Chương 142 Khắc phục hậu quả

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo

ctt 1

Sắc mặt Đậu Minh tái nhợt, hai mắt đăm đăm, ngồi trên giường như con tò te không có hồn phách, nhìn qua trông rất im ắng.

Chu ma ma ôm nàng khóc rống.

Đậu Chiêu đứng trước cửa sổ, lạnh lùng nhìn mọi thứ trước mắt.

Từ sau khi Đậu Minh được Đoạn Công Nghĩa cứu về, nàng liền biến thành bộ dạng như thế.

Chuyện trên đời lại kì diệu đến thế.

Nếu Bàng thị hành xử đường đường chính chính thì sao Đậu Minh có thể hiểu nhầm Vu Nhị là Bàng thị phái tới? Sao có thể rơi vào cạm bẫy đầy sơ hở của Vu Nhị như vậy?

Nhưng chuyện trên đời lại kì diệu như vậy đó.

Các nàng luôn thích chơi mấy trò âm mưu quỷ kế, kết quả lại bị chính những âm mưu quỷ kế này hãm hại.

Đây có coi là người giỏi bơi chết đuối không?

Trong lúc suy nghĩ, Tố Lan vội bước đến thấp giọng bẩm: “Tiểu thư, Đoạn hộ vệ đến!”

Đậu Chiêu nhìn Đậu Minh rồi xoay người đi ra ngoài.

Mọi người đều không phát hiện ra ngón tay Đậu Minh hơi giật giật.

Trong phòng, Đoạn Công Nghĩa đang cung kính hành lễ với Đậu Chiêu: “Tứ tiểu thư, tôi đã theo lời dặn dò của tiểu thư mà nói với quan phủ rồi. Lỗ Tri phủ nói, chuyện này ông ấy nhất định sẽ xử lý theo lẽ phải, quyết không để cho Vương lão thất và Mạc Nhị Cô kia nói linh tinh. Xin người yên tâm.” Lúc nói câu này, ngữ khí của hắn có chút nhẹ nhàng – nếu không phải là làm hộ vệ Đậu gia, Lỗ đại nhân đường đường là tiến sĩ nhị bảng, tri phủ tứ phẩm sao lại chịu nói chuyện khách khí với hắn như vậy. Điều này khiến hắn có cảm giác quang minh chính đại, còn kiên định hơn cả việc lấy được nhiều bạc.

“Làm phiền Đoạn hộ vệ rồi.” Đậu Chiêu cảm kích nói, hỏi về Mạc Nhị Cô, “Bà ta nói những gì?”

Đoạn Công Nghĩa cười khổ: “Nói thì cũng coi như là không nói gì. Lúc Vu Nhị còn ở huyện Linh Bích đã có quan hệ rất thân thiết với Vương lão thất rồi, lần này chỉ nói là xảy ra chuyện ở Vương gia, thiếu bạc, nửa đường bắt lấy thiên kim tiểu thư định đổi lấy mấy lạng bạc. Gia đinh kia cũng bị giết rồi. Nghĩ chắc hẳn là Vu Nhị đánh đập rồi, hẳn là đến kinh thành có thể nghe được chuyện gì đó.”

“Chuyện này chỉ sợ còn phải phiền Đoạn hộ vệ đi một chuyến nữa.” Đậu Chiêu trầm ngâm nói, “Xảy ra chuyện lớn như vậy, cho dù có thể đè ép được những lời đồn đại bên ngoài nhưng không thể không nói rõ ràng với các trưởng bối được. Ngũ tiểu thư thành ra thế này, cũng chẳng hợp để ở lại Thực Định nữa. Ta định để Tố Tâm thay ta đi gặp phụ thân, tùy tiện nói chuyện này với Vương gia. Thưc nhất là nhìn xem có thể tìm được manh mối gì hay không, thứ hai cũng để cho bọn họ biết. Sở dĩ Ngũ tiểu thư mắc mưu, bị lừa chỉ là vì tin lời Vu Nhị, bảo bọn họ sau này làm việc cho cẩn thận một chút. Đừng có khiến người ta mất mặt thế này mãi.”

Đoạn Công Nghĩa vốn là người to gan, lại qua chuyến đi đến chỗ Lỗ đại nhân, cũng rất thoải mái với việc đến bái phỏng nhà tuần phủ Vân Nam.

Ông trầm giọng đáp “Vâng!” Nghĩ Đậu Chiêu bình thường rất kính trọng ông. Các chuyện liên quan đến đám hộ vệ cũng chỉ luôn hỏi kết quả chứ không hỏi quá trình, hàng tháng cho ông 10 lạng bạc để chi tiêu. Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy cũng lại giao cho ông làm, lòng không khỏi sinh ra cảm giác như có tri kỉ, cũng thành tâm thực lòng, bớt đi tôn ti chủ tớ, thêm chút sảng khoái của bạn bè, nhắc nhở Đậu Chiêu: “Dù sao Tố Tâm cũng chỉ là một tiểu cô nương, liệu Vương gia sẽ nghe nàng nói sao?”

Đậu Chiêu cười nói: “Chẳng phải còn nhị thái phu nhân sao?”

Đoạn Công Nghĩa khó hiểu.

Đậu Chiêu cười nói: “Tạm thời ta không nói trước, đến lúc đó ông sẽ biết.”

Đang nói, hai ma ma khỏe mạnh dẫn theo một nha hoàn mặt xám như tro tàn đi vào.

Đoạn Công Nghĩa biết Đậu Chiêu đang muốn xử lý việc trong nhà, vội đứng dậy cáo từ.

Quý Hồng ngây ngốc quỳ gối trên đất.

Đậu Chiêu nói: “Trung thành với chủ là chuyện tốt nhưng cũng không thể vì thế mà thị phi không rõ, thiện ác bất minh. May mà hôm nay Ngũ tiểu thư quay về được, nếu không thể trở về thì ngươi định làm sao? Đậu gia không thể giữ ngươi lại được, đợi lát nữa bà mối đến đây, ngươi mang theo đồ đạc của ngươi rồi cùng bà ta đi đi!”

Quý Hồng sửng sốt, nước mắt lập tức lã chã tuôn rơi.

“Đa tạ tứ tiểu thư, đa tạ tứ tiểu thư”. Nàng dập đầu thật mạnh, “Đa tạ tứ tiểu thư khai ân không giết.”

Xảy ra chuyện như vậy, nếu đổi lại làm người khác, chỉ sợ mình sớm đã bị đánh chết trong gậy gộc rồi.

Giờ tốt xấu gì vẫn còn giữ lại được tính mạng!

Đậu Chiêu phất tay, ý bảo hai ma ma kia dẫn Quý Hồng đi gặp bà mối.

Hai người hiểu ý, uốn gối hành lễ rồi kéo Quý Hồng rời khỏi Tê Hà viện.

Chu ma ma mắt đỏ hoe đi ra khỏi phòng.

Nàng quỳ gối trước mặt Đậu Chiêu, ngại ngùng vô cùng: “Tứ tiểu thư, tôi biết giờ có nói gì cũng chỉ là vô dụng, tôi cũng không còn mặt mũi nào ở lại hầu hạ ngũ tiểu thư. Chỉ xin tứ tiểu thư có thể tìm cho ngũ tiểu thư mấy người quy củ, an phận ở lại hầu hạ bên người, ngũ tiểu thư giờ muốn làm gì, cũng làm không nỏi… Cả đời này tôi sẽ luôn cảm kích tứ tiểu thư.” Nói xong, dập đầu lạy Đậu Chiêu ba cái.

Chu ma ma không giống bất kì nha hoàn nào khác, nàng là nhũ mẫu của Đậu Minh, có ơn nuôi dưỡng với Đậu Minh, hơn nữa nàng lại không có khế ước bán mình mà chỉ là giấy làm thuê, nếu ở thuê mà phải đi, chẳng qua chỉ bồi thường mấy lạng bạc là được. Sở dĩ nàng vẫn chịu khó chăm sóc Đậu Minh chẳng qua là vì thật lòng coi Đậu Minh như con của mình mà thôi.

Đậu Chiêu không khỏi thầm thở dài: “Ma ma vẫn nên ở lại đi! Ta thấy Đậu Minh hoảng sợ lắm đó, chỉ sợ bây giờ phải chăm sóc cẩn thận, từ nhỏ nó đã lớn lên nhờ nguồn sữa của ma ma, có ma ma ở bên cạnh, nó cũng có thể mau chóng bình phục lại.”

Chu ma ma kinh ngạc.

Đậu Chiêu nói: “Nhưng mà những người còn lại ở bên Đậu Minh thì không thích hợp để ở lại Tê Hà viện nữa, ta sẽ bàn bạc với Thôi di thái thái, xem việc này rốt cuộc nên làm thế nào mới ổn.”

Lúc này Chu ma ma mới lấy lại tinh thần.

“Tứ tiểu thư, khó trách ai cũng khen người có tấm lòng Bồ tát!” Nàng lau nước mắt nói, “Tiểu thư nhân từ đại lượng, không so đo với Ngũ tiểu thư, đây là phúc của ngũ tiểu thư đó!”

“Phúc khí gì ta không dám nhận.” Đậu Chiêu thản nhiên nói: “Ta chỉ mong nó qua chuyện này có thể rút ra bài học, về sau làm việc đừng nghĩ đến những thói bàng môn tà đạo, phải đi theo con đường chính đạo. Phụ thân không cho nó hồi kinh, nó muốn về, chỉ cần nghĩ đủ mọi cách đều cầu xin phụ thân, cầu xin ngoại tổ mẫu của nó chứ không cần làm chuyện nhập nhèm như vậy. Nếu không phải nó ôm suy nghĩ thế này thì Vu Nhị sao có thể lừa nó mắc mưu được chứ.”

Chu ma ma gật đầu lia lịa: “Tứ tiểu thư dạy rất phải. Về sau tôi sẽ nói với ngũ tiểu thư.”

Hai người đang nói chuyện thì đại phu đến.

Vì đại phu này đã hơn 50 tuổi, lại đi lại trong Đậu gia từ lâu rồi, Đậu Chiêu không né tránh, chờ đại phu chẩn mạch cho Đậu Minh rồi, Đậu Chiêu mời đại phu đến phòng khách ngồi. Nàng cẩn thận hỏi thăm bệnh tình Đậu Minh, đưa đơn thuốc cho Cam Lộ đi bốc thuốc, tự mình tiễn đại phu ra cửa, sau đó đễn chỗ tổ mẫu nhưng không dám nói chuyện Đậu Minh bị lừa gạt cho tổ mẫu. Chỉ nói là Đậu Minh làm ầm lên đòi đi kinh thành, những người hầu hạ trong Tê Hà viện lại lén giúp nó thuê xe ngựa, nếu không có Chu ma ma nói cho nàng thì chỉ sợ Đậu Minh đã lén chạy về kinh thành rồi, muốn xử lý người trong Tê Hà viện.

Đậu Minh không coi trọng tổ mẫu, bình thường cứ cách mấy ngày mới đến vấn an tổ mẫu một lần. Nói thẳng ra còn chẳng chăm chỉ bằng đến vấn an nhị thái phu nhân. Lại thêm Đậu Chiêu cố ý dặn dò, tổ mẫu cũng chẳng biết tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ than trách Đậu Thế Anh: “… Sinh con ra mà nó dạy dỗ chẳng ra thể thống gì cả.” Lại dặn Đậu Chiêu: “Con là tỷ tỷ, nó có gì sai sót thì cũng phải chỉ bảo nó mới được, đừng mặc kệ nó.”

Tổ mẫu thông thấu sự đời, sớm đã nhìn ra thái độ kính nhi viễn chi của Đậu Chiêu với Đậu Minh. Tuy bà thấy như vậy không tốt nhưng Đậu Chiêu lớn lên với bà, từ nhỏ đã thân thiết với bà, bất giác bà có chút thiên vị Đậu Chiêu hơn, có một số việc cũng giả câm giả điếc coi như không biết.

Đậu Chiêu cũng ngầm hiểu, cười có lệ cho qua. Không phải nàng không muốn quản mà là cha mẹ Đậu Minh vẫn còn đó, chẳng đến lượt nàng lo. Nhưng lần này nàng đã hạ quyết tâm đưa Đậu Minh về kinh thành, có lẽ thỏa mãn tâm nguyện của Đậu Minh thì may ra nó mới ngoan ngoãn hơn một chút.

Ra khỏi phòng tổ mẫu, nàng bắt đầu chỉnh đốn người của Tê Hà viện.

Tây Đậu mời đại phu rồi lại bán người thả người, rất nhanh Đông Đậu đã thấy sự khác lạ.

Nhị thái phu nhân gọi Đậu Chiêu qua nói chuyện.

Đậu Chiêu đỏ mặt kể chuyện của Đậu Minh cho nhị thái phu nhân, cũng nói: “… Chuyện này thực sự là rất khó ăn nói, cũng chẳng biết phải nói sao với người, đành phải lần lữa…”

Nhị thái phu nhân giận đến suýt ngất đi, Liễu ma ma và Nhị phu nhân phải day nhân trung nửa ngày thì bà mới có thể thở đều.

“Nghiệp chướng, nghiệp chướng!” Nhị thái phu nhân mắng. “Ta sớm biết mà, Vương gia bọn họ chẳng có gì tốt lành cả.” Lại hỏi Đậu Chiêu, “Vậy đã điều tra xong vì sao Vu Nhị kia muốn lừa gạt Đậu Minh chưa?”

Cũng chẳng gọi là Minh thư nhi nữa.

Đậu Chiêu đem chuyện điều tra được nói hết cho nhị thái phu nhân, cũng nói cả việc mình định cho Tố Tâm đến bái phỏng Vương gia.

Nhị thái phu nhân nghe xong thì gật đầu lia lịa, nắm tay Đậu Chiêu nói: “Con ngoan, đúng là làm khó cho con rồi. Nói tới nói lui, đều do phụ thân con gây họa…”

Con không trách cha sai.

Nhị phu nhân vội ho khan mấy tiếng.

Nhị thái phu nhân cũng thấy mình lỡ lời, vội nói sang chuyện khác để an ủi Đậu Chiêu, lúc sau còn hỏi Đậu Chiêu có gì thấy khó xử không, nếu có gì khó xử thì cứ đến tìm bà.

Đậu Chiêu nhận được Thượng phương bảo kiếm rồi, đương nhiên là cảm tạ.

Nhị thái phu nhân lại nói: “Nhưng Tố Tâm chỉ là một tiểu cô nương, để nàng đến Vương gia nói chuyện ta thấy không hợp, ta thấy thế này đi, ta viết cho ngũ bá phụ con một phong thư, để Liễu ma ma và Tố Tâm đến kinh thành gặp ngũ bá mẫu, chuyện này để ngũ bá mẫu con xử lý là được rồi. Dù sao con cũng là tỷ tỷ, hơn nữa còn chưa thành thân, đừng tự liên lụy đến bản thân.”

Đậu Chiêu chỉ chờ câu này của nhị thái phu nhân.

Ưu điểm lớn nhất của nhị thái phu nhân là biết xem xét thời thế.

Lúc trước bà vì con mà có thể để lại ấn tượng tốt trong mắt Tăng Di Phân, có thể cùng tiểu thúc cương quyết cả một ngày một đêm, cực lực cho Vương Ánh Tuyết được phù chính, đợi khi Vương Hành Nghi có thể cạnh tranh với con mình, bà cũng không chút do dự làm khó Vương Ánh Tuyết. Giờ ngũ bá phụ vào nội các, Vương Hành Nghi từ tuần phủ Thiểm Tây đã thành tuần phủ Vân Nam, chính là lúc bà báo thù cho lần phải “chịu nhục” trước mặt nhà họ Vương lúc trước. Hành động này của Vương gia quá lộ liễu, nếu bà không nhân cơ hội đạp cho Vương Hứa thị không ngóc nổi đầu lên thì sao còn là Nhị thái phu nhân của Đậu gia được nữa!

Giống như nàng vẫn nhớ rõ chuyện Ô phu nhân. Lúc Đậu Thế Xu vừa vào nội các, bà đã nói với mọi người rằng sở dĩ Ô Thiện đỗ cao đều là nhờ Đỗ phu tử ở trường học Đậu gia dạy dỗ. Mà sở dĩ Đỗ phu tử dốc lòng với Ô Thiện như vậy đều là vì lúc trước khi Đậu Thế Xu gặp chuyện không may, Ô Tùng Niên đã từng mời Đậu Thế Xu một bữa rượu.

Đậu Thế Xu trở thành người nhận một giọt nước trả một biển đầy, biết ơn biết nghĩa. Mà Ô gia thì từ khi con đỗ cao lại càng lúc càng xa lánh Đậu gia, trở thành loại người vong ơn phụ nghĩa. Khiến cho Ô phu nhân vừa không thể biện bạch lại cũng không thể dẫn con đến chơi Đậu gia thường xuyên như trước được nữa.

P/S: Mềnh đã trở lại và chả lợi hại hơn tí nào :)) Thôi cả nhà cố gắng vậy, dạo này bận quá :-<

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

31 responses »

  1. Van Hoang nói:

    Bà Nhj tháj phu nhân này lợj hại thật,”quân tử 10 năm báo thù ko muộn” ngườj nhẫn nhục như vậy gê gớm lắm!!!

    • concuuvang nói:

      mình thấy bả í có nhẫn nhục đâu,lúc ấy chưa đủ lực í,he,lần này có phải đậu minh định lấy thân báo đáp đoạn công nghĩa không,thế thì đoạn công nghĩa làm phúc phải tội rồi a

  2. Lili nói:

    ngũ tiểu thư giờ muốn làm gì, cũng làm không nỏi …….. Không nói ?

  3. trangizzi nói:

    ôi ôi,Đậu Minh sắp cuốn gói về kinh rùi,tuyệt quá. Về để cho Vương Ánh Tuyết đi mà lo,ai lại bắt Đậu Chiêu phải đi xử lý hậu quả cho Đậu minh cơ chứ,hừ

  4. daithienha nói:

    DM lam cho DC lai phai suy nghi cho no, ba nhi thai phu nhan nay cao tay ghe.

  5. EMILYQ nói:

    Thưc nhất là nhìn xem có thể tìm được manh mối -> Thứ nhất
    ngũ tiểu thư giờ muốn làm gì, cũng làm không nỏi -> không nổi

    aizzz…. sao ĐC cứ phải lo giải quyết hậu quả cho ĐM thế nhỉ? bực mình… tốt nhất là cứ tống ẻm về kinh thành đi, muốn quậy gì thì lên kinh đô mà quậy…,
    mà mãi cũng không thể suy ra coi ai đứng sau vụ này ><
    chào mừng bạn Heo quay trở lại ^^

  6. quynh nói:

    Đậu Chiêu hành động thật quân tử, thật khó để ghét một ai đó mà vẫn đối xử tử tế với họ. Thích kiểu của nàng quá. Cảm ơn heo nhá

  7. lauralaura97 nói:

    “Thưc nhất là nhìn xem có thể tìm được manh mối gì hay không” -> Thứ
    “nếu đổi lại làm người khác” -> là
    “cũng làm không nỏi…” -> nổi
    “chỉ cần nghĩ đủ mọi cách đều cầu xin phụ thân” -> để

  8. uchihasaki nói:

    xu ly dau minh the thoi ak, thoi tam vay..du sao cung da 1 cuoc cho vuong thi cu dau nay la dc rui…de xem sau nay con dam am muu j nua k

  9. meochoco nói:

    Lần này thì cho đậu minh chừa nhé, xem có dám đòi về kinh thành nữa không. Mà thôi, tốt nhất là tống nhanh cái cục nợ này đi cho rảnh người. Chiêu mượn tay người làm việc này của đậu chiêu đúng là hay

  10. uyen nói:

    La minh thi minh dap cho con be day 1 phat. Da ngu con to ra nguy hiem

  11. Van nói:

    “bà mối” => theo mình là “người môi giới” thì hợp lý hơn.

  12. jiji112 nói:

    mong là qua vụ này thì cha của DC cho con bé DM lên kinh thành luôn, chứ nó ở Thực Định chỉ làm phiền DC thôi, mà bà nhị thái phu nhân cũng ghê gớm thật đấy .

  13. June nói:

    mau tống ĐM này đi là thoải mái nhất. Một đứa trẻ bị dạy hư không cách cứu vãn!

  14. chocolat nói:

    lai co chuong de doc la qua tot roai, cam on nàng nhe! o, con DM nay fai di that a, ta con chua thay day dô no da thèm ma! len do thi no cang bi day thanh van xoan thôi!

  15. min min nói:

    mong cho chap moi. ko biet bao h moi gap lai nam chinh day

  16. Yang nói:

    Hôm nào rảnh thì làm nhá, kẻo lại mệt quá ;)

  17. Thongminh123 nói:

    Thôi cho nó lên kinh đi cho bớt việc

  18. pinktauraus nói:

    trời ah, sao ko hành hạ con bé ĐM thêm 1 tí

  19. Ngọc Tuyết nói:

    Không ngờ mấy người đàn bà xưa có mưu trí như gia cát lượng. (Nhi thái phu nhân)

  20. NhocMap nói:

    “Thưc nhất” => “Thứ nhất”
    “không nỏi” => “nổi”

  21. GC nói:

    Vương Ánh Tuyết lần này lại chịu nhục rồi. Haha

  22. hanh nói:

    Đọc khúc này ta khâm phục nhị thái phu nhân quá. Hâm mộ quá mà

  23. lives4u nói:

    sao mình thấy có mùi kỷ vịnh nhỉ, nếu không thì uông danh thần đồng của anh quá

  24. Linh Đang nói:

    Nhị thái phu nhân ứng xử lợi thại thật.

  25. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng. Nhị thái phu nhân tính rất được

  26. mossygreen nói:

    K hiểu sao giữa 1 dàn nvật thông minh quái chiêu lại chêm vào 1 em chân dài não ngắn như ĐM =_= cảm thấy thừa thừa

  27. dlvu nói:

    Lúc trước mình ko thích Nhị thái phu nhân vì tình gió chiều nào xoay theo chiều ấy của bà, nhưng giờ mình suy nghĩ lại, đó cũng ko hẳn xấu. Vì những gì bà làm, bà suy nghĩ cũng chỉ vì gia tộc. Mà đó là cách nghĩ thông thường của bao người trong danh gia vọng tộc thời xưa.

  28. Cùng cha mà sao ngu dữ..:-<..may mà nó còn chưa làm nhục..nguyên xác xách về..:-<..
    Thù tới thù lui xong cuối cùng vẫn là DC đến giúp đến cứu..ko có DC thì DM chết chắc..:-<.chả hiểu sau vụ này có khá lên được tí nào ko.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s