nhận người thân, còn phải thiết yến chiêu đãi thân thích, đến lúc đó có khi nàng phải ngáp dài mất!” Nói xong liền cởi giày lên giường.

“Ngươi… ngươi định ngủ ở đây?” Đậu Chiêu ngạc nhiên.

Tống Mặc cười nói: “Ta mà qua chỗ khác ngủ, chỉ sợ ngày mai nàng sẽ bị người ta bàn tán. Chưa biết chừng còn kinh động đến nhạc phụ đại nhân.”

Hắn nghĩ đến chuyện Đậu Thế Anh cho Đậu Chiêu hai hòm ngân phiếu và tình cảnh nghẹn ngào khi Đậu Chiêu từ biệt phụ mẫu, ngữ khí nhu hòa thêm mấy phần.

Mặt Đậu Chiêu ửng hồng.

Mãi đến hai ngày trước ngày thành thân, nàng mới quyết định gả cho Tống Mặc.

Đã xảy ra quá nhiều việc, thời gian lại quá gấp rút, có một việc Đậu Chiêu chưa kịp nghĩ lại.

Chờ đến lúc bái lạy thiên địa, im lặng ngồi trong tân phòng nàng mới nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc… Lòng nhất thời cảm thấy rất mất tự nhiên nhưng cũng biết, nếu nàng làm thê tử của Tống Mặc thì phải gánh vác trách nhiệm và nghĩa vụ tương ứng. Đơn giản là cứ quyết tâm chẳng nghĩ nhiều, nên làm sao thì cứ vậy mà làm!

Nhưng nàng vạn vạn không ngờ, Tống Mặc lại không định viên phòng với nàng.

Điều này khiến cho nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi đồng thời, cũng có chút bất an.

Tống Mặc như rất muốn biết lòng nàng nghĩ gì, trấn định chỉ chỉ vào một cái hộp sơn son thiếp vàng hắn mang vào, cười nói: “Đây là Nghiêm tiên sinh làm giúp ta, là tiết gà trộn dược liệu. Người bình thường căn bản không thể phân biệt được thật giả… Nàng cứ yên tâm đi… Người khác sẽ không biết đâu…” Áng mây đỏ lại từ hai gò má hắn đốt tới bên tai, bộc lộ rõ sự ngượng ngùng trong lòng hắn.

Đậu Chiêu kinh ngạc nhìn Tống Mặc, ánh mắt sáng ngời giống như mặt trời mùa hè, như muốn nhìn thấu xem lục phủ ngũ tạng của hắn để hiểu cho rõ ràng vậy.

Tống Mặc quẫn bách.

Nghiêng người nằm xuống.

“Mau ngủ đi!” Hắn lẩm bẩm, nhắm hai mắt lại, “Ngày mai còn phải dậy sớm!”

Đậu Chiêu đứng bên giường, nhìn Tống Mặc nằm khom khom quay lưng về phía mình, thần sắc phức tạp. Một hồi lâu sau nàng mới nhẹ giọng nói: “Sao có thể để ngươi ngủ đây được? Để ta ngủ đây, ngươi lên giường nằm ngủ đi thì hơn…”

Cam Lộ dùng chăn nệm vải mịn, trải nệm dày lại thêm một lớp chăn mỏng bằng tơ lụa, rất mềm mại.

“Không sao đâu.” Tống Mặc nói: “Lúc trước theo đại cữu cữu, ta còn từng ngủ trong chuồng ngựa. Ta không nói nhiều nữa, nàng mau đi ngủ đi!”

Đậu Chiêu đứng hồi lâu rồi mới nhẹ nhàng nằm xuống giường gỗ.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng. Kim rơi cũng có thể nghe thấy, loáng thoáng lại vang lên tiếng mõ cầm canh.

Đậu Chiêu lại chẳng tài nào ngủ được.

Giờ có thể như vậy nhưng về sau thì sao?

Vậy trưởng tử của Tống Mặc thì sao?

Nhưng bảo nàng và Tống Mặc đầu gối tay ấp… Cảnh trong kiếp trước lại hiện lên trong đầu nàng. Nàng thực sự không có dũng khí này.

Sột soạt, nàng lại trở mình.

“Không ngủ được?” Tống Mặc hẳn là đã ngủ lại đột nhiên hỏi, phá tan sự im lặng trong phòng.

Thấy Tống Mặc cũng không thờ ơ với chuyện này như biểu hiện bên ngoài của hắn, lòng Đậu Chiêu cũng thoải mái hơn.

Nàng ấp úng: “Vậy sau này…”

“Chuyện sau này để sau này tính!” Tống Mặc không cho là đúng, cười nói: “Nàng chẳng phải đã nói rồi sao? Có lẽ nàng không phải là một thê tử tốt nhưng chắc chắn sẽ là một đồng bọn tốt. Điều mà ta cần bây giờ là một đồng bọn tốt!”

Là vì như vậy nên Tống Mặc mới chọn nghỉ ở gian ngoài trong đêm tân hôn sao?

Đậu Chiêu không dám nghĩ nhiều.

Nàng muốn ích kỉ một chút, an ủi tâm tình của mình.

Cũng chẳng hiểu vì sao, nàng lại càng không ngủ được.

Tống Mặc liền nói chuyện với nàng: “Nhà chúng ta tổng cộng chia làm ba đường, giữa là chính sảnh, sau là thượng phòng, hoa viên ở phía đông, những phòng sinh hoạt bình thường thì ở phía tây… Tân phòng của chúng ta ở phía tây Di Chí đường, là nơi ta ở lúc trước, chỉ có thể tùy tiện sơn lại thôi, nếu nàng cảm thấy không tốt, đợi đến mùa hè thì có thể mời thợ đến sửa sang lại là được… Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân chuyển qua Tê Hương viện ở phía đông… Nhị đệ ở Lộc Minh hiên bên cạnh Tê Hương viện, nơi đó lúc trước là phòng vẽ tranh của tổ phụ, vì có nuôi mấy con hươu nên gọi như vậy. Chẳng qua sau khi tổ phụ qua đời, phụ thân đưa mấy con hươu đó về điền trang nuôi, mười mấy năm qua sinh sản hơn trăm con hươu, ngược lại thành một nguồn thu lợi lớn trong nhà. Về phần thượng phòng, cứ thế bỏ trống…”

Hắn nói lải nhải một hồi khiến cho Đậu Chiêu dần dần an tâm hơn.

Đậu Chiêu rất muốn biết vì sao Nghiêm Triêu Khanh lại chuẩn bị tiết gà giúp Tống Mặc nhưng lại sợ phá tan bầu không khí lúc này, đành tạm thời đè ép sự nghi vấn này trong lòng.

Nàng đem chuyện khi nãy có tiểu cô nương đứng ngoài la hét kể cho Tống Mặc: “Nàng gọi ngươi là tam đường huynh, lại gọi công công là nhị bá phụ, chẳng lẽ là con của tam thúc hay thất thúc sao?”

(Công công: Cha chồng)

“Hẳn là con gái của Tam thúc, là Tống Cẩm!” Tống Mặc chẳng cần suy nghĩ đã đáp: “Tống gia con cái thưa thớt, nó lại là nữ hài tử duy nhất trong số anh em đồng lứa, bất kể là trưởng bối hay các anh em đều rất nhường nhịn nó, bình thường chỉ cảm thấy nó hơi yếu ớt, không ngờ lại có lúc ương ngạnh như vậy.” Ngữ khí hắn hơi giận dữ, không hề nghi ngờ lời cười nói: “Ngày mai nếu nó làm khó dễ nàng, nàng không cần tiếp lời, chỉ cầm mỉm cười là được, ta sẽ ra mặt cho nàng.” Sau đó giới thiệu qua về thân thích trong nhà cho Đậu Chiêu.

Những điều này, sau khi nàng quyết định lấy Tống Mặc thi đã cho Trần Khúc Thủy đi tìm hiểu, đã nắm rõ từ lâu. Nhưng câu nói “…nàng không cần tiếp lời, chỉ cầm mỉm cười là được, ta sẽ ra mặt cho nàng.” Của Tống Mặc lại khiến Đậu Chiêu hơi khựng lại, thần sắc kích động.

Hai kiếp làm người, ngoài Tống Mặc, chưa có ai nói với nàng những lời như vậy.

Trong tiếng kể chuyện réo rắt như nước suối của Tống Mặc, Đậu Chiêu nặng nề chìm vào giấc ngủ.

P/S: Từ giờ tớ phải đi làm cả thứ bảy nên truyện chậm hơn chút ạ :D

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

51 responses »

  1. jiji112 nói:

    Đây là Nghiêm tiên sinh làm giúp ta, là tiết gả trộn dược liệt => Đây là Nghiêm tiên sinh làm giúp ta, là tiết gà trộn dược liệu
    Đậu Chiêu rất muốn biết vì sao Nghiêm Triêu Khanh lại chuẩn bị tiết già giúp Tống Mặc =>Đậu Chiêu rất muốn biết vì sao Nghiêm Triêu Khanh lại chuẩn bị tiết gà giúp Tống Mặc

    ôi thế là 2 bạn này không động phòng à, làm mình ngóng mãi, hiu hiu

  2. huongnhim nói:

    Heo cứ thoải mái, bộ này ko drop là dc rồi
    thaks H

  3. lethuy elly nói:

    TM tâm lý quá. đúng tiêu chuẩn kủa ng ck tốt. . .mong 2 ng sẽ nhank tiến triển.

  4. snowrussia nói:

    TM cứ quan tâm thế này thì ĐC sớm đổ thôi

  5. concuuvang nói:

    Tưởng là có thịt ăn chứ :((

  6. daithienha nói:

    Truyện hay quá sau hôm nay thì ĐC sẽ phải gặp ra đình nhà chồng rồi, sẽ có nhiều vấn đề rồi đây nhưng ĐC đã có TM ở bên che chở rồi.

  7. pixuri2009 nói:

    tính sửa mấy chỗ sai giùm bạn mà có bạn kia sửa rồi =3= không tranh với người ta được =3=

  8. dudung29 nói:

    80% tr này ko có thịt. Nhug mình vẫn thík sự ân cần của TM. Thanks heo. Bạn cứ từ từ thoải mái đi.

  9. thanh nhan nói:

    Mình cũng đoán là sẽ ngủ riêng rồi, chỉ hóng xem thái độ của tống mặc có giống như tập trước hay ko thôi. Tình hình này thì động phòng không xa đâu vì hai người đều có tình cảm và xác định nghĩa vụ của mình.

  10. Phương nói:

    TM nghĩ cho ĐC nhiều quá, anh rất tôn trọng chị nhé. Đọc mà nghĩ thương ĐC kiếp trc tủi cực tnao:((

  11. Phương nói:

    Bạn Heo giữ gìn sức khoẻ nha!!

  12. Lili nói:

    Thanks Heo, co truyen doc la mung roi

  13. Bong nói:

    Đậu Chiêu cảm động rồi khi nào sẽ động lòng đây? Mong chờ quá!

  14. hoaipeo nói:

    Cam Lộ vội uốn gối hành lễ, lui xuống.===> đọc chỗ này mình tự nhiên nghĩ đến từ “nhún gối”. nghe thì có vẻ k vần lắm nhỉ :p nhưng mà gối thì k uốn được mà :p

  15. chocolat nói:

    oi tinh cam mua am tham lau day ma, hihi, ban mac Mac tam ly ma de thuong qua! fai cho dai co ngay 2 ban that su thuong yeu nhau rui! cam on Ho nhiu, co chuong moi de doc la qua tot rui!

  16. June ♫♪ nói:

    TM chu đáo quá đi~ ghen tị vs bạn Chiêu lắm à nha!

  17. uyên nói:

    Khổ thân anh mặc quá. Có tiếng mà chẳng có miếng. =_=

    • heo điệu nói:

      Mấy bạn tội cho TM nhưng mình lại thấy tội cho Thọ Cô. Này nhá: Anh trẻ khỏe, có võ, tinh lực dồi dào, trai tân, có lòng với ĐC ; lại thêm cái danh phóng túng dâm loạn kiếp trc, sau này ĐC “chịu đủ”><

  18. hellokitty nói:

    Cả tuần đi làm lại phải edit truyện xem chừng Heo vất vả quá. Dạo này trời lạnh, heo nhớ giữ sức khỏe nha. Ốm là ko đc đâu. Mk ốm mất tiêu rồi. Mệt…….Then kiu Heo đã bỏ thời gian post truyện. Chúc heo ngày mới tốt lành. Kí tên: Cappucino :))

  19. litdolphin nói:

    TM luôn ân cần, suy nghĩ cho DC. Mong là chị mau đáp lại tình cảm của anh. ::>_<::

  20. nana nói:

    Biết ngay là phải ăn chay mà,thôi t chờ đk,con nhỏ Tống cẩm kia chắc ko phải thầm thương trộm nhớ bạn Mặc nhà mình chứ

  21. hadieplang nói:

    cho den luc anh chi vien phong chac cung khong xa dau nhi.tinh cam tien trien dan dan thoi.ma nhat la Mac ca lai ra ton trong va luon suy nghi cho Dau Chieu.thi sao Dau Chieu co the khong co tinh cam chu

  22. dieulinh nói:

    Mấy hôm bận ko vào nhà nàng. Đọc 3 chương liền …thỏa mãn ghê… thanks nàng

  23. happytp195 nói:

    Ôi mừng hụt, cứ tưởng tân phòng là có động phòng chứ! anh quân tử quá cơ ><

  24. Tiểu Anh nói:

    e đag mog k xxx thì ac ngủ chug giường cũng mau tình cảm. thank heo

  25. thaodao nói:

    Có thời gian thì làm, với bọn mình thì có truyện để đọc là tốt lắm rồi, nhanh thì vui mà chậm thì chờ thôi :)) Cảm ơn bạn Heo!

  26. Lê Nhã Du nói:

    Biết thế nào cũng chia giường mà :3 haizz có vẻ như ngày động phòng của 2 bạn còn xa lắm cơ ~ tks ss nhiều :)))

  27. hoa co may nói:

    không ngạc nhiên mấy khi hai bạn chia giường nhưng đúng thật là cảm động với cách hành xử của TM, đừng nói ở cổ đại cho dù ở thời đại chúng ta đang sống đây làm được đến như TM cũng không có mấy người.

  28. Meo map nói:

    Haizz, vỡ mộng ta rùi, ko cóa động phòng, oa oa, phải đợi nữa rùi. Tội anh Mặc quá, nhưng lại thấy hợp lí, nếu 2 người chưa có tình cảm sâu sắc mà làm chiện đó thấy hơi kì cục. Vậy là hai người là đồng bọn của nhau, từ giờ hứa hẹn sẽ có cảnh gà bay chó sủa rùi.

  29. Đậu nói:

    Ôi, mô típ điển hình, sau đó thì 2 em sẽ trải qua một quãng thời gian blah blah blah rồi vào một ngày đẹp giời (hoặc không), 2 em viên phòng.ggggg. A Mặc chắc chắn là người chồng tốt rồi, thật là biết nghĩ cho vợ. Mà mình thắc mắc tại sao kiếp trước Tống Mặc không có người yêu nhỉ? Người yêu chân chính ấy, dù là đơn phương đi chăng nữa. Chẳng lẽ suốt hơn hai chục năm cuộc đời mà A Mặc không rung động trước một ai sao?
    Thanks heo nhiều.

    • Đậu nói:

      À mà thiếu hình đỏ choét sao không nói, mình cứ bị thích cái trang phục tân nương nên sưu tập cũng kha khá mà không có đất dùng, cái sở thích kì cục mãi mà chẳng được bày ra cho bàn dân thiên hạ thấy.

  30. Nga nói:

    Ôi, đêm tân hôn ngọt ngào đâu rồi…làm mình hóng mãi :((
    Thế này là lại phải ca bài ca đêm tân hôn đến muộn rồi :D

  31. thongminh123 nói:

    uầy! bao giờ anh chị mới động phòng thiệt đây. TM đúng là man mà, tuyệt vời. Thanks Heo

  32. Thu Ha nói:

    Rat thich su diu dang cua Tong Mac 😁

  33. hoaivoco44 nói:

    Ha ha, đọc xong chương này khối gái vỡ mộng :D

  34. sonymax92 nói:

    hic vậy là hết cái đêm động phòng hoa chúc rồi á
    Chả thấy cảnh mặt đỏ tim đập gì cả huhu

  35. Anh Tống quân tử quá. Chị Đậu đã chuẩn bị tâm lý cả rồi mà anh lại ko làm gì cả :))). Nhà chồng nghe sơ qua cũng phức tạp chứ ko đùa đâu. Sau này còn phải đối phó với TNX nữa, Hy vọng 2 người đồng vợ đồng chồng tát biển cũng can,

  36. Khổ thân TM thiệt, quân tử quá cũng khổ, ngủ riêng nữa. Mà ĐC cũng dần cảm động rồi , chắc 2 anh chị sẽ tiến tới 1 ngày không xa hehe, nhà chồng thế này thiệt đúng là căng dây thần kinh quá. Tks ss Heo, tội ss Heo đi làm cả thứ 7 luôn ah? cố lên nhen ss ^o^

  37. lives4u nói:

    oa hóa ra là anh Tống Mặc quân tử. mình còn tưởng là ĐC cơ

  38. ngametruyen nói:

    Hehe, chờ mãi mới tới cai đám cưới mà đem động phòng lai chẳng có gì hết. Tống Mac đúng là trai chưa bóc tem, còn ngượng ngùng hơn cả Đậu Chiêu.

  39. cometchan nói:

    Ôi đợi mãi mà anh lại…. Anh TM chém người thì không chớp mắt mà gặp chị ĐC thì đến ngẩng đầu cũng xấu hổ. Không biết nên vui hay buồn với anh.
    Tks H. Bạn không drop là cả nhà vui rồi 😂. Cố lên nhé

  40. mai mai nói:

    uhf nhỉ, sao biết 2 nguoif ko viên phòng????//

  41. mai mai nói:

    Tống Mặc ngây thơ, Đậu Chiêu háo sắc, chưa gì đã muốn sinh trưởng từ

  42. mymatgach0810 nói:

    Phù, *lau mồ hôi* cuối cùng cũng thành thân rồi.

  43. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng.

  44. misspinky27 nói:

    Biết ngay mà, ac cưới gấp gáp ntn thì chúng ta k có thịt để gặm rùi ;)))))

  45. dlvu nói:

    ầy, mình cứ mong chờ màn động phòng cơ :)))) hoá ra là chưa sao :D

  46. myki95 nói:

    oa oa ko có động phòng à, tiếc quá!!

  47. Xuân tiêu một khắc đáng nghìn vàng thế mà tác giả nỡ lòng nào cho độc giả hít thở khôgn khí ăn chay vậy huhu

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s