Chương 211: Đả thảo*

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

20120912203812_McXCm.thumb.600_0

(Đả thảo kinh xà: Đánh cỏ động rắn nhưng chẳng hiểu sao mình hay thấy người ta gọi là đánh rắn động cỏ, có lẽ là vì thuận miệng mà thành vậy. Chương này và chương sau nữa lần lượt là Đả thảo kinh xà :D)

Tống Mặc ngồi trong thư phòng, nhìn ra Hải Đường Tây phủ hoa nở rộ như tuyết đọng ba thước, vẻ mặt ngưng trọng.

Tỉnh táo lại, hắn cẩn thận nghĩ đến lời nói của Đậu Chiêu.

Ý của nàng là bọn họ sẽ không có duyên phận gì sao?

Lời của nàng luôn rất có đạo lý.

Còn cả sáu ngày trước, hắn biết phụ thân đã cầu hôn ấu nữ Diên An hầu cho mình.

Diên An hầu vừa không đáp ứng, cũng không cự tuyệt.

Hắn nhận được tin, sau khi Diên An hầu hồi phủ tìm trưởng tử Uông Thanh Hoài thương lượng, Uông Thanh Hoài cũng rất tán thành mối hôn sự này khiến Diên An hầu cũng động lòng.

Tống Mặc đẩy cửa sổ ra.

Ngoài cửa sổ, trúc xanh hiên ngang, gốc mai rắn rỏi, xuyên điền hoa thu* quyến rũ, dây tử đằng tươi tốt quấn quanh dàn hoa, Võ Di đang đắc ý bốc phét cùng mấy tên gia đinh.

*Một loại hoa thuộc họ tường vi, là loài thực vật đặc hữu của TQ, hình ảnh xem thêm ở đây

Khóe miệng Tống Mặc cong cong.

Lấy ai làm vợ cũng được, hắn cũng sẽ không để mặc phụ thân bài bố!

Hôm sau, hắn bắt đầu xuất hiện ở trước mặt Ninh phi vẫn luôn có hảo cảm với hắn, cũng theo Hoàng thượng đến hành cung nghỉ hè.

 Ninh phi là mẹ đẻ của Cảnh Phúc công chúa.

Cảnh Phúc công chúa năm nay đến tuổi cập kê.

Ba ngày trước, cũng chính là một ngày trước lúc hắn xin phép tới tham dự hôn lễ của Đậu Chiêu, Triệu Đối phụng chỉ tới hành cung đến, Uông Uyên cười dài nói với hắn một tiếng “Chúc mừng”, cũng nói nhỏ. “Mấy hôm nay Ninh phi nương nương luôn nói tốt cho ngươi trước mặt hoàng thượng.”

Hắn liên tưởng đến vừa rồi khi Hoàng thượng hỏi những lời này, lòng rõ ràng, cười nhét một tấm ngân phiếu qua.

Nếu không nằm ngoài dự kiến của hắn thì mấy ngày tới Diên An hầu sẽ hồi âm cho phụ thân.

Trong cung sẽ nhanh chóng triệu phụ thân đến hỏi.

Hắn, thực sự không có duyên phận với Đậu Chiêu sao?

Tống Mặc đi đi lại lại trong Hải Dường Tây phủ, đến chỗ Nghiêm Triêu Khanh tán gẫu.

Trên đời này không có chuyện hắn đã hạ quyết tâm mà không làm được!

Nghiêm Triêu Khanh tự mình pha trà chiêu đãi Tống Mặc, vừa cầm bình tử sa châm trà cho Tống Mặc vừa cười nói: “Bao giờ thế tử gia sẽ khởi hành?”

Tống Mặc chỉ xin nghỉ hai ngày.

“Ta ăn trưa xong thì sẽ khởi hành.” Tống Mặc thản nhiên uống trà rồi nói. “Ta muốn lấy Đậu Chiêu, có một số việc muốn dặn ông.”

Nghiêm Triều Khanh chấn động, tay run lên, trà nóng trong ấm lập tức bắn vào đùi.

Ông “A” lên một tiếng, sợ hãi nhảy dựng lên, nước ấm nhanh chóng thấm qua áo lụa rồi truyền đến quần. Ông vội vã cởi áo khoác ra, nghĩ đến Tống Mặc an vị ở trước mặt, có vẻ hơi vô lễ, đành phải cầm áo chạy vào phòng, cao giọng kêu gia đinh vào hầu khiến đám Trần Hạch đứng canh ngoài cửa cũng xông vào, nhất thời căn phòng trở nên rối loạn.

Tống Mặc cười ha hả.

Hắn chẳng qua chỉ nói một câu muốn lấy Đậu Chiêu đã khiến Nghiêm Triêu Khanh thất thố như vậy, nếu hắn thực sự lấy Đậu Chiêu, có bao nhiêu người sẽ rớt cằm đây?

Đậu Chiêu, dường như nàng luôn có bản lĩnh này, khiến người ta đã gặp là sẽ không thể quên, kinh hãi không thôi.

Hồi lâu sau, Nghiêm Triêu Khanh mới thay quần áo xong rồi đi ra khỏi phòng.

Tống Mặc hỏi: “Sao rồi? Bỏng nặng lắm không? Có cần mời đại phu đến xem không?”

“Không sao.” Nghiêm Triêu Khanh nói. “Chẳng qua chỉ hơi đỏ da lên thôi.” Suy nghĩ của ông còn đắm chìm trong nỗi khiếp sợ ban này, vì có hơi giật mình, đợi gia đinh thu dọn xong thì mới thở đều, lại ngồi xuống, nghiêm túc hỏi Tống Mặc, “Tứ tiểu thư xảy ra chuyện gì?”

Hôm nay là mùng năm tháng tám, hẳn là ngày song triêu hạ hồng* của Đậu Chiêu.

(Ngày thứ hai sau khi động phòng, tân nương sẽ đem chiếc khăn lụa trắng thấm máu trinh tiết ra cho mẹ chồng xem)

“Tân nương tử bị đánh tráo.” Tống Mặc nói lại cho Nghiêm Triêu Khanh, về phần chuyện hắn nửa đêm đột nhập vào ngõ Tĩnh An Tự và nói chuyện với Đậu Chiêu lại không nhắc đến nửa lời. Nghiêm Triêu Khanh cũng không nói gì. Nhưng tin tức này lại khiến đầu óc ông xoay chuyển, nhất thời hưng phấn hẳn lên.

Đến giờ, ông vẫn luôn lo lắng vì chuyện hôn nhân đại sự của Tống Mặc.

Nay Tống Mặc làm chủ Di Chí đường, Tống Nghi Xuân là Anh Quốc công, nắm giữ phủ Anh Quốc công. Tống Mặc tuy là thế tử nhưng lại bộc lộ tài năng, thế lực tương đương với Tống Nghi Xuân, là ngang tay. Mà hôn sự của Tống Nghi Xuân không thuận, phủ Anh Quốc công không có người lo nội trợ. Nếu bây giờ phu nhân của Tống Mặc có thể chủ trì nội trợ trong phủ Anh Quốc công thì Tống Mặc cũng có thể đại diện cho phủ Anh Quốc công đi lại bên ngoài, cũng quản đến việc sinh hoạt của Tống Hàn còn chưa trưởng thành, phá tan sự khống chế của Tống Nghi Xuân với Tống Hàn. Tuy chẳng mong hai huynh đệ có quan hệ thân mật như xưa nhưng ít nhất có thể giảm bớt khả năng Tống Hàn sẽ chống đối Tống Mặc, giúp địa vị của Tống Mặc càng được củng cố, còn có thể ra vào cấm cung và nội viện các phủ, thông qua các tần phi và các phu nhân tạo thanh thế cho Tống Mặc, khiến Tống Nghi Xuân phải kiêng dè, không dám hành sự tùy tiện.

Ngược lại với đó.

Nếu phu nhân Tống Nghi Xuân chủ trì nội trợ của phủ Anh Quốc công thì rất có thể sẽ bịa đặt sinh sự trước mặt các tần phi và phu nhân các phủ, hủy hoại thanh danh của Tống Mặc, khiến cho quan hệ của Tống Mặc và Tống Hàn càng thêm tồi tệ. Vạn nhất Tống Hàn dưới sự ủng hộ của Tống Nghi Xuân nổi lòng làm thế tử, chuyện không phải là sẽ phức tạp mà chỉ hơi sơ sẩy, Tống Mặc sẽ phải gánh tiếng bất hiếu, tình thế sẽ hoàn toàn bất lợi cho Tống Mặc. Vạn nhất vị phu nhân kia lại sinh con trai, có nhà mẹ đẻ ủng hộ, anh em trong nhà cãi cọ, tuy cuối cùng Tống Mặc có thể thắng nhưng cũng tự hao tổn nguyên khí. Phủ Anh Quốc công sẽ vì thế mà bị tổn hại căn cơ, từ nay về sau xuống dốc không phanh…

Nghiêm Triêu Khanh lại khác với đám phụ tá như Liêu Bích Phong.

Ông không chỉ chịu ơn tri ngộ của Tưởng gia mà còn nhìn Tống Mặc trưởng thành, ngoài nghĩa chủ tớ còn có tình như cha con, ông không chỉ mong phu nhân của Tống Mặc có thể chủ trì phủ Anh Quốc công mà còn cùng Tống Mặc cầm sắt hòa minh.

Nghe nói muội muội của Đậu Chiêu thay Đậu Chiêu gả vào phủ Tế Ninh hầu, mắt ông không khỏi sáng bừng lên.

Xưa nay ông vẫn luôn thưởng thức trí tuệ, cơ trí và lòng quả cảm của Đậu Chiêu.

Tống Mặc tuổi trẻ mà đã trưởng thành nhưng gặp Đậu Chiêu lại chỉ như đứa trẻ, luôn nói không hết lời.

Rất nhiều lần ông tiếc nuối vì Đậu Chiêu sớm đã đính hôn với người khác.

Nếu Tống Mặc lấy Đậu Chiêu, hẳn là sau này sẽ rất hạnh phúc?

Hơn nữa, Tống Mặc có Đậu Chiêu giúp đỡ, phủ Anh Quốc công sẽ khởi sắc rồi.

Nghiêm Triêu Khanh không nhịn được, niềm vui lan tỏa đến chân mày, đầu óc càng xoay chuyển.

“Đậu gia ngũ phu nhân cũng tốt, Đậu gia thất phu nhân cũng thế, đều là đàn bà trong nhà, có lẽ là vì ân oán nhất thời mà nổi lòng xấu xa. Nhưng tráo đổi người là chuyện đại sự, Đậu Nguyên Cát không thể không biết.” Hoặc vì tâm tình kích động mà giọng nói của ông rất vội vã. “Cho dù là trước đó không biết, sau này cũng có thể bổ cứu kịp thời. Theo phương pháp hành sự của ông ta mà xem, ông ta không thể nào chỉ vì chút chuyện nhỏ mà dung túng cho phu nhân mình làm ra loại chuyện tổn hại đến thể diện Đậu gia như vậy được. Có thể thấy ông ta đã biết chuyện tỷ muội Đậu gia tráo đổi. Chuyện này có chút không hợp tình lý. Thế tử gia nếu muốn thành thân với tứ tiểu thư, đầu tiên phải biết rõ vì sao Đậu Nguyên Cát chịu làm như vậy, chúng ta mới có thể  đúng bệnh hốt thuốc. Tiếp theo là bên phủ Tế Ninh hầu, nếu phủ Tế Ninh hầu chấp nhận hôn sự này thì đơn giản, nếu không thì chúng ta phải nghĩ cách giúp Đậu gia mới được, phải sai người để ý mọi động tĩnh bên đó. Lại là hôn sự của tứ tiểu thư, rốt cuộc là do ai nắm giữ?

Tứ tiểu thư bị làm nhục, cữu mẫu nàng là Triệu phu nhân có thái độ gì? Có thể nghĩ cách thông qua thái độ của Triệu phu nhân để gây ảnh hưởng đến hôn sự của tứ tiểu thư…” Nói tới đây thần sắc ông không khỏi hòa hoãn lại. “Quan trọng nhất là, làm sao để Anh Quốc công đáp ứng giúp thế tử gia tới cửa cầu thân…” Ông gõ gõ trán, suy nghĩ đến mấy lý do nhưng rồi đều bị phủ định, nghĩ đến mấy ngày này Diên An hầu sẽ đáp ứng hôn sự của Tống Mặc, trong cung cũng có thể hạ chỉ tứ hôn bất cứ lúc nào, đầu Nghiêm Triêu Khanh to như cái đấu, nói. “Mặc kệ nói thế nào, chuyện này phải nhanh lên! Sợ là Đậu gia vì che giấu chuyện này, sẽ có an bài khác với tứ tiểu thư…” Lại nói. “Tôi vẫn cảm thấy chuyện gả thay không hề đơn giản…” Ông đột nhiên nhớ ra chuyện Đậu Chiêu cầu mình. “Còn một chuyện nữa, vì tứ tiểu thư không dặn dò cụ thể nên tôi cũng không nói với công tử…” Ông đem chuyện Đậu Chiêu nhờ ông an bài giúp gia đình nọ thoát thân. “Vì là chuyện của tứ tiểu thư nên tôi cũng không đi thăm dò người nhà này rốt cuộc đã làm gì, giờ xem ra, chỉ sợ có liên quan đến việc tứ tiểu thư từ hôn…”

Ánh mắt Tống Mặc tràn ngập ý cười.

Bỏ qua hôn sự với hoàng gia, bước lên con đường càng khó khăn hơn, đây là lựa chọn của hắn, cũng chung nhịp thở với sinh mệnh, vinh nhục của hắn lại cũng là điều người bên cạnh hắn mong muốn.

Hắn nghĩ đến mình sẽ phải tốn rất nhiều sức lực để thuyết phục đám người Nghiêm Triêu Khanh, còn có thể phải dùng đến ơn cứu mạng của Đậu gia với bọn họ để áp chế Nghiêm Triêu Khanh, cho nên hắn mới dùng khẩu khí ra lệnh chứ không phải là thương lượng để nói chuyện này với Nghiêm Triêu Khanh.

Không ngờ Nghiêm Triêu Khanh lại có ấn tượng tốt với Đậu Chiêu như vậy.

Không hiểu sao, lòng Tống Mặc lại có chút nao nao.

Tựa như khi mẫu thân còn sống, cao thấp đồng lòng, hòa thuận vui vẻ.

Hắn nghiêng người, thấp giọng nói: “Tiên sinh và ta cũng có chung một suy nghĩ. Nhưng ta còn có mấy chuyện muốn nhờ tiên sinh làm giúp, đây mới là việc cấp bách.”

Nghiêm Triều Khanh nghiêm mặt nói: “Thế tử cứ dặn dò!”

Tống Mặc trầm ngâm nói: “Tứ tiểu thư bị từ hôn là tin đồn nhảm đúng không?”

Nghiêm Triều Khanh sửng sốt.

“Chắc chắn phụ thân ta cũng có nghe nói.” Tống Mặc dùng ngữ khí ám chỉ nói. “Tứ tiểu thư là đích trưởng nữ, từ nhỏ mất mẹ, cữu cữu duy nhất tuy rằng là tiến sĩ nhị bảng tôn quý nhưng vẫn làm quan ở tây bắc, phụ thân lấy con gái của Tuần phủ Vân Nam Vương Hựu Tỉnh, từ nhỏ lại theo tổ mẫu xuất thân thiếp thất lớn lên ở Châu Định, dù có bá phụ là các lão đương triều cao quý, sắp từ hôn nhưng lại bị đánh tráo người… Phụ thân ta nhất định cảm thấy rất hứng thú, nhất là khi tin tức Ninh phi đang muốn tuyển phò mã cho Cảnh Phúc công chúa.”

“Không sai!” Nghiêm Triêu Khanh không nhịn được mà vỗ tay. “Chỉ cần nghĩ cách biết được tính toán của Đậu gia với tứ tiểu thư là được.”

Lúc này Tống Mặc không khỏi cảm kích ngày đó vô tình nghe lén được ngoài tường.

“Mặc kệ Đậu Nguyên Cát có tính toán gì với tứ tiểu thư, xuất giá và kén rể, dựa vào tính tình nhu hòa của thất lão gia kia, chỉ cần phụ thân có thái độ thành khẩn, Đậu gia thất lão gia chắc chắn sẽ không cự tuyệt.” Hắn từ tốn nói, nhớ lại cách hành sử của phụ thân trước khi mẫu thân qua đời, lòng lại thoáng chút bi thương.”

※※※※※

Lúc này Ngụy Đình Du ngồi ngơ ngác trên sập bên cửa sổ, bên tai vang lên không phải là tiếng gào khóc thất thanh của đám ma ma, nha hoàn Đậu gia mà là tiếng gào thét chói tai của tỷ tỷ và tiếng đại đường huynh Đậu gia đang giận dữ trách cứ ngoài đại sảnh.

Sao lại thành ra thế này?

Hắn chẳng qua nghe nói tỷ tỷ và Đậu gia tranh chấp, định cẩn thận nghĩ xem nên làm gì, vào thư phòng uống chén trà mà Đậu Minh đã lại tự tử.

May mà ma ma Đậu gia tiến vào đúng lúc…

Ngụy Đình Du chỉ cảm thấy đầu như sắp nổ tung!

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

39 responses »

  1. lauralaura97 nói:

    Hồi hộp quá, Mặc Mặc cố lên,..

  2. July nói:

    “cũng chung nhịp thở” –> “cùng chung nhịp thở”
    TM đã bắt đầu tín kế để lấy ĐC rồi, với những chuyện lùm xụm quanh ĐC thì ko khó để TNX bị lừa mà đi cầu thân đâu nhỉ, chỉ có điều Ngũ bá phụ và Đậu gia cũng đáp ứng bên KV rồi, mà TM chưa biết chuyện này không biết tiếp theo ntn nhưng mà ĐC gả cho TM thì KV có bị sốc rồi đi tu như kiếp trước không, dù sao với ĐC thì KV cũng tốt.

  3. litdolphin nói:

    con phai lua duoc TNX di cau hon moi duoc. co khi cung nho chuyen trao doi tan nuong nay ma TNX sr chap nhan DC voi muc dich lam giam the luc cua TM

  4. Xiao Xian nói:

    Quyết định đúng rồi đó anh, tiến hành cách mạng đi, nghĩ kế tính cách đi ^^, hóng cái ngày anh rước đc chị về, NĐD giờ đang bước vào con đường “chông gai” rồi, thấy cũng tội, cơ mà thôi cũng kệ ^^. Tk editor!

  5. huongnhim nói:

    ko biết bao giờ anh mới rứớc chị về, với cái tình hình này chắc còn dài dài.cố lên anh, mau ruoc chi ve tranh dem dai lam mong

  6. trachca nói:

    :) cuối cùng TM cũng quyết tâm cưới Đc rồi, một bên muốn một bên không, hai bên tài trí ngang nhau nên khéo phải chờ dài dài =)) tks nàng

  7. quynh nói:

    Ôi ôi hạnh phúc tràn lan, đọc chương này mà mình cứ cười mãi thôi ý. Cảm ơn bạn Heo vô cùng hehe

  8. bongxuxu nói:

    Hấp dẫn quá! Tống Mặc bắt đầu ‘dàn trận’ để cưới Đậu Chiêu rồi :-)

  9. Phương nói:

    Mặc ca hạ quyết tâm rồi, còn phải chờ anh làm thế nào để thuyết phục chị nữa. Ôi cố lên, ĐC ơi ch đồng ý đi nhé!!!

  10. caocaovuvu nói:

    haha, Mặc ca đã ra tay, hóng xemĐậu CHiêu thế nào và liệu lịch sử chém cha giết em của Tống Mặc có thay đổi hay không

  11. Lili nói:

    Ta thay chan Đầu Minh quá

  12. June ♫♪ nói:

    Ôi, cười sắp rách miệng rồi~ đọc thấy vui cho anh Mặc quá cơ! Chúc ss tuần mới vui vẻ!

  13. Mặc dám trả giá vì ĐC, liệu ĐC có dám vì đó mà đặt cược mình ko?

  14. lenhungqma nói:

    Truyện hay quá, cảm ơn bạn đã edit. Chúc bạn tuần mới vui vẻ!

  15. Tytan nói:

    Dùng kế để đem vợ về, hì hì

  16. TM cũng đoán sai vấn đề. Cái khó nhất ko phải là cho Anh Quốc công đồng ý mà là cho chị Chiêu đồng ý. Mặc mặc làm sao đây?

  17. caocaogio nói:

    Xem xem TM làm gì để bố đi cầu thân đây. Hồi hộp quá!

  18. Meo map nói:

    Mặc ca cố lên, ủng hộ ca hết mình. Không ngờ NTK cũng thích ĐC như vậy, hihi, mừng quá. Mặc ca thông minh, nhạy bén là vậy nhưng trước ĐC thì cứ như trẻ to xác hem. Mong chap mới quá, tranh đấu giữa TM và KV chắc vui phải biết. Thank Heo nhìu.

  19. hoa co may nói:

    TM quyết tâm rồi nhưng còn phải cố gắng rất nhiều đây

  20. thongminh123 nói:

    hồi hộp quá trời ạ, biết kế của bé TM có được ko đây. thanks

  21. Ha TiTi nói:

    Tống Mặc cố lên, làm cho DC iu anh ấy ^^

  22. uyên nói:

    Cuối cùng thì anh cũng quyết tâm cưới chị. Truyện hay quá. Cảm ơn bạn heo nhìu. ^^

  23. feishitai nói:

    đọc chap này lại thấy thích TM hơn. ”Tống Mặc thản nhiên uống trà rồi nói. “Ta muốn lấy Đậu Chiêu, có một số việc muốn dặn ông.”” trời ơi !! anh TM quá quyết đoán và chắc chắn luôn , mình thích cái tính này của anh ý quá đi. chị ĐC cứ khư khư k rung động với anh nào thì phải làm sao đây? anh TM phải cố lên !!!!

  24. TrangTrang nói:

    hehe! TM quả này đào hố cho phụ thân mình nhảy xuống rồi! mong chớ hiệu quả đê!!!! Thanks heo nha!

  25. Đậu nói:

    hành sử -> xử. Em nghĩ vậy. xử trong xử sự -> xử lí sự việc?
    Không ngờ Nghiêm Triều Khanh đồng ý nhanh thế. Chị Heo bật mí xem đoạn âm mưu lấy vợ của Tống Mặc có lâu không? Có chiếm đến nửa bộ truyện không? Chị xì poi đi, nha!?

  26. milktruyenky nói:

    Ngày rước nàng về dinh còn xa quá, TM cố gắng lên.

  27. thanh nhan nói:

    chỉ mong là thành thôi. Không biết anh Mặc làm thế nào để lão cha kia đi cầu hôn cho mình nhỉ. Hồi hộp quá! Thấy tình cảm của Nghiêm Triều Khanh với Tống Mặc cảm thấy ấm lòng.

  28. tatameyuki nói:

    Cuối cùng TM đã hạ quyết tâm. Đồng chí hãy cố gắng

  29. lethuy elly nói:

    TM nói thỳ dễ nhưng vẫn chưa bjk nha họ Kỷ kũng có ý này.ko bjk 2 ng này sẽ đấy ra sao.

  30. Nhi Lê nói:

    Cô nàng ĐM này diễn nhập vai thật :))
    Cảm ơn chĩ Heo.

  31. Triệu Đối phụng chỉ tới hành cung đến -> chỗ này bỏ chữ đến ra được ko Heo?
    Tống Mặc đi đi lại lại trong Hải Dường Tây phủ, đến chỗ Nghiêm Triêu Khanh tán gẫu. -> Hải Đường Tây phủ
    Thank’s nàng.

  32. zizi2105 nói:

    “Ta muốn lấy Đậu Chiêu” :))))). TM quyết tâm rồi. Zê zê. Sau này ĐC biết đc kiểu j cũng bị từ chối lên xuông cho mà xem, nhưng mà mình tin chắc chắn cuối cùng ĐC cũng đồng ý.
    K chỉ Nghiêm Triêu Khanh mà những thủ hạ của TM đã gặp ĐC ai chả yêu quý nàng. Vui ghê, vui ghê cơ :)))))

  33. mymatgach0810 nói:

    Đậu Minh mặt dày khủng khiếp, để xem sao này phải chịu cuộc sống tủi nhục như thế nào.

  34. cometchan nói:

    NĐD đúng là vô dụng từ đầu tới chân :-<

  35. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng. Đọc mấy chương này mình thấy Ngụy Đình Du cũng khổ

  36. dlvu nói:

    Nguỵ Đình Du sống dưới áp bức của bà chị khổ quá, mà căn bản là do anh ta nhu nhnược, ko chủ kiến. Mà về phần Tống Mặc thì ko biết anh làm thế nào để đấu lại Kỷ Vịnh trong việc cầu hôn Đậu Chiêu đây

  37. Cái a Du này suốt ngày cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Tết đến nơi rồi mà còn chưa dọn nhà. Chuyện đùng xì lằng ra vậy mà toàn để cánh phụ nữ ra giải quyết. Haizz kiếp trc đúng là tội ĐC thật.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s