Chương 177 Qua lại

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

mynhantq127

Sinh canh bát tự có thể tùy tiện nói cho người khác sao?

Thầy tướng số là ai cũng có thể tính sao?

Nếu như bị tiểu nhân đâm chọt thì sao?

Lã ma ma toát mồ hôi lạnh.

Bà và Hồng Cô nói quanh co mấy câu, vội vàng rời khỏi cửa hàng văn chương. Lúc ra ngoài bước xuống đường, lại thấy có một sạp xem tướng số…

Lã ma ma động lòng.

Nếu bát tự của Đậu gia tứ tiểu thư và Tế Ninh hầu không hợp thì tính sao? Bà vội vã đi tìm Ngụy Đình Trân. Ngụy Đình Trân nghe vừa mừng vừa sợ. Bát tự không hợp có khi là một cách để bổ cứu.

Mà nếu như mệnh Đậu Chiêu quá mạnh mẽ… Vậy không phải tại Ngụy gia.

Nếu người nói lời này là người nhà họ Đậu, vậy quá tốt rồi!

Nàng khen ngợi Lã ma ma một hồi, đợi Lã ma ma vui vẻ lui ra, nàng lại sầu lo. Chuyện này dù tốt nhưng Vương Ánh Tuyết là kế mẫu, ở kinh thành cũng chẳng có căn cơ gì, lời nàng nói khó có thể khiến người ta tin phục!

Nếu là phu nhân Đậu Thế Xu Phàn thị có thể ra mặt thì đúng là không còn gì tốt hơn. Ngụy Đình Trân lập tức cho Kim ma ma rêu rao lời này đến ngõ Tĩnh An Tự.

Vương Ánh Tuyết nghe xong thiếu chút nữa hôn mê, cố nén lửa giận trong lòng, thấp giọng quát: “Nàng nghĩ nàng là ai chứ? Còn định sai sử ngũ phu nhân? Có phải là bị điên rồi chăng? Nghĩ cả nhà họ Đậu toàn kẻ ngu sao?” Hồ ma ma khuyên nhủ: “Ngụy Đình Trân chẳng qua là muốn tìm một người ra mặt có thể khiến mọi người tin phục thôi mà.”

“Khiến người ta tin phục…” Vậy thì Đậu Chiêu kia sẽ bị Ngụy gia từ hôn. Vương Ánh Tuyết như nhìn thấy được vẻ hối hận của Đậu Thế Anh. Nàng không khỏi cười ha hả, cười đến nỗi Hồ ma ma cảm thấy da đầu như run lên, lúc này nàng mới ngừng cười, nói: “Nếu mời mẫu thân ta ra mặt, mọi người hẳn là sẽ tin chứ?”

Vương Hành Nghi phu nhân. Tiếng tăm này ở kinh thành còn có chút phân lượng, nhưng trong chuyện của Đậu Chiêu, Vương gia là nhà mẹ đẻ của Vương Ánh Tuyết, việc Lục phu nhân không một lời chê bai gì về Đậu Chiêu tuyệt đối còn có lực sát thương hơn lời nói của Vương Hứa thị nhiều.

“Nhưng chỗ đại cữu phu nhân…” Hồ ma ma lo lắng, “Chỉ sợ đến lúc đó sẽ lại giáo huấn phu nhân.”

“Có lúc nào bà ấy không giáo huấn ta đâu?” TỪ khi Cao thị cự tuyệt thỉnh cầu của Vương Ánh Tuyết, Vương Ánh Tuyết và Cao thị hoàn toàn kết thù. Nàng oán hận nói. “Lần trước chính là bà ấy làm hỏng chuyện tốt của Minh thư nhi! Nếu lần này bà ấy còn dám ngăn cản, dù ta có phải liều mạng cũng phải làm cho bà ấy cút khỏi Vương gia!”

Hồ ma ma nghe vậy, lòng run sợ, không dám nói thêm gì nữa.

Vương Ánh Tuyết lại đến Vương gia ở ngõ Liễu Diệp.

Vương Hứa thị có chút hoài nghi với lời nói của Ngụy Đình Trân: “Nàng thực sự có thể hoàn thành mối hôn sự này?” Vương Ánh Tuyết cắn cắn môi: “Dù sao cũng nên thử một lần. Dù không thể thành công nhưng có người như vậy làm mai cũng là chuyện tốt với Minh thư nhi. Con không muốn gả nó về Chân Định nữa!”

Ở Chân Định, rất nhiều người đã chê bai xuất thân của Đậu Minh, điều này khiến Đậu Minh sống chẳng có chút tôn nghiêm nào.

Vương Hứa thị hiểu.

Đậu Minh là do bà che chở mà lớn lên, tình cảm sâu nặng, tuy nói chuyện Vương Ánh Tuyết làm khiến bà rất buồn bực nhưng nghĩ đến cháu gái ngoại lanh lợi đáng yêu, bà vẫn thấy lòng mềm nhũn, gật đầu đồng ý.

Ngụy Đình Trân liền hẹn mẹ con Vương Ánh Tuyết gặp mặt ở chùa Đại Tướng Quốc vào hôm sau.

Lợi dụng cơ hội mọi người đều đến chùa Đại Tướng Quốc nghe trụ trì giảng phật hiệu, nói chuyện trước mặt đám mệnh phụ phu nhân, nếu Ngụy gia có đi từ hôn thì lý do cũng rất đường hoàng. Cũng chẳng hiểu sao, rõ ràng mọi chuyện đều đã an bài thỏa đáng nhưng lòng Ngụy Đình Trân vẫn cảm thấy không nở.

Nàng đuổi Kim ma ma đi, lặng lẽ nói với Lã ma ma.

“Ngươi thấy Vương thị kia đáng tin sao? Cứ như vậy, nàng có thể sẽ trở thành đích nhắm cho mọi người chỉ trích. Đến lúc đó người Đậu gia sẽ bỏ qua cho nàng sao?”

Lã ma ma cười nói: “Phu nhân, Vương thị chỉ có một người con gái là Đậu gia ngũ tiểu thư mà thôi, về sau nàng ta phải dựa vào con rê mà ăn cơm đó.”

Ngụy Đình Trân bừng tỉnh.

Vương thị đã lớn tuổi như vậy, đã không còn khả năng sinh con nữa. Nếu có thể tìm con rể tốt cho con gái, về sau mặc kệ là nạp thiếp sinh con thì vẫn coi như có con thừa tự, nàng cũng không cần lo lắng, việc Đậu gia trách cứ nàng so ra cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Ngụy Đình Trân cao hứng, dặn dò Lã ma ma: “Vẫn không nên mặc chiếc áo màu bạc kia, quá trắng trong thuần khiết, mặc chiếc áo vải màu xanh lá cây, trông có sức sống hơn chút.”

Lã ma ma cười, tự mình đi tìm bộ xiêm y đó ra treo lên giá áo, sau đó cẩn thận kiểm tra trang sức ngày mai, giày vớ, nghe tiểu nha hoàn đến bẩm, nói tối nay Trương Nguyên Minh nghỉ ở thư phòng ngoại viện, bà hầu hạ Ngụy Đình Trân ngủ rồi mới lui xuống.

Trong nhà Triệu Tử Xu cách phủ Cảnh Quốc công nửa con nhõ nhỏ, tiếng đàn sáo không dứt, tiếng cười vang vọng.

Triệu Tử Xu dung mạo quyến rũ vô song buông chung rượu, hai má ửng hồng, đôi mắt liếc về phía Kỷ Vịnh, ánh mắt long lanh như nước mùa xuân, mềm mại đáng yêu.

“Kỷ đại nhân”, giọng nói của hắn như tiếng sáo réo rắt, như gió thổi rừng trúc, hài hòa vô cùng, như có thể trấn an lòng người. “Rượu này ta đã uống rồi!” Nói xong hắn đổ chung rượu xuống.

Không rơi lấy một giọt!

Bọn họ ngồi vào vị trí, Triệu Tử Xu trước kính Hà Dục ba chén, Kỷ Vịnh ồn ào, Triệu Tử Xu ba chén một người, đã kính bốn lượt, đây là lượt thứ năm.

So với vẻ nhẹ nhàng, có chút tư thái như từ cao nhìn xuống ở Túy Tiên lâu khi nãy, lúc này cũng có chút bất đồng. Bọn họ lười nhác ngồi trong nhà thủy tạ, ở giữa là dòng nước chảy qua, cao cao là chiếc đèn cung đình đỏ thẫm, bên cạnh là gốc tùng xanh mướt, ánh đèn chiếu lên người những thiếu niên đánh đàn thổi sáo, khiến diện mạo bọn họ trở nên nhu hòa hẳn đi, khiến cho buổi tiệc rượu lúc nửa đêm này thêm phần lả lướt.

Uông Thanh Hoài và Hà Dục uống nhiều nóng người chỉ còn mặc mỗi trung y, một người gối đầu lên đùi một nữ hài tử mặt mày thanh tú, để nàng kia xoa huyệt thái dương giúp. Một người nằm trong lòng một đào kép xinh đẹp mà vẫn còn chút non nớt, lộ ra sự phóng đáng khó có thể kiềm chế.

Cố Ngọc lại vẫn ăn mặc chỉnh tề, cũng cởi giầy, đi chân trần, ngồi đó tự uống rượu, vừa đá đá làn nước, bọt nước bắt tung tóe lên hoa sen đang lững lờ trôi khiến đóa hoa chìm xuống đáy làn nước. Hắn lại cười hì hì, vươn tay lên, lại có một đào kép xinh đẹp tận tình châm tửu cho hắn.

Rượu vào bụng, lại là giữa mùa hè, tuy mặc áo lụa mềm mại nhưng Ngụy Đình Du vẫn ướt đẫm mồ hôi. Hắn nhìn Uông Thanh Hoài và Hà Dục ở bên kia, lại nhìn nhìn Cố Ngọc ngồi bên này, nhất thời không biết nên học theo Hà Dục cởi áo ra hay là học theo Cố Ngọc cởi giày ngâm chân trong làn nước cho thoải mái.

Ngụy Đình Du còn đang do dự, bên tai vang lên giọng nói của Kỷ Vịnh: “Hầu gia, ba chén rượu này ngươi uống thay ta đi?”

Kỷ Vịnh hơi phanh vạt áo, khuỷu tay dựa vào bàn gỗ đen khắc ngà voi ở bên, bộ dáng như say khướt.

Ngụy Đình Du đầu óc như nổ tung, cũng to gan hơn: “Ta, ta không thể uống được nữa…” Sắc mặt Kỷ Vịnh trầm lại. Ngụy Đình Du lại nhìn Uông Thanh Hoài như xin trợ giúp.

Uông Thanh Hoài uống cũng không út, đang nhắm mắt dưỡng thần, hưởng thụ sự xoa bóp nhẹ nhàng của tỳ nữ, sao để ý đến hắn. Hà Dục khẽ thở dài trong lòng.

Ngươi uống thì có làm sao? Chẳng qua chỉ là say rượu bất tỉnh nhân sự thôi mà. Còn vừa khéo tránh được thế công kích của Kỷ Vịnh. Sao Đậu tứ tiểu thư lại phải gả cho ngườ như ngươi chứ?

“Kiến Minh”. Hà Dục ra hiệu cho đào kép bên người rót rượu cho hắn. “Nếu ngươi uống thật, ba chén này ta uống thay ngươi!” Ngữ khí hào sảo, muốn giải vây cho Ngụy Đình Du. Ngụy Đình Du vừa rồi còn thầm oán Hà Dục là kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng, lúc này lập tức lại thấy có hảo cảm với hắn, ánh mắt nhìn qua đầy ý cảm kích.

Triệu Tử Xu cũng không nghe: “Tôi cũng muốn mời rượu đại nhân.” Sóng mắt hắn long lanh, dừng lại trên người Cố Ngọc. Cố Ngọc mặt như hoa đào, vẻ mặt có chút biếng nhác nhưng ánh mắt lại trong suốt như suối.

Hắn nghĩ Cố Ngọc là tiểu bá vương nổi tiếng kinh thành, lòng run sợ. Ánh mắt chuyển đi, dừng lại trên người Uông Thanh Hoài khí chấy bình thản khiến người ta cảm thấy thân thiết: “Thế tử gia, lát nữa ngài cũng phải uống thay tôi một chén nhé!”

Uông Thanh Hoài hơi híp mắt, bật cười ha hả.

Một đám nói nói cười cười náo loạn nửa ngày, cuối cùng Uông Thanh Hoài, Hà Dục và Ngụy Đình Du mỗi người uống ba chén. Cố Ngọc thờ ơ, cảm thấy thực sự vô vị!

Hắn đi chân trần, đứng lên nói: “Các ngươi tiếp tục đi, ta về trước!”

Triệu Tử Xu không khỏi có chút bất an.

Uông Thanh Hoài cũng biết tính hắn, cười nói: “Ngươi cứ mặc kệ hắn đi.” Sau đó bảo gia đinh của mình, “Đưa Cố công tử về.”

Cố Ngọc xua tay nói: “Không cần, có phải ta không biết đường đâu.” Rồi nghênh ngang mà đi.

Trong làn gió mùa hè, phía sau thoáng truyền đến tiếng vui cười của Uông Thanh Hoài: “Hắn vẫn chỉ là đứa trẻ mà thôi…”

Cố Ngọc chán nản, vốn định lộn trở lại nhưng lại nghĩ đến lời Tống Mặc nói với hắn: “Làm việc phải hỏi xem mình có cam tâm tình nguyện không. Nếu là cam tâm tình nguyện thì hậu quả thế nào mình cũng phải tự gánh vác lấy, không được hối hận tự trách, oán trời trách người. Nếu không phải cam tâm tình nguyện, chẳng qua chỉ là con rối thằng hề, nhảy nhót gây cười cho người mà thôi.” Sau đó lại cảm thấy cũng chẳng cần thiết nữa, dặn xa phu: “Đến phủ Anh Quốc công.”

Xe ngựa đi thẳng tới phủ Anh Quốc công. Quan binh tuần tra ban đêm trông thấy, đều vội nhường đường. Đêm khuya, Cố Ngọc một đường đi thẳng đến cửa ngách phía đông phủ Anh Quốc công. Tống Mặc đã đi ngủ, lại nghe nói Cố Ngọc đến, khóa áo ngồi dậy, mời Cố Ngọc vào phòng mình.

“Xảy ra chuyện gì?” Tống Mặc lo lắng nói, “Chẳng phải ngươi và Uông Thanh Hoài đi xã giao với đám chủ sự bộ Công sao?”

Cố Ngọc xua tay, tự rót trà cho mình rồi nói: “Vô vị! Gặp con của Hà Văn Đạo và cháu của Công bộ thị lang Kỷ Tụng, chính là tân khoa thám hoa Kỷ Kiến Minh, mọi người lại chạy đến chỗ Triệu Tử Xu tiếp tục uống rượu. Kỷ gia và Ngụy gia có quan hệ thông gia, Kỷ Kiến Minh tự xưng là cữu huynh của Tế Ninh hầu, như chán sống, liều mạng chuốc rượu Tế Ninh hầu.” Nói tới đây, hắn không khỏi oán giận nói. “Ngụy Đình Du kia cũng đúng là, cứ như nông dân lên phố vậy, Kỷ Kiến Minh chuốc rượu mà cũng chẳng dám từ chối, kết quả bị Kỷ Kiến Minh đùa như đùa khỉ, đi cùng hắn thật mất mặt, Thiên Tứ ca, lần này ngươi nhất định phải nói cho ta biết, vì sao lại muốn cất nhắc Ngụy Đình Du? Ta thấy Ngụy Đình Du kia thực sự đúng là chẳng có gì khá khẩm…”

Tống Mặc cũng hơi biến sắc, nói: “Các ngươi nói cái gì? Các ngươi dẫn Ngụy Đình Du đến chỗ Triệu Tử Xu?”

Triệu Tử Xu và ông chủ Tằng Sở Sinh của gánh hát Quảng Liên xã từng là sư huynh sự đệ,  Tằng Sở Sinh từng lấy việc hát hí kịch mà sống, Triệu Tử Xu cũng không ngừng dẫn khách cho những đại quan quý nhân có sở thích với nam nhân, thanh danh không tốt.

Hắn không khỏi thất thanh nói: “Là ai đề nghị đến chỗ Triệu Tử Xu?”

P/S: Nói không phải khoe chứ từ hôm qua đến giờ mạng nhà mình khỏe cực, load mãi không xong được quả blog bé như muỗi nên là…. :'(

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

40 responses »

  1. Yang nói:

    Cáp mạng đứt đấy em, tình trạng chung :( Tuần này chị vẫn chưa làm truyện tiếp được, vậy em cứ làm dần đến c180 nhé? :(

  2. June nói:

    Nghe đến đây thì thấy bạn NĐD sắp xong rồi.

  3. lauralaura97 nói:

    ” về sau nàng ta phải dựa vào con rê mà ăn cơm đó.” -> rể
    “Trong nhà Triệu Tử Xu cách phủ Cảnh Quốc công nửa con nhõ nhỏ’ -> ngõ
    ” lộ ra sự phóng đáng khó có thể kiềm chế.” -> đãng
    “Uông Thanh Hoài uống cũng không út” -> ít
    “Sao Đậu tứ tiểu thư lại phải gả cho ngườ như ngươi chứ?” -> người
    “Ngữ khí hào sảo, muốn giải vây cho Ngụy Đình Du.” -> sảng
    “khóa áo ngồi dậy, mời Cố Ngọc vào phòng mình.” -> khoác
    “gánh hát Quảng Liên xã từng là sư huynh sự đệ” -> sư đệ

  4. Luong nói:

    Liệu ngụy đình du có chuyển sang thích nam nhân ko nhỉ? He.

  5. Meo map nói:

    Tiêu NĐD rùi, nhưng mà TM biết tin chắc sẽ đến giúp nhỉ? TM vẫn quan tâm NĐD vì mún tốt cho ĐC mà. Biết ngay NĐT lấy bát tự để nói bla bla gì không hợp mà, nếu sau này biết ĐC là mỏ vàng thì có tiếc đứt ruột không.
    Thank chủ nhà.

  6. Van hoang nói:

    Mọj thứ đều đúng như ĐC bàj bố,NĐT lọt hố rồj,gjờ NĐD mà bị KV cho vô tròng thích nam nhân nữa,hủy hôn ước càng nhanh hơn nữa

  7. Aiz TM theo kiểu người không cần nàng biết ta yêu nàng, chỉ cần nhìn nàng hạnh phúc, còn KV thuộc kiểu người không cần biết nàng yêu ta không, nàng hạnh phúc hay không, nàng cũng phải biết ta yêu nàng, coi bộ vì TM mà cái kế hoạch phá hoại của KV này không thành rồi, ĐC mà biết chắc tức dữ ^^. Tk bạn edit!

  8. bantidong nói:

    Thích bạn Cố Ngọc lắm ý

  9. my nói:

    Thanks bạn đã chuyển ngữ. Truyện hay quá. K uổng công chờ đợi bao nhiêu ngày vào ra ngóng trông. ;)

  10. litdolphin nói:

    2 anh TM va KV the nao cung tro thanh oan gia vi DC. 1nguoi giup,1 nguoi choi NDD. sau nay 2 anh y biet ke hoach cua DC thi hem biet cam tuong ra sao nua…:)))

  11. daithienha nói:

    ko biet la co truyen gi ma TM so the nhi hay la so NDD ham me nam sac.

  12. thucquy nói:

    Nguỵ Đình Du này đúng là quá ngu ngơ, khù khơ qúa.mong ai đó nhanh phát hiện ra sở thích khác người kia để giải quyết xong mối hôn sư kia.

  13. feishitai nói:

    vui quá hôm nay chị có thể comment được rồi. chuyện rất hay . cảm ơn em đã dịch nhiều chuyện hay như vậy. chị rất thích cách dịch chuyện của em. chị là fan ruột của nhà em và hay đọc chuyện của em trước khi đi ngủ. thank em nhìu nhìu….

  14. feishitai nói:

    chị có tuổi rồi và cũng ít hời gian rảnh lắm. nhưng vì mê chuyện của em mà chị phải mày mò dùng wordpress. hhii…

  15. hoa co may nói:

    NĐT sau này thể nào cũng tiếc đứt ruột vì đã từ hôn với ĐC, may là kiếp này tất cả đều nằm trong tính toán của ĐC cứ nghĩ tới kiếp trước cuộc sống mà ĐC trải qua cứ như là đi trên lớp băng mỏng lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, chồng nhu nhược, chị chồng bá đạo, con cũng không thân cận mình nghĩ thấy thương cho ĐC quá

  16. Tytan nói:

    TM đúng là một nam nhân chân chính, rộng lượng, quyết đoán, chính nghĩa

  17. Cloud nói:

    Cũng là yêu nhưng cách của TM cao thượng hơn KV nhiều quá nhỉ.

  18. Pé Bầu nói:

    anh TM cao thượng quá đi mất …hóng ngày anh chị ấy đến với nhau

  19. chieumuathu nói:

    Doc toi chuong nay roi, minh moi phat hien click like o cuoi trang….troi a… Co phai minh qua lac hau khong vay :( … That la xau ho… Hihihii

  20. cloverleave nói:

    Ko biết bạn TM có hiểu rõ lòng mình là thích ĐC ko? và cả bạn KV nữa? Cách làm của KV là bảo vệ cho ĐC, còn của TM là cố đem đến 1 vùng trời bình an cho ĐC. haizzz…truyện còn dài, 2 anh rồi sẽ đấu đá như thế nào đây?

  21. Thao nói:

    Mình không ghét NDD chút nào cả. Chỉ thấy tội cho hắn làm đàn ông mà ko có lập trường thoi. Rất thích Kỷ Vịnh vì cái tính tửng tửng ấy giống ta. He he người như T M ta sợ lắm thâm trầm quá.

  22. Yên Nhiên nói:

    Trời ạ :-ss ĐC có nhiều hoa đào qá cũng khổ. Anh này thì dìm NĐD, anh kia lại nâng lên…ko biết hôn sự ĐC sẽ ra sao nữa a…
    Em hơi kỵ ĐM, thấy Triệu Tử Xu cứ như gái lầu xanh “Tôi cũng muốn mời rượu đại nhân” mà nổi hết da gà :(( đàn ông thẳng mà thấy kế bên có 1 tên cong cong cứ xà nẹo mình mà ko thấy gê hay sao trời :(( phát hiện thêm điểm xấu của NĐD: lưỡng tính, trai gái đều ko ngại :(( omeoiiii

  23. NhocMap nói:

    “không út” => “ít” ạ :)

  24. kwonboatl nói:

    VAT dau to ma oc nhu trai nho vay nhi chang co chut nao nao..

  25. GC nói:

    anh Vịnh định bôi nhọ thanh danh nguỵ đình du đây

  26. Thanh nhan nói:

    Lão Vịnh này muốn làm gì là làm ngay, ko ưa thì dưa cũng bới ra bọ hehe. Sở thích nam nam trong thời đại này thì hơi bị to chuyện đây.

  27. lethuy elly nói:

    KV cho NĐD vvào tròng rồi. sao tên NDD này ngốc thế ko bkk. để ng ta dắt đâu đi đấy. nói gii kũng ko giám phản bác. nhu nhược quá đi mất.

  28. lives4u nói:

    kỷ vịnh định làm gì NĐD đây, làm sao mà phản ứng của TM lại lớn thế nhỉ

  29. merongcon83 nói:

    Công nhận Anh Vịnh ra đòn độc thiệt ! Nhờ Tống Mặc nên mới biết a ra chiêu này ! Chỉ nghĩ a đơn giản dụ Ngụy Đình Du ăn chơi trác táng để mang tiếng xấu ! Thanks các nàng .

  30. nhưng lòng Ngụy Đình Trân vẫn cảm thấy không nở. -> không nỡ
    về sau nàng ta phải dựa vào con rê mà ăn cơm đó.” -> con rể
    Uông Thanh Hoài uống cũng không út, -> không ít
    Sao Đậu tứ tiểu thư lại phải gả cho ngườ như ngươi chứ? -> cho người như ngươi

  31. nhưng lòng Ngụy Đình Trân vẫn cảm thấy không nở. -> không nỡ
    về sau nàng ta phải dựa vào con rê mà ăn cơm đó.” -> con rể
    Uông Thanh Hoài uống cũng không út, -> không ít
    Sao Đậu tứ tiểu thư lại phải gả cho ngườ như ngươi chứ? -> cho người như ngươi
    Thank’s nàng nhiều.

  32. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng

  33. dlvu nói:

    ơ vậy là KV gài bẫy NĐD bằng cách giới thiệu hắn cho những người mê nam sắc à :O thế thì ác quá :((

  34. misspinky27 nói:

    “Uông Thanh Hoài uống cũng không út, đang nhắm mắt dưỡng thần” => không ít

    “Ánh mắt chuyển đi, dừng lại trên người Uông Thanh Hoài khí chấy bình thản” => khí chất

  35. Hồi Ức nói:

    Blog thiếu chủ nhân là buồn lắm đấy

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s