Chương 201: Đáp ứng

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

2eyl1rl

Ngụy Đình Trân tức giận đến nổi trận lôi đình.

Đậu gia cũng dám uy hiếp nàng!

Nàng đi thẳng đến phủ Diên An hầu, nói với Diên An hầu phu nhân: “Chuyện thành thân làm gì có đạo lý để nhà gái định ngày? Ta thấy mấy ngày này đều bình thường, không bằng mời Khâm Thiên giám để chọn lại lần nữa.”

Diên An hầu phu nhân lại uyển chuyển nói: “Nhà trai mời nhà gái định ngày vốn là vì muốn thêm thân thiết, huống chi ta thấy mấy ngày Khâm Thiên giám chọn này cũng không sai. Phụ thân ngươi đã qua đời nhiều năm, mẫu thân ngươi một mình cô đơn, chắc chắn cũng rất mong ngóng sớm được bế cháu rồi. Có một số việc, ta thấy không tệ là được rồi.” Lại nửa đùa nửa thật nói: “Giờ khắp kinh đô ai cũng nói ngươi coi trọng Thanh Nguyên nhà ta, ngay cả ngươi tới nhà làm khách ta dùng trà gì chiêu đã ngươi đều rõ ràng. Mau mà ta là bà mối của Tế Ninh hầu, nếu là bình thường thì nhà ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa hết nỗi oan này.”

Hai nhà Uông Ngụy vốn là thế giao, qua lại gần gũi. Ngụy Đình Trân đến nhà bọn họ chơi, thậm chí kinh thành có tin đồn Ngụy Đình Trân thích con gái Uông Thanh Nguyên nhà bà, Diên An hầu phu nhân đều không để ý, chỉ cho đó là những kẻ ăn no rửng mỡ thích kiếm chuyện. Mãi cho đến khi Đậu gia nhờ Thái phu nhân đến thương lượng việc từ hôn của hai nhà Đậu Ngụy thì bà mới tỉnh ra, sau khi sai người nghe ngóng, lại thêm tin đồn lúc trước, nghĩ Đậu gia chắc chắn sẽ không để mình tự bôi nhọ mình. Lại nghĩ đến chuyện mỗi lần Ngụy Đình Trân đến nhà đều quanh co lòng vòng hỏi đến hôn sự của Thanh Nguyên, cảm thấy chuyện này dù có là lời đồn thì cũng không phải là vô duyên vô cớ mà ra, không khỏi giận tím mặt, vốn định đẩy việc làm mối cho Ngụy gia đi nhưng lại sợ người khác cho rằng mình “chột dạ”. Ấy vậy mà hôn sự hai nhà vẫn mãi kéo dài như vậy, khiến bà gấp đến độ ăn không ngon ngủ không yên, nghĩ đến con gái tuổi cũng đã lớn rồi, nếu hôn sự vì thế mà bị ảnh hưởng thì phải làm sao? Lúc này mới thúc giục Ngụy Đình Trân sớm giải quyết hôn sự hai nhà Đậu, Ngụy.

Ngụy Đình Trân không biết Diên An hầu phu nhân có biết chuyện này là do mình tung tin đồn hay không, nghe vậy mặt không khỏi đỏ lên.

Diên An hầu phu nhân chỉ vào ngày gần nhất, nói: “Qua nửa đầu tháng bảy, thời tiết sẽ mát mẻ, ta thấy quyết định chọn ngày mùng bốn tháng tám là được. Cô dâu mới vào cửa, vừa vặn đến trung thu. Người một nhà đoàn viên, phụ thân ngươi trên trời có linh cũng sẽ vui vẻ.”

Ngụy Đình Trân lại vẫn muốn kéo dài thêm.

Diên An hầu phu nhân lại nói: “Ta cũng lớn tuổi rồi, lại phải lo chuyện Thanh Nguyên chuẩn bị xuất giá, nếu còn phải thương lượng chuyện hôn sự với Đậu gia thì ta thấy, không bằng mời Nhị phu nhân của quý phủ giúp đỡ hai bên truyền lời đi?”

Ngụy Đình Trân biết đây là Diên An hầu phu nhân ngầm cảnh báo với mình, tuy rằng trong lòng không muốn nhưng vẫn nói: “Vậy ta về nói với mẫu thân, để cho lão nhân gia quyết định đi.”

“Như thế cũng tốt.” Diên an hầu phu nhân cười, bưng trà lên, so với trước, thái độ lãnh đạm đi rất nhiều.

Ngụy Đình Trân nghẹn một hơi đi về phủ Tế Ninh hầu, vừa khéo gặp phải Thái phu nhân.

Thái phu nhân đang cùng Điền thị nói chuyện: “… Phải hay không phải thì lão nhân gia ngài cũng phải quyết định chủ ý đi, cứ lẳng lặng không nói gì thế này cũng không phải là cách. Đậu gia cũng không phải là không kết thân với các ngươi là không được, chẳng qua là tổ tiên có ước định, không tiện từ bỏ mà thôi. Ngụy gia có chấp nhận hôn sự này hay không. Dù sao ngài cũng phải nói rõ đi thôi. Nếu còn chấp nhận hôn sự này, Đậu gia tứ tiểu thư đã đợi Hầu gia nhà các người bốn năm rồi. Các ngươi có nên định ra ngày thành thân đi không? Nếu không chấp nhận hôn sự này…” Nói đến đây, gõ gõ tập giấy dày ghi danh sách quà tặng. “Nếu các ngươi không đồng ý thì sính lễ lúc trước các ngươi đưa qua, Đậu gia không cần trả lại nhưng lễ Đậu gia tặng qua các ngươi cũng phải trả lại mới phải. Nếu có cái gì đã dùng, không thể trả lại thì quy ra bạc cũng được!”

Thấy Ngụy Đình Trân đi vào cửa, Thái phu nhân “A” một tiếng, ngừng đề tài. Cười bước lên thi lễ rồi nói: “Đại cô nãi nãi về vừa đúng lúc. Ngươi là người hiểu chuyện, hôn sự của các ngươi với Đậu gia thế nào, các ngươi cũng nên nói lấy một câu chữ. Giờ Đậu các lão còn chưa biết chuyện Uông gia, chuyện gì cũng dễ thương lượng. Sau này thì lại khó rồi. Nếu Đậu các lão biết chuyện thì hôn sự này sẽ không phải do ngũ phu nhân quyết nữa, nói lui thì…”

Điền thị như trút được gánh nặng, vội gọi: “Trân Nhi.”

Ngụy Đình Trân cười cười trấn an Điền thị rồi mới sầm mặt lại, giận dữ nói: “Ai đang nói huyên thuyên gì vậy?”

“Là ai đang nói huyên thuyên chúng ta không biết.” Thái phu nhân tuy cười nhưng lời nói lại có thể châm thủng người khác. “Tế Ninh hầu viết giấy gì cho Đậu gia ngũ tiểu thư giờ vẫn còn trong tay ngũ phu nhân đây, vốn nể tình hai nhà là quan hệ thông gia, không đề cập tới chuyện này nhưng nếu hai nhà từ hôn thì cũng chẳng có gì đáng ngại…”

Ngụy Đình Trân cảm thấy chuyện này nếu truyền ra ngoài, chịu thiệt sẽ là nhà gái, đoán chắc Đậu gia sẽ không để lộ ra, vừa giận Ngụy Đình Du hành sự lỗ mãng, hung hăng tát cho Ngụy Đình Du một cái nhưng chuyện cụ thể thế nào thì đâu có tâm tình hỏi rõ. Lúc này nghe nói Ngụy Đình Du còn một tờ giấy vẫn nằm trong tay Đậu gia ngũ phu nhân thì tức đến hoa mắt, nhưng chưa đợi nàng ta tỉnh táo lại thì Điền thị đau lòng vì con đã vội nói: “Tôi thấy hôn sự quyết định vào ngày mùng bốn tháng tám là hợp lý…”

“Mẫu thân!” Ngụy Đình Trân vừa tức vừa vội, không khỏi nhìn mẫu thân gọi một tiếng, lại thấy mẫu thân sắc mặt trắng bệch, trong ánh mắt ôn hòa đầy sự hoảng sợ. nàng nhất thời sửng sốt.

Điền thị lại nói: “Trân Nhi, con không cần nhiều lời, chuyện này ta làm chủ, quyết định là ngày mùng bốn tháng tám.” Nói xong gật gật đầu tỏ ý xin lỗi với Thái phu nhân. “Còn xin Thái phu nhân nói tốt giúp chúng ta trước mặt thân gia phu nhân mấy câu.”

Thái phu nhân thấy đã đạt được mục đích, mừng rỡ vô cùng, thấy Ngụy Đình Trân mặt âm trầm đứng đó, nghĩ đến Ngụy Đình Trân nhiều lần làm chuyện xấu, cũng không chịu buông tha người. “Thái phu nhân nói vậy rồi chỉ là chẳng biết Đại cô nãi nãi của quý phủ nói sao? Quý phủ đại cô nãi nãi là người có khả năng, không chỉ là ở phủ Cảnh Quốc công mà chuyện nhà đây cũng do nàng định đoạt. Đừng để tôi vừa về báo lại cho Đậu gia ngũ phu nhân thì đại cô nãi nãi nhà các người lại thay đổi chủ ý, làm cho tôi đi công cốc…”

“Bà!” Ngụy Đình Trân nghe thế vừa thẹn vừa giận, vừa định cãi lại Thái phu nhân mấy câu thì Điền thị vốn luôn dĩ hòa vi quý đã ngăn trước nàng, nói: “Đệ đệ nhà mình, nào có đạo lý không quan tâm? Chuyện lúc trước cũng là có nguyên do. Hiện tại nếu đã quyết định rồi thì chuyện lúc trước đừng nói nữa. Hôm đó chúng tôi sẽ mời bà mối tới cửa đưa thiếp mời.”

Thái phu nhân cười dài khen Điền thị vài câu “Khoan dung rộng lượng, tính tình đôn hậu, Đậu gia tứ tiểu thư có thể gả đến đây đúng là phúc khí của nàng” rồi cũng chẳng buồn nhìn Ngụy Đình Trân lấy một lần, đứng dậy cáo từ.

Ngụy Đình Trân dậm chân: “Mẫu thân…”

“Con đừng nhiều lời nữa.” Điền thị lẳng lặng. “Chuyện này cứ quyết định vậy đi.”

Ngụy Đình Trân tức giận đi tìm Ngụy Đình Du, vừa gặp đã xông lên nhéo tai Ngụy Đình Du vốn cao hơn mình nửa cái đầu: “Thằng đần độn này, rốt cuộc đã viết thư gì cho Đậu gia ngũ tiểu thư?”

Ngụy Đình Du la lớn: “Tỷ tỷ nói bậy bạ gì đó? Đệ viết thư cho Đậu gia ngũ tiểu thư bao giờ chứ… Tỷ mau buông tay ra, véo đau chết đi được.”

Ngụy Đình Trân kinh ngạc, nghiêm mặt nói: “Đệ thực sự không viết thư gì cho Đậu gia ngũ tiểu thư?”

Đệ đệ chưa bao giờ nói dối nàng.

Ngụy Đình Du thề.

Lúc này Ngụy Đình Trân mới phát hiện mình và mẫu thân bị lừa.

Nàng giận đến nghiến răng nghiến lợi, thầm mắng Thái thị máu chó đầy đầu, cân nhắc suy nghĩ cách làm cho Thái phu nhân kia mất mặt mới thôi, nào ngờ Đậu gia lại nhanh tay đến bất ngờ, ba ngày sau đã đưa của hồi môn của Đậu Chiêu đến.

Điền trang, phòng ốc, cửa hàng, gia cụ, hương liệu, trang sức, xiêm y, dược liệu… Viết dày đặc kín một quyển sách nhỏ, tính kiểu gì cũng phải đến hai vạn lạng.

Ngụy Đình Trân hoảng hốt.

Điền thị liếc nhìn con gái một cái.

Biểu hiện của Ngụy Đình Du càng trực tiếp hơn. “Tỷ tỷ, về sau đừng nói gì Đậu Chiêu nữa. Mặc kệ nói gì thì sau này nàng cũng là em dâu của tỷ rồi, về sau đệ dặn nàng nghe lời tỷ là được.”

Mặt Ngụy Đình Trân lúc trắng lúc hồng.

Quay về phủ Cảnh Quốc công, Trương Nguyên Minh cũng mắng nàng: “Ta đã sớm nói với nàng rồi, đánh giá mọi việc đừng nhìn nhận phiến diện quá, chuyện hôn sự này nếu là vì nàng mà bị chia rẽ thì nàng sẽ không cảm thấy hối hận sao?”

Ngụy Đình Trân không cam lòng lầu bầu hai câu, không ai nghe rõ nàng nói cái gì nhưng cuối cùng cũng không chỉ trích hôn sự của Ngụy Đình Du nữa.

Mời bà mối, đặt thiệp mời, dựng rạp, an bài phòng… Hôn sự được tiến hành đâu vào đấy, nháy mắt đã đến cuối tháng bảy.

Người nhận được thiệp mời lục tục đưa lễ vật tới.

Trong đó Cố Ngọc và Uông Thanh Hoài tặng năm trăm lạng bạc, hoàn toàn đè bẹp hai trăm lạng bạc của cữu cữu nhà Ngụy Đình Du và bốn trăm lạng bạc của Ngụy Đình Trân xuống dưới. Tống Mặc thì ngoài năm trăm lạng bạc còn tặng thêm một chiếc ghế ngồi trạm trổ cánh gà và bình phong mười hai tấm bốn mùa hoa nở, một bộ tượng ngọc phúc lộc thọ từ dương chỉ bạch ngọc, một đôi hươu bằng mã não thiên nhiên, một đôi bình tráng men in hình tùng trúc, mấy món đồ này vượt quá một ngàn lạng bạc khiến cho nhà kho không khỏi tặc lưỡi khen ngợi, lén bàn bạc: “Khó trách có người nói thế tử gia phủ Anh Quốc công tuy tính tình lạnh lùng nhưng lại là người vô cùng hào sảng. Ngươi nhìn lễ vật này…”

Tiền biếu là phải đáp lễ tương đương nhưng thứ tặng qua lúc hoàn lễ có thể châm chước tăng giảm, hiển nhiên Tống Mặc không định để Ngụy Đình Du đáp lễ.

Ngụy Đình Du quá ngạc nhiên, có chút hoảng hốt.

Điền thị lại dặn dò Ngụy Đình Du: “Về sau chuyện của Tống thế tử, con phải để tâm mới được.”

Ngụy Đình Du gật đầu lia lịa.

Trương Nguyên Minh lại nhíu mày.

So với giao tình với Ngụy Đình Du, lễ vật của Tống Nghiên Đường quá quý trọng rồi.

Hắn định nhắc nhở cậu em vợ một tiếng, lại nhìn Ngụy Đình Trân cầm đôi hươu làm từ mã não kia tán thưởng không thôi thì lại nuốt lời bên miệng xuống. Giờ nói những lời này chỉ khiến mọi người mất hứng mà thôi.

Nhất ba nhì năm.

Mùng một tháng tám, Ngụy gia bắt đầu bày rượu, nổi bếp nghênh đón thân hữu đến chơi.

Đậu Chiêu lại quay về ngõ Tĩnh An tự.

Nàng sẽ xuất giá từ đây.

Ngũ phu nhân nói tốt cho người, Vương Ánh Tuyết ra mặt chủ trì việc bếp núc.

Buổi chiều, cữu mẫu của Đậu Chiêu là Triệu phu nhân dẫn theo con gái là Triệu Chương Như vội vã đến kinh thành.

Đám người Đoạn Công Nghĩa cũng lẳng lặng xuất hiện ở ngõ Tĩnh An tự.

P/S: Hôm qua đi làm về muộn, ngủ một mạch đến trưa, ăn cơm xong lại ngủ tiếp nên giờ mới post bài :D

Không biết lỗi làm sao mà giờ cái thò cái thụt không chỉnh được, cả nhà đọc tạm vậy nhé :(

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

37 responses »

  1. caocaogio nói:

    Ôi. đang tới đoạn gay cần, tập sau ko biết xuất giá chưa? có biết là nhầm ko nữa. Không biết VAT sẽ làm gì nhỉ. ôi ôi. Cảm ơn H nhiều nhiều ~~~~~~. Chúc H cuối tuần vui vẻ.

  2. trachca nói:

    đang đoạn gay cấn mà bị ngắt thế này :( tks nàng

  3. minhha nói:

    truen gay can qua. cam on Heo nha

  4. June ♫♪ nói:

    Nếu thành công thì ĐC sẽ lột vào mắt TNX chăng? Mà bạn TM tặng toàn đồ xịn thế kia!

  5. lauralaura97 nói:

    “ngay cả ngươi ta nhà làm khách ta dùng trà gì chiêu đã ngươi đều rõ ràng. Mau mà ta là bà mối của Tế Ninh hầu, ” -> ngay cả ngươi tới nhà ta làm khách, ta dùng trà gì chiêu đãi ngươi đều rõ ràng. May mà ta là bà mối của Tế Ninh Hầu”

    ” Lại nghĩ đến chuyện mỗi lần Ngụy Đình Trân đến nhà đều quanh cò lòng vòng ” -> quanh co

    “Ngụy gia có chấp nhận hôn sư này hay không” -> hôn sự

    ” Các ngươi có nên định ra ngày thành thân đi không? Nếu không chấp nhận hôn sư này…” ‘ -> hôn sự

    “Tống Mặc thì ngoài năm trăm lạng bạc còn tặng thêm một chiếc ghế ngồi trạm trổ cánh gà và bình phong mười hai tấm bốn mùa hoa nỡ, một bộ tượng ngọc phúc lộc thọ từ dương chỉ bạch ngọ, ” -> hoa nở,….bạch ngọc

    ‘Mùng một tháng tám, ngụy gia bắt đầu bày rượu ” -> Ngụy gia

  6. litdolphin nói:

    oi.dang den doan gay can, chac tap sau se noi ve am muu cua me con DM. cach hanh van cua tac gia doi khi that la ac. dang tu tu thi bong nhien dang len cao trao 1 cach dot ngot, lan nguoi doc kho doan duoc

  7. Van hoang nói:

    Chờ mãi mớj tớj đoạn này,mau mau cắt phựt cáj mốj duyên NĐD này cho rảnh nợ

  8. Van hoang nói:

    Mà thấy phí cáj đống đồ anh Mặc tặng quá,nhầm nhà rồj

  9. sap den phan gay can oy hjhj hoj hop wa. DC that thong minh nghj dc het tjh huong va cach gjaj quyet. nhug ma DC sap lay ck a TM k hah dog j nhj

  10. thucquy nói:

    Đến ngày xuất giá rồi, ai sẽ lên kiệu hoa, Đậu Chiêu hay Đậu Minh? tác giả cho hết ngay khúc gây cấn…..Tống Mặc đến giờ này vẫn ko chịu xuất hiện, chẳng lẽ đợi Đậu Chiêu bái đường động phòng rồi mới đến chăng.

  11. feishitai nói:

    ôi , chị hóng chuyện từng ngày ý . híc.. chuyện đang đến đoạn gay cấn thì tạm dừng, hồi hộp quá. chương này cảm giác tác giả cho chuyện chạy nước rút hay sao ý. sao không cho nhân vật chính anh TM của chúng ta biểu hiện chút cảm xúc nhỉ???? k biết tâm trạng anh ý như thế nào ???/ còn bạn KV thì có kế hoạch rồi chắc vẫn vui như thường ý chứ? hhiii….. mong chương sau quá em ạ, đọc rồi chỉ muốn đọc tiếp mà thôi…. thank em ^ ^….

  12. bong nói:

    Sắp đến màn tráo đổi hấp dẫn rồi. Ko biết có thành công ko nhỉ, khi phát hiện ra thì thế nào nhỉ?

  13. Ôi, ko biết có đúng dự định ko nhỉ? Hồi hộp chết mất

  14. caocaovuvu nói:

    haha, đang chờ ngày 4 tháng 8 đây. Anh TM im lặng mà tặng lễ vật hoành tráng thật haha

  15. dieulinh nói:

    Trong khi cho doi menh nhay them ho nay cua ban Heo. Du la se ko kiem che dc nhay vao ban convert tien the so sanh trinh coi doc convert cua minh voi ban edit muot ma cua nang. Xau ho qua tu minh cam nhan thi hinh nhu minh chi hieu dc 20% hu hu

  16. Xiao Xian nói:

    Aiz NĐT nhìn thấy hồi môn xong là im luôn ko ý kiến, làm gì mà tham tiền dễ sợ, vô túi bả đc đâu :D, ôi sắp tới hồi gay cấn rồi, TM anh có cần chơi nổi thế ko, thật phí a :|. Tk editor :D

  17. Meo map nói:

    Hấp dẫn quá, đang đến đoạn gay cấn. Hóng chap sau lắm lắm. Cảm ơn Heo nhiều nhá.

  18. daithienha nói:

    Ôi đúng đoạn hấp dẫn đang gay can quá mong chờ chương sau quá. Ko biết vụ này có trót lọt giống kế hoạch của DC ko đây.

  19. Tiêu Nhã Du nói:

    Cắt đúng đoạn gay cấn mà, hóng chương sau quá đi mất. Tks nhiều ạ :))

  20. hoaivoco44 nói:

    He he, thảo nào xã nhà mình cứ nói là lấy chồng rồi thì đừng về nhà mẹ đẻ gây chuyện! :D

  21. hoa co may nói:

    TM đưa lễ quá hoành tráng đáng tiếc là đều vào tay đám người Ngụy gia hết rồi

  22. thongminh123 nói:

    Tống Mặc có biết sự thật ko mà ko thấy đau lòng nhỉ

  23. Bạn Tống Mặc…. bạn tốn tiền oan rồi. Cơ mà thôi, nếu mà cứ nghĩ rằng số tiền này mà đổi được bạn Đậu Chiêu tự do thì vẫn lời chán (dù rằng chắc bạn vẫn chửa biết cái rì).

  24. Quynh Le nói:

    Hồi hộp quá. Nhiều lúc đọc mình thấy tức giận tại sao tg ko cho nhân vật chính của chúng ta yêu đương. Rõ ràng là người từng trải, ko lẽ hoàn toàn biến thành cục đá ko yêu ko thương sao??

  25. TrangTrang nói:

    Hôm nay tìm Google mới thấy Heo làm bộ này, mình đang hóng dở nhưng cũng mạn phép chen ngang vô đây nhận 1 chân, mong được mọi người tiếp nhận! hihi! truyện này cũng là 1 bộ trong sinh gia đấu hay. hi vọng heo tiếp tục cố gắng! ủng hộ Heo nhiều nhiều!

  26. trời ơi, hy vọng tráo cô dâu thành công *chưa bao giờ hy vọng chuyện xấu thành như vầy*

  27. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng. Chuẩn bị ddến đoạn hay rồi.

  28. mossygreen nói:

    Mình thấy ĐC hơi quá mạo hiểm trở mặt với nhà mình, mặc dù họ cũng nghĩ cho bản thân, mưu cầu chức lộc nhưng cũng nghĩ cho nàng nhiều, cũng muốn nàng được gả vào chỗ tốt đấy chứ.

  29. dlvu nói:

    ĐC có lẽ hơi phiến diện từ kiếp trước, nên khá quyết liệt trong việc hành xử với người trong gia tộc. Nhưng, nàng cũng có cái lí của nàng. Cuộc đời nàng, nàng làm chủ. Nên có khổ đau hay sướng thì cũng là nàng chịu. Thế là đc rồi. Còn hơn là u u mê mê bị gả đi rồi ko có chủ kiến, sau này khổ thì ko có dũng khí mà bứt ra sống tiếp, tệ hơn là mất mạng như kiếp trước trong khi bản thân vẫn còn bao tiếc nuối.

  30. Ôi sắp có chuyện lớn xảy rồi. Hồi hộp quá đi.

  31. Mình đọc bên sstruyen dc tới đây. Mà thấy bên chuồng bạn Heo vừa đọc truyện vừa nghe nhạc hay hơn, hehee

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s