Chương 240: Sai lầm

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

20130204201218_WniFk.thumb.600_0

Đậu Thế Xu nghe xong, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Ông vội bảo tùy tùng: “Mau đi hỏi thăm xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tùy tùng không dám chậm trễ, chỉ chốc lát sau đã lau mồ hôi chạy về, nói lại mọi chuyện một lượt.

Đậu Thế Xu không nhịn được, trước mặt tùy tùng liền nổi cơn tam bành: “Lão thất muốn làm gì thế? Sợ người ta không biết Đậu gia có tiền?  Của hồi môn là cả hai hòm ngân phiếu, hắn coi Đậu gia là cái gì? Nhà giàu mới nổi? Hay là người tầm thường không biết việc đồng áng? Hắn không sợ bị cường đạo để ý? Không sợ bị ngự sử đàn hặc? Hắn đang khoe giàu hay đang phá gia đây?” Ông ta càng nó càng giận, trách mắng phu kiệu: “Còn không mau đến phủ thất lão gia!”

Lúc này đám tùy tùng mới tỉnh táo lại, khúm núm đáp lời, khiêng kiệu vội vàng đi về phía nhà Đậu Thế Anh.

May mà đám người đến xem trò vui đã tan đi quá nửa, bằng không chỉ sợ không chen vào nổi.

Đậu Thế Xu ngồi trong kiệu, tâm tình rất phức tạp.

Người đời không nhiều người biết Đậu thị chia làm Đông Đậu, Tây Đậu. Thấy Đậu Thế Anh có tiền, quá nửa sẽ cảm thấy ông ta chức quan cao hơn Đậu Thế Anh, càng giàu có hơn. Mà Đậu Thế Anh chỉ là một vị quan nhỏ trong hàn lâm, có tiền đương nhiên là do tổ tông để lại, ông ta là nội các đại học sĩ, có tiền thì chỉ sợ có muốn giải thích cũng khó!

Chắc chắn Hoàng thượng sẽ hỏi đến việc này, lúc ấy nên nói sao đây?

Đậu Thế Xu day day trán.

Cũng trách mình quá sơ suất.

Biết rõ thất đệ có ý bồi thường cho Thọ Cô mà cũng không tìm người để ý một chút. Nhiều ngân phiếu như vậy, hơn nữa tất cả đều mới tinh, cửa hàng Thông Đức muốn in ấn cũng phải mất mấy tháng, chẳng lẽ hắn đã chuẩn bị từ trước?

Nhưng rốt cuộc là chuẩn bị từ khi nào?

Chẳng lẽ hắn đã đoán được sẽ xảy ra chuyện tỷ muội bị tráo đổi?

Vậy rốt cuộc lúc trước hắn có biết ước định của mình và Kỷ gia không?

Ông ta chỉ cảm thấy đầu to như cái đấu, thấy Đậu Thế Anh đã chẳng chút khách khí hỏi hết những nghi vấn trong lòng.

Sự tình đơn giản hơn Đậu Thế Xu nghĩ rất nhiều.

“Ngân phiếu này vốn là chuẩn bị cho Minh thư nhi.” Đậu Thế Anh thành thật nói, “Huynh cũng biết đó, Thọ Cô có được nửa sản nghiệp của Tây Đậu, Minh thư nhi so với Thọ Cô thì đồ cưới quá ít. Đệ nghĩ, Thọ Cô là đứa bé rộng lượng, đệ chuẩn bị nhiều đồ cưới cho Đậu Minh hơn hẳn nàng sẽ không nói gì. Ai ngờ Minh thư nhi lại gả đến phủ Tế Ninh hầu hay Thọ Cô… Đệ không thể vì Thọ Cô luôn khoan dung độ lượng mà để con bé phải chịu ấm ức được. Nếu cứ như vậy thì có ai chấp nhận chịu thiệt mãi? Trên đời này nếu ai cũng chỉ muốn phần hơn thì còn ra cái gì nữa? Đệ liền đem ngân phiếu vốn chuẩn bị cho Minh thư nhi là của hồi môn cho Thọ Cô…”

Lời này truyền đến tai Vương Ánh Tuyết vẫn luôn vì số ngân phiếu đó mà đỏ mắt, bà ta tức hộc máu rồi ngất ngay tại chỗ.

Mặt Đậu Minh tái mét, nhìn đám nha hoàn, ma ma đang rối loạn trong phòng, lặng lẽ đi ra khỏi dãy nhà giam giữ mẫu thân, tìm được Ngụy Đình Du đang đứng bồi hồi bên ngoài thượng phòng, thần sắc mệt mỏi nói: “Hầu gia, đã không còn sớm nữa, chúng ta có nên về phủ thôi? Bằng không mẫu thân lại lo lắng.”

Nàng cảm thấy mình như trò hề, đi đến đâu cũng có người chỉ trỏ vào mình.

Ngụy Đình Du có chút bất an, hắn “A” một tiếng, nhìn vào thượng phòng rồi mới xoay người cùng Đậu Minh rời khỏi chính sảnh.

Đậu Minh đang sợ Ngụy Đình Du cũng nghe được lời phụ thân nói mà sinh lòng oán hận với nàng. Cho nên nàng còn chú ý đến hành động của hắn hơn cả bình thường. Thấy thế không khỏi cười nói: “Hầu gia đang nhìn gì vậy?” Ngữ khí nũng nịu, có chút ý tứ lấy lòng.

“Không, không có gì!” Ngụy Đình Du có chút mất tự nhiên đáp, nhanh chóng trấn tĩnh lại, cười chuyển đề tài. “Nàng có nghe nói không, Thẩm Thanh náo loạn, làm trò cười…” Hắn kể lại chuyện vừa xảy ra khi nãy cho Đậu Minh nghe.

Đậu Minh lắng nghe chăm chú, như thể vô cùng hứng thú, hỏi: “Thẩm Thanh là ai?” Bước chân chậm lại, đứng ở vị trí khi nãy của Ngụy Đình Du, quay đầu nhìn lại.

Ngụy Đình Du cười nói: “Hắn là cháu của Thẩm Hoàng hậu đã mất, là ngoại thích. Hoàng thượng là người niệm tình cũ, Hoàng hậu nương nương lại là người hiền thục đôn hậu nên nhà bọn họ mới được bình an đến bây giờ…”

Đậu Minh đã chẳng nghe được hắn đang nói gì nữa.

Từ vị trí nàng đứng nhìn vào, vừa vặn có thể thấy đông sương phòng nơi Đậu Chiêu ở.

※※※※※

Sự tình một khi đã quyết định, lòng cũng bình thản. Về sau chẳng qua là binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thôi.

Đậu Chiêu ngủ một giấc ngon lành.

Sáng ngủ dậy, mặt mày hồng hào, tinh thần sảng khoái.

Cảm xúc của nàng cũng lây nhiễm cho mọi người xung quanh.

Tố Tâm và Tố Lan thu dọn đồ đạc, tay chân cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đậu Chiêu mời Trần Khúc Thủy và Đoạn Công Nghĩa, Trần Hiểu Phong đến nói chuyện.

“Về sau chỉ sợ khó mà quay về Chân Định nữa rồi. Hộ vệ trong nhà còn phải xin ba vị hỏi giúp một câu, nếu có người chịu theo tôi đến kinh thành thì bảo họ an bài chuyện trong nhà cho thỏa đáng, đợi tháng mười thì chuyển đến kinh đô. Nếu muốn ở lại Chân Định, Thôi di thái thái ở Chân Định cũng cần người chăm sóc. Nếu có tính toán khác thì cũng không gượng ép, cho bọn họ lộ phí hậu hĩnh, coi như cảm tạ bọn họ đã vất vả mấy năm qua.” Sau đó nàng chính thức mời ba người Trần Khúc Thủy, Đoạn Công Nghĩa và Trần Hiểu Phong: “Các ngươi là tâm phúc của ta, không có các ngươi thì cũng không có ta ngày hôm nay. Tuy nói bên Thế tử gia đang rất loạn nhưng loạn thế sinh anh hào, đây cũng là một cơ hội. Ta hi vọng ba vị có thể cùng ta qua đó.”

Trước lúc đến Trần Khúc Thủy đã đoán được lúc này Đậu Chiêu mời bọn họ đến không phải là mời bọn họ cùng đến phủ Anh Quốc công mà là thương lượng chuyện về Chân Định. Dù ba người trên đường đi đã thương lượng sẽ cùng Đậu Chiêu tiến thoái nhưng đều cảm thấy có thể đến phủ Anh Quốc công là tốt nhất, ít nhất bọn họ sẽ không bị nhiều người quản giáo như trước, cuộc sống cũng thoải mái hơn. Về phần phiêu lưu, con đường nào chẳng có phiêu lưu chứ? Huống chi phiêu lưu lại luôn đi cùng với phú quý.

Lúc này tự nhiên được thỏa tâm nguyện, ai chẳng vui vẻ nguyện ý theo Đậu Chiêu đến phủ Anh Quốc công.

Bốn người liền thương lượng một số chi tiết sau khi qua phủ Anh Quốc công, mắt thấy đến lúc dùng cơm trưa, cữu mẫu, lục bá mẫu và cái đuôi nhỏ Triệu Chương Như đến tìm Đậu Chiêu nói chuyện thì ba người mới đứng dậy cáo từ, thần sắc lại hưng phấn thấy rõ.

Đậu Chiêu xuất giá, đương nhiên có một số việc phải dặn dò.

Lục bá mẫu và cữu mẫu thấy ba người thì cũng không để ý, Triệu Chương Như thì dựa đầu vào vai Đậu Chiêu cười nói: “Xem ra ai cũng cảm thấy đến phủ Anh Quốc công là chuyện tốt!”

Cữu mẫu khẽ vỗ đầu Triệu Chương Như một cái, nói: “Hai hôm nay mọi người đều bận rộn lo chuyện của Thọ Cô, nếu con cứ chạy lung tung khắp nơi, cẩn thận sau này ta đi đâu cũng không dẫn con theo nữa đâu!”

Triệu Chương Như liến thoáng xin lỗi rồi hứa hẹn khiến cho cữu mẫu và lục bá mẫu cả ngày hôm qua bận rộn chỉ huy đám nha hoàn chuyển đồ hồi môn đang rất mệt mỏi đều phải bật cười.

Ăn cơm trưa xong, lục bá mẫu hỏi Đậu Chiêu có yêu cầu gì với việc bài trí tân phòng không, sau đó dẫn Tố Tâm cùng đến phủ Anh Quốc công để bố trí mọi thứ.

Cữu mẫu là khách quý, ở lại ngõ Tĩnh An Tự.

Đưa đồ cưới đi, ngũ bá mẫu mang theo một đám nữ quyến Đậu gia đến nhưng không hề thấy Đậu Minh.

Đậu Chiêu cũng chẳng muốn gặp nàng, mời đám người ngũ bá mẫu đến phòng ngồi. Bọn Tố Quyên bưng trà bánh chiêu đãi bọn họ.. Biểu hiện vừa không thân cận, cũng không lãnh đạm, thập phần khách khí, ngược lại làm cho người ta thấy có chút mất tự nhiên.

Thập đường tẩu Thái thị liền kể chuyện Thẩm Thanh sinh động như thật, mọi người cùng bật cười, không khí dần trở nên thoải mái hơn.

Tố Lan rất thích sự hào sảng của Triệu Chương Như, không làm cao, nhỏ giọng thỉnh giáo nàng: “Người xem chúng ta có cần mang nhiều vây cá, tổ yến, trúc tôn, hoa quả khô ra không? Lần trước lúc em ở phủ Triệu Chương Như, thấy bọn họ để gà xé phay trộn với mì thành một bát đồ ăn nguội…”

Lời này đúng lúc bị Lục đường tẩu Quách thị đang ngồi một mình nghe thấy, không khỏi cúi đầu nhỏ giọng hỏi Tố Lan: “Chẳng phải nói Tế Ninh hầu là khai quốc công thần sao? Sao Hầu gia thành thân, tiệc rượu lại đơn giản như vậy.”

“Đúng thế.” Tố Lan khẽ đáp: “Em còn cố ý tới xem sao, quả óc chó, lạc cũng đem ra bày, đừng nói là cá thịt cho ra hồn mà đến cả môi cá nhám, ốc khô cũng chẳng thấy đâu.”

Quách thị cũng thích Tố Lan lanh lợi, liền cười dí trán Tố Lan, sẵng giọng nói: “Chỉ có ngươi là mắt tinh thôi!”

Tố Lan mím môi cười.

Lời này khiến cho ngũ phu nhân để ý.

Bà nhìn Cao thị đang nói chuyện hăng say trong đám người, cười cao giọng hỏi Quách thị: “Đang nói đùa gì với biểu tiểu thư vậy? Nói cao hứng thế! Kể ra cho chúng ta nghe với!”
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Quách thị.

Quách thị bị mọi người nhìn chằm chằm, lòng hoảng hốt, mặt ửng hồng, lẩm bẩm nói: “Không, không nói gì cả!”

Đúng là bùn loãng không thể trát tường!

Ngũ phu nhân không khỏi thở dài.

Triệu Chương Như liền quyết định làm ngũ phu nhân mất mặt, cười nói: “Chúng con đang nói đến tiệc rượu ở phủ Tế Ninh hầu, tất cả đều là thịt lợn với thịt gà, cá và hoa quả khô cũng chẳng có. Nhà bọn họ đúng là keo kiệt!” Lại nói, “Con thấy Minh thư nhi đến uống rượu mừng hình như là mặc quần áo từ trước khi xuất giá. Giờ đang lúc lúc ăn mặc theo mùa, nhà bọn họ chẳng lẽ đến cái này cũng cắt giảm sao? Còn chẳng bằng nhà chúng ta!”

Mọi người đang nói chuyện đều ngừng bặt.

Ma ma thân tín của ngũ phu nhân đi vào lại khiến mọi người cùng quay lại.

Ngũ phu nhân không khỏi trầm mặt lại: “Xảy ra chuyện gì? Sao trông hốt hoảng thế kia.”

Ma ma kia thần sắc vốn đã khẩn trương, nghe vậy càng thêm bối rối, nói năng lắp bắp: “Ngũ phu nhân, không hay rồi, không hay rồi, thất lão gia tặng cho tứ tiểu thư hai hòm ngân phiếu làm đồ cưới…”

Căn phòng nhất thời tĩnh mịch rồi sau đó như nổ tung, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Cũng chẳng ai truy cứu ma ma kia nói năng không ra làm sao nữa.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi từ từ rồi nói!” Ngũ phu nhân cau mày.

Ngân phiếu này Đậu Thế Anh đã chuẩn bị từ lâu, sợ bị người biết rồi rước trộm về nhà, sau khi cửa hàng bạc Thông Đức đưa tới thì vẫn giấu dưới giường Cao Thăng, vợ Cao Thăng vì thế mà mấy ngày nay vẫn không xuống giường, gần đến giờ đưa đồ thì mới cho người ta khiên ra, lại thêm cả mấy hòm dược liệu. Cứ như vậy, khoảng 126 hòm đồ cưới khiêng ra khỏi Đậu gia.

Người Đậu gia không chú ý, người Tống gia sợ bị giặc cướp dòm ngó, đợi Đậu Thế Xu chất vấn Đậu Thế Anh thì tin tức mới như gió thổi quét khắp ngõ Tĩnh An Tự này.

Đậu Chiêu giận dữ đến độ cũng không biết nói gì cho phải!

Nàng nhìn đám người ngũ phu nhân rồi nói một tiếng xin lỗi sau đó bước nhanh ra khỏi phòng, đương nhiên cũng chẳng nhìn thấy ánh mắt âm trầm của Ngũ phu nhân, vẻ mặt có chút suy nghĩ của Thái thị, vẻ mặt hâm mộ của Quách thị và ánh mắt hưng phấn của Triệu Chương Như.

P/S: Truyện dài, nhiều bạn không chờ được đi đọc convert cũng là chuyện bình thường nhưng cảm phiền các bạn đọc lại nội quy blog giúp mình, tuyệt đối không spoil truyện tránh ảnh hưởng đến bạn đọc khác. Cảm ơn các bạn đã tôn trọng nội quy nhà mình. Những comment spoil kia mình sẽ xóa hết nhé.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

47 responses »

  1. trachca nói:

    ĐTA già đầu mà ngây thơ thế, suy nghĩ thì tốt đẹp cơ mà hành động thì đúng là ba chấm nhưng ít ra lần này mẹ con VAT tức chết rồi. tks nàng

  2. huongnhim nói:

    Mỗi lần đọc xong nhịn ko dc đj doc convert mà dọc dc 1,2 chương thì nản laj đợi nàng edit tiếp.tks H nhiều
    ko đâu lạj mất một đống tiền VAT ko hộc máu mới lạ.

  3. hellokitty nói:

    Lâu lâu mới ghé chuồng heo để lại 1 cmt cũng thấy áy này quá. Cơ mà chắc heo ko trách mình đâu nhỉ. :) Hứa là lần sau sẽ chăm chỉ hơn! Then kiu heo. :)))

  4. daithienha nói:

    ko biết lúc ĐM nhìn thấy gì ở phòng ĐC nhỉ mà ĐTA đúng là ngốc tự dưng phô của ra ĐC lại chả tức, h NDD moi sáng mắt ra bao h NDT biết thì ĐM tha hồ mà sướng khi bị NDT trách .

  5. milktruyenky nói:

    Sống gió lại nổi lên. Không biết lại xảy ra chuyện gì nữa.

  6. heo điệu nói:

    “Từ vị trí nàng đứng nhìn vào, vừa vặn có thể thấy đông sương phòng nơi Đậu Chiêu ở.” Đọc khúc này thấy thật vui. Há há

  7. lienvip nói:

    huhu, minh cung can rang mai roi van quyet ko doc convert, ngong nang nhe, many tks^^

  8. hoaipeo nói:

    Triệu Chương Như liến thoáng xin lỗi rồi hứa hẹn khiến cho cữu mẫu và lục bá mẫu cả ngày hôm qua bận rộn chỉ huy đám nha hoàn chuyển đồ hồi môn đang rất mệt mỏi đều phải bật cười.==> liến thoắng.
    Lần trước lúc em ở phủ Triệu Chương Như, thấy bọn họ để gà xé phay trộn với mì thành một bát đồ ăn nguội…” ===> phủ Tế Ninh Hầu

  9. litdolphin nói:

    Mẹ con VAT chắc tứ chết lun cộng thêm NĐD còn vương vấn DC nữa. Tính ra cũng cảm fhấy ĐM đáng thương.tính kế đường nào cũng thua thịêt, tring tay ko nắm chắc đựơc thứ gì

  10. e cũng thấy mọi người không nên spoil truyện, vậy sẽ mất hứng thú người xem. Điển hình là e cũng ngồi coi trước convert, cũng tập tành edit ra thử đọc cho suôn nhưng chẳng đâu vào đâu cả. Nên mấy mem theo quy định đi nhen. tks ss Heo.

    Ay ya, truyện coi càng lúc càng hay, ngày càng nhiều bão ah nha, không biết tiếp theo DC lại xử lý thế nào đây?
    :D

  11. lethuy elly nói:

    sao DTA lại hành động nthế nhỉ. có lẽ từ giờ chở đi chính là những ngày đau khổ của DM r. nhà chồng hắt hủi. NDD có lẽ sẽ ko quên đc DC. mẹ đẻ lại chẳng ra gì. ko bjk có vì nthế mà nghĩ thông đc ko nữa.

  12. thuyle nói:

    Cu tuong em dep ko dau lai mhay ra mot chuyen dung la dau tim qua. Thank nang nhe

  13. caocaovuvu nói:

    đúng là sai lầm mà

  14. Bong nói:

    Đậu Thế Anh muốn đền bù cho Đậu Chiêu, nhưng cũng khoa trương quá. Ko khéo lại làm bọn người xấu nhòm ngó, để ý thì mệt

  15. Phương nói:

    Ông ĐTA này công nhận già đầu mà hành xử chả suy nghĩ kĩ j cả. Chỉ muốn nhảy lên đập cho 1 phát ý. Mẹ con VAT biết ngần ấy tiền trôi khỏi tay ko hộc máu mới lạ ạ, cuộc đời ĐM sau này thê thảm rồi

  16. snowrussia nói:

    ĐTA phen này lại làm con gái bực rồi. kiểu gì chả bị ăn mắng. hehe

  17. lauralaura97 nói:

    Hóa ra bạn Chiêu Chiêu không biết vụ ngân phiếu à, vậy mà mình cứ tưởng bạn định dùng tiền đè chết Tống Nghi Xuân cơ…hihi…

  18. Van hoang nói:

    Hú hồn,tưởng nàng set pass ,2 hòm ngân phjếu này dễ mang đến 1 hồj phong ba đây,ĐTA hjnh như hơj vô tư,nghj lam chuyện tốt nhưng laj rước lấy rắc rốj

  19. uyên nói:

    Lần trước lúc em ở phủ triệu chương như –> hình như nhầm nàng ơi. Tks nàng nhé. Truyện hay quá. Tớ đọc cover chả hiểu j nên cứ ăn vạ ở nhà nàng thôi. ^^

  20. heo điệu nói:

    Trong Cửu Trọng tử, có 3 nhân vật trẻ con điển hình: ĐTA, NDD và TNX.
    + ĐTA tốt bụng, thẳng thắn nhưng cái tính lại là công tử thế gia, biết hưởng thụ từ nhỏ nên ko thể lo lắng trc sau. Khi Triệu Cốc Thu còn sống thì ỷ vào sự chăm sóc của vợ và bắt người kc phải lo thu xếp hậu quả cho mình nên mới khiến Cốc Thu tự tử. Sau đó lại ý thức dc trách nhiệm của bản thân mình nhưng lại ko thể có cơ hội lớn lên. Như việc ĐC ngày nhỏ ko muốn trở về bên cạnh ĐTA, ông ko thể làm trách nhiệm của 1 người cha của con gái người phụ nữ mình thương; đối với ĐM với VAT luôn kè kè bên cạnh thì ko biết nên đối mặt như thế nào. Tây Đậu thì bị Đông Đậu quản lý. Khi đàn ông ko có gánh nặng vợ con thì ko thể trưởng thành. Khi ko thể trưởng thành thì chẳng chín chắn dc trong suy nghĩ. ĐTA đáng trách nhưng cũng đáng thương! Ông đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mình. Ông chỉ là muốn bù đắp nhưng vì sự ngăn cách bởi cái chết của TCT mà ko biết cách thân cận con gái thôi. Cái ông có chỉ có tiền, ngay cả trái tim bản thân còn bị giam trong căn nhà lạnh giá thì ngoài cách đó ra chẳng còn cách nào kc. Đó là sự bất đắc dĩ, nghẹn ngào và bất lực của 1 người cô độc.
    + Nhưng ĐTA vẫn hơn NDD là ông có trân trọng tình cảm của TCT, dù là khi ép TCT cưới VAT về thì ông vẫn mong ánh nhìn của bà. NDD thì ko như thế. NDD coi thường ĐC, chưa hề quan tâm tới cảm nhận, sự khổ nhọc và nỗi cô đơn mà ĐC phải chịu. Như cái điển hình của nam nhân xưa, cai kiểu nam nhi chi chí thì chỉ cần có trách nhiệm tuân thủ coi trọng chính thê (vì NDD nạp thê thiếp thì vẫn nghe theo lời ĐC nhá), ko cần quan tâm đến việc nhà, ko cần chăm sóc người phụ nữ của mình. Đó là trách nhiệm của phụ nữ, đó là sự vô tâm vô phế của trẻ con mãi ko chịu lớn lên. Bản chất con người ko xấu nhưng cái buồn cười là gây ra đau khổ cho người khác nhưng vẫn hoàn mỹ với vỏ bọc tốt đẹp. Như mẹ NDD và NDD ấy, suốt ngày tụng kinh gõ mõ nhưng vì ban đầu nghĩ hôn sự của ĐC có lợi nên lấy lại từ tay Hà gia, rồi vì lợi ích đồ cưới mà nghe lời NĐT kéo dài hôn sự rồi tự nhận mình là người tốt, chê trách TM giết người. ĐTA là người ý thức dc trách nhiệm,muốn chịu trách nhiệm, nhưng ko có năng lực cũng như cơ hội để thực hiện; còn NDD lại là sợ trách nhiệm, căn bản chẳng có 2 chữ này trong đầu.
    + TNX cũng là dạng đàn ông yêu đuối, trông cậy vào vợ. Nhưng là loại tệ nhất, vì ĐTA rất yêu con, NDD ko chăm sóc nhưng chẳng bao giờ nỡ giết hại con mình. TNX lại là dạng cầm thú ko bằng
    Lời cuối là: Số ĐC cũng xui xẻo khi đều có quan hệ với 3 người này ==”
    Lời cuối cuối: Chương trc cái j mà “với điều kiện của ĐC thì chỉ có thể gả thấp” của VAT thiệt tình nghe thấy mà bực^^

  21. thủy nói:

    cảm ơn nàng nhé. ta lại thấy ĐTA làm cha rất công bằng đấy chứ. chỉ tại VAT và ĐM nóng vội ko ăn đc bánh trôi nóng. chưa tìm hiểu kĩ đã tham lam đòi gả thay. kết cụa là bị bên đông đậu lợi dụng. cứ thuận theo lẽ tự nhiên chọn 1 ng phù hợp với ĐM có phải là vinh quang gả đi lại đc ĐTA cho 4 vạn lượng ko. bjo gả thay làm ĐC chịu ấm ức ĐTA làm cha đương nhiên muốn bù đắp con gái rồi

  22. bantidong nói:

    đọc đến đoạn vương ánh tuyết với đậu minh là bực hết cả mình, chỉ mong chóng đến lúc Đậu Minh kia bị quả báo thôi

  23. quynh nói:

    hà hà thế này thì cả đời Đậu Minh cũng sẽ bị cái bóng của Đậu Chiêu ám ảnh mà không hạnh ohusc nổi như Đậu Chiêu khi xưa :v đáng đời quá. Mà ông Đậu Thế Anh này kiểu cứ ngốc ngốc thế nào ý thôi đời trước đời này đều cứ hồ đồ hại bao nhiêu người. Cảm ơn bạn Heo nhá, tớ chờ bạn làm để đọc thôi hổng hiểu CV đâu mà cũng ko thích đọc sploi trước đọc mất sự tò mò và suy đoán đi :D

  24. happytp195 nói:

    Từ đầu truyện đến giờ vẫn ghét nhất Đậu Thế Anh, và hẳn còn ghét tới cuối truyện. Bù đắp cái gì khi người đã chết rồi, nếu Đậu Chiêu không nhờ sống lại mà biết tính kế ngay từ bé thì Đậu Thế Anh có hối cải mà hết lòng bù đắp không, hay lại như kiếp trước bỏ mặc Đậu Chiêu…Lúc nào cũng tự cho mình là đúng, chỉ lo cho thân mình, dùng tiền bạc mua tha thứ, kiếp này giao Đậu Minh cho Đậu Chiêu dạy dỗ (ông này quên mất vì sao mà mẹ Đậu Chiêu chết à) kiếp trước giao Đậu Chiêu cho mẹ đẻ, chỉ thấy thương cho mẹ Đậu Chiêu, vì còn trẻ mà khờ dại đặt tình yêu lên đầu, và chẳng may lại vớ ngay đức ông chồng như vậy, ngu dại tự tử để bè lũ Vương Ánh Tuyết hưởng lợi… nói chung đọc lại thấy tức!!!

  25. thunguyen nói:

    dù mình đã từng không thích ĐTA vì ông ko quyết đoán, do dự, tuy thương yêu ĐC nhưng vì ĐC hiểu chuyện hơn nên ông lúc nào cũng đành để ĐC thiệt thòi. Nhưng mình thấy đây là lần đầu tiên ông quyết đoán, cho ĐC 1 cái công bằng dù cách làm có hơi bộp chộp và không suy nghĩ hậu quả. Nói cho cùng ông cũng là 1 ng đàn ông tốt nhưng tính cách có phần yếu đuối, nông nổi. Mình thấy ngụy đình du cũng là cái dạng này. Thích ĐC hơn ĐM nhưng chỉ cần ĐM khóc lóc là lại mềm lòng, loại này không thể nào hợp với ĐC. Kiếp trước nàng rất tự cường, ko hề yếu đuối nên ko đc NDD yêu thích bằng các thể loại thiếp thất cũng đúng. Kiếp này vì không cưới đc ĐC nên lòng mang tiếc nuối nên như vậy. Đây cũng là báo ứng của VAT, bà tranh chồng với mẹ ĐC nhưng cuối cùng cũng chẳng giành đc 1 anh chồng tốt, lại còn hướng con gái mình theo con đường đó. Tranh Chồng với ĐC nhưng cuối cùng lấy phải anh chồng chẳng ra gì.

  26. concuuvang nói:

    Hử hử,đcậu chiêu cũng không biết có hai hòm kia hở?? Chả biết cái ông vương gia kia có định mượn tiền không aya

  27. Mình thì thấy Đậu Minh là người không biết chấp nhận thực tế, luôn tự so đo mình với Đậu Chiêu nên mới khổ, chứ thực chất trong Kiếp này Đậu Minh cũng rất sướng. Chỉ thoáng qua thôi nhưng mình thấy Đậu Thế Anh cũng rất yêu thương và quan tâm đễn Đậu Minh, chỉ có Đậu Minh là không biết đủ nên mới khổ thôi

  28. June ♫♪ nói:

    Có mỗi mấy chương này là thấy thích ĐTA. Mà sao ko thấy KV vậy ta?

  29. hadieplang nói:

    sao moi nguoi lai ghet Dau The Anh the nhi.minh thay ong cung bt co dang ghet lam dau .con chang bang 1 phan lao cha cua Tong Mac ma.ong ay cung that tam thuong yeu chieu chuong Dau Chieu day thoi.Dau Minh con chang duoc mot phan thuong yeu nhu the.

  30. Đậu nói:

    Đoạn ông thất giải thích với ông ngũ không biết là thật hay giả nữa, nghe có vẻ giả hơn.
    Giờ thì nhờ đám tiền khủng bố kia mà loạn cào cào rồi, mình biết ngay mà. Công nhận là quý ông thất thương con nhưng ổng hành động đúng là gàn dở mà.

  31. thongminh123 nói:

    Khổ than bác DTA, bác làm vậy đâm ra lại gây khó cho con gái

  32. lives4u nói:

    thực chất là đậu thế anh thương yêu cả hai người con như nhau, nhưng đậu minh luôn ghen tị với đậu chiêu nên tự cho mình không được phụ thân thương yêu, luôn kém hơn so với đậu chiêu. Trong khi đó đậu chiêu lúc nhỏ cũng từng ghen tị với đậu minh, chẳng qua sau này chị nhìn rõ ĐTA, nên không còn ghen tị nưa.
    là mẹ con VAT tự làm tự chịu nên giờ mới hối hận vô cùng

  33. Ông ta càng nó càng giận, trách mắng phu kiệu: “Còn không mau đến phủ thất lão gia!” -> càng nói càng giận.
    gần đến giờ đưa đồ thì mới cho người ta khiên ra, -> khiêng ra
    Thank’s nàng Heo.

  34. ngametruyen nói:

    Đám cưới Đậu Chiêu danh giá quá. Đậu Chiêu chịu nhiều uất ức nhưng gặp được người chồng vừa tài vừa tôn trọng cô thì rất may mắn.

  35. cometchan nói:

    Ôi kể ra có ông bố như trẻ con giống ĐC cũng có ối trò vui

  36. mebonbon nói:

    Hai thùng tiền vô tội :D

  37. mai mai nói:

    hóa ra ĐC không biết, Đậu Thế Anh là trẻ nhỏ khó làm việc thông minh

  38. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng

  39. dlvu nói:

    hic, Đậu Thế Anh thương con mà dùng cách này lại càng rước thêm sự chú ý và có thể gây hoạ cho Đậu Chiêu và Tống Mặc rồi :(

  40. myki95 nói:

    may mà 2 hòm ngân phiếu là cho DC chứ nếu cho DM gả vào nhà bình thường thì kiểu gi cũng có trộm dòm

  41. Mới 2 hòm ngân phiếu đã ầm ĩ, bt được hồi môn thật của ĐC k biết lại kinh động thế nào.

  42. ĐTA này suy nghĩ chưa chu toàn cơ mà ít ra làm mẹ con mụ kia tức vậy cũng hả dạ dc phần nào há há.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s