Chương 113: Mưa to

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Yang

ctt (2)

Tin tức hai nhà Đậu, Ngụy trao đổi canh thiếp truyền ra.

Thực Định đổ mưa rất lớn. Giọt mưa to như hạt đậu, ào ào trút xuống, mau chóng làm cho huyện Thực Định trở thành một đầm nước.

Đậu Chiêu đứng dưới mái hiên, mưa rào rạt bắn lên thềm đá xanh, chẳng mấy chốc đã thấm ướt chân váy của nàng.

Tố Tâm mặc áo tơi, đi guốc gỗ bước nhanh dưới màn mưa tới chỗ nàng.

“Tiểu thư, người về phòng nghỉ đi!” Nàng vừa khuyên Đậu Chiêu vừa cẩn thận cởi áo tơi ra, giao cho nha hoàn bên cạnh, chỉ sợ không cẩn thận sẽ làm nước mưa dính lên xiêm y của Đậu Chiêu. “Ngoài kia mưa lớn lắm, tôi đã thu xếp ổn thỏa bên phòng ấm theo lời tiểu thư giao phó rồi, còn phái hai ma ma dặn trực đêm bên đó, người cứ yên tâm.”

Đậu Chiêu làm sao yên tâm được.

Mưa xuân quý như tơ lụa. Nhưng nếu cơn mưa xuân này cứ tiếp tục, chỉ lo là hoa màu vừa gieo sẽ úng nước chết hết. Nàng ngước lên nhìn bầu trời xám xịt, nhíu mày đi vào phòng.

Trần Khúc Thủy đội mưa tới, sắc mặt nặng nề. “Tiểu thư, tôi thấy thời tiết xấu quá, bên phía điền trang có cần cho người đến kiểm tra không?”

“Tiên sinh nghĩ giống tôi.” Đậu Chiêu nói xong, trời chợt sáng bừng, chớp lóe lên, tiếng sấm vang rền vọng lại. “Tôi thấy cơn mưa này sẽ khó mà tạnh sớm được. Hai năm nay đã sửa sang khuôn viên phía Đông và nhà chính, còn khuôn viên phía Tây và Hạc Thọ đường chắc phải cho người đến xem có bị dột không.”

Trần Khúc Thủy thấy Đậu Chiêu hiểu biết thì cũng yên lòng.

Hồng Cô cầm ô giấy đỡ Thôi di nãi nãi tiến đến.

“Trần tiên sinh cũng ở đây à.” Bà chào hỏi Trần Khúc Thủy, ánh mắt đầy âu lo, “Thọ Cô, mưa to quá, ta sợ ruộng hoa màu úng mất, ta phải về đó xem sao.”

“Người đi thế nào được!” Đậu Chiêu và Trần Khúc Thủy không hẹn mà cùng lên tiếng, “Có đi cũng là chúng con đi, sao để người đi được chứ!” Mọi người đều cười ồ lên, không khí bỗng trở nên ấm áp hơn.

“Các người đi thì làm được gì?” Tổ mẫu nói, “Chẳng ai hiểu việc đồng áng, chỉ là cưỡi ngựa xem hoa thôi. Cứ để ta đi đi!” Nói rồi dặn Thọ Cô, “Con chuẩn bị xe ngựa cho ta. Nếu ruộng hoa màu thực sự bị hỏng thì đợi tạnh mưa còn phải nghĩ xem cho mọi người gieo cái gì thay thế, bằng không họ chẳng thu hoạch được chút nào. Chúng ta miễn tô cho họ nữa, sợ là mấy hôm nay họ đã cực kỳ vất vả rồi, còn cần chuẩn bị chút lương thực cho họ dùng qua mùa đông kẻo sẽ có người chết đói.”

Đậu Chiêu chưa từng chịu cảnh đói kém, còn Trần Khúc Thủy vào lúc mất mùa vẫn sống khá tốt, cả hai đều không có kinh nghiệm sâu sắc như tổ mẫu nên đương nhiên cũng không gấp gáp như bà. Do đó một người thì khuyên: “Mưa lớn như này, nhỡ may người bị cảm thì biết tính sao? Con phái quản sự đi là được rồi.”

Còn một người nói: “Thôi di thái thái đừng bận tâm, mấy năm nay Thực Định mưa thuận gió hoà. Giả sử thực sự gặp nạn úng lụt thì các quan địa phương sẽ nghĩ cách, không được nữa thì triều đình sẽ cho người đến cứu tế. Người không cần phải lo đâu.”

Thôi di thái thái vẫn lắc đầu, kiên quyết đòi về điền trang.

Đậu Chiêu không còn cách nào khác đành nói: “Vậy để đích thân con đi một chuyến.”

Thôi di thái thái tất nhiên không đồng ý: “Một tiểu cô nương như con thì làm được việc gì.”

Đậu Chiêu đối đãi với Thôi di thái thái thế nào, Trần Khúc Thủy đều ghi nhớ trong lòng, ông cười nói: “Nếu người không yên tâm thì tôi sẽ cùng Tứ tiểu thư đi, nhé? Biết đâu trận mưa lần này sắp tạnh rồi. Ngồi xe ngựa rất vất vả, nếu người đi Tứ tiểu thư ở nhà sẽ nóng ruột lắm đấy.”

Vậy cũng được! Đậu Chiêu đã nghĩ kĩ, rồi cùng với Trần Khúc Thủy phải một câu trái một câu, thuyết phục tổ mẫu không biết nói gì hơn nữa, đành phải đồng ý để hai người họ cùng tới xem xét bên điền trang.

Tố Tâm bận thông báo cho đám Trần Hiểu Phong và Đoạn Công Nghĩa đi theo hộ tống; Tố Lan thì đốc thúc mã phu chuẩn bị xe ngựa; Cam Lộ và Tố Quyên một người chuẩn bị đồ ăn thức uống đi đường, một người lo liệu đồ che mưa. Chỉ với thời gian nửa nén hương, mọi thứ đã sẵn sàng đâu vào đấy.

Đợi hai người dưới hầu hạ Trần Khúc Thủy tới, đoàn người liền khoác áo tơi, che ô tiến vào màn mưa. Đến cửa thùy hoa thì gặp Đậu Minh vừa đi thỉnh an Nhị thái phu nhân về.

Hai ma ma đưa Đậu Minh về vội khom chân hành lễ với Đậu Chiêu, nịnh nọt hô “Tứ tiểu thư” rồi ân cần hỏi : “Mưa lớn thế này, người lại định đi đâu? Có cần chúng lão nô hộ tống một đoạn không ạ?”

Đậu Chiêu nhận ra họ là người hầu bên cạnh Nhị thái phu nhân.

Không ngờ Đậu Minh có thể làm vui lòng Nhị thái phu nhân, Đậu Chiêu nhìn nàng với ánh mắt yên tâm, bảo Tố Tâm thưởng cho hai ma ma kia mỗi người một phong bao đỏ, làm họ cảm ơn rối rít.Hai ma ma cảm rồi lại tạ.

Đậu Minh bắt gặp ánh mắt của Đậu Chiêu thì mặt đỏ bừng lên. Nàng nghĩ mình mạo hiểm sang thỉnh an Nhị thái phu nhân giữa trời mưa tầm tã mà Nhị thái phu nhân cũng chỉ nhiệt tình hơn ngày thường một chút; chẳng bù với Đậu Chiêu, nói vì mưa lớn, cho một ma ma đem mì hạt sen, bánh phục linh sang biếu thôi mà mặt mày Nhị thái phu nhân như nở hoa vậy, còn bảo với Liễu ma ma: “Con bé này tuy mẫu thân mất sớm nhưng lại có phúc khí, không có Ô gia thì có Hà gia, không có Hà gia lại có Ngụy gia, lại còn hoàn thành được tâm nguyện của mẫu thân, làm một Thế tử phu nhân.”

“Phải đó, phải đó.” Bà già Liễu ma ma đó còn đứng bên cạnh hùa vào, “Về sau chính là Hầu phu nhân rồi, là chính nhất phẩm đó, cô nương nhà ta thật có mặt mũi!”

Đậu Chiêu đâu có nghe thấy, đáng để nịnh nọt đến thế sao? Đậu Minh nhẫn nhịn, về tới cửa nhà lại gặp cảnh Đậu Chiêu tiền hô hậu ủng đi ra. Khác hẳn với nàng chỉ đưa theo mấy nha hoàn, ma ma, hộ tống Đậu Chiêu có cả hộ vệ mở đường, nha hoàn hầu hạ, bên cạnh còn có tiên sinh phòng thu chi chạy tới chạy lui theo nữa, giống như công tử nhà nào đó đi tuần vậy, không, công tử bình thường đi tuần cũng không đưa theo cả đoàn người như thế.

Đậu Minh không chịu nổi, châm chọc: “Tỷ sắp trở thành Hầu phu nhân rồi, có việc gì sao không sai hộ vệ, quản gia hay nha hoàn, ma ma đi làm mà phải đích thân xuất mã thế này, hay là hôn sự với Ngụy gia lại hỏng rồi? Nhưng tỷ cũng không tới mức không sai khiến nổi ma ma trong nhà chứ? Ma ma nhà chúng ta không phải đều rất kính sợ tỷ sao?”

Đây là chuyện riêng giữa hai chị em Đậu thị, người ngoài không thể xen vào. Đám người Trần Hiểu Phong đứng im như tượng.

Hai ma ma của Nhị thái phu nhân như hít phải khí lạnh, thầm nghĩ không hay rồi, sao lại bị phân đi làm cái việc này chứ, chả trách người Đông phủ đều nói Ngũ tiểu thư Tây phủ không tử tế. Lần sau mà gặp chuyện tương tự thì thà bị Liễu ma ma quở trách cũng phải chạy cho xa.

Người hầu của Đậu Minh run như cầy sấy, thở cũng không dám thở mạnh, Chu ma ma lại càng sợ hãi, bất chấp tôn ti ấn Đậu Minh cúi xuống nhận tội với Đậu Chiêu: “Làm gì có kiểu nói chuyện với tỷ tỷ như thế này!”

Đậu Minh bướng bỉnh không cúi đầu.

Đậu Chiêu cười khẽ: “Không ngờ nhà ta cũng sinh ra được một cường hạng lệnh[1], ta không tác thành cho thì thật đáng tiếc.” Nói rồi bước ra cửa.

Cả bọn Trần Hiểu Phong im thin thít răm rắp nối nhau đi theo Đậu Chiêu, không dám liếc nhìn Đậu Minh một cái, như thể nàng ta là người qua đường.

Đậu Minh tức đỏ cả mặt, chờ đoàn người Đậu Chiêu đi rồi mới nhỏ giọng hỏi Chu ma ma: “‘Cường hạng lệnh’ là người nào? Lời tỷ ấy nói có ý gì?”

Chu ma ma cũng không biết, chần chờ đáp: “Hay cô đi hỏi Tống tiên sinh xem?”

Đậu Minh gật đầu.

Trong xe ngựa, Cam Lộ tò mò hỏi Đậu Chiêu: “Tiểu thư, người định trừ tiền tiêu hàng tháng của Ngũ tiểu thư ạ?”

Đậu Chiêu cho những nha hoàn bên người được đọc sách nên mấy người Tố Tâm đều biết điển cố này. Cường hạng lệnh Đổng Tuyên làm người ngay thẳng thanh liêm mà gia cảnh lại bần hàn.

“Tiền tiêu hàng tháng là chiếu theo quy định trong phủ, nó phạm phải điều nào mà đòi khấu trừ?” Đậu Chiêu thản nhiên nói, “Có điều trong đó có quy định rằng cô nương nào đã cập kê mà chưa xuất giá mỗi tháng được mười lăm lượng bạc tiền phấn son, cô nương chưa cập kê chỉ có hai lượng tiền phấn sáp.” Nàng nói với Tố Tâm: “Về nhớ dặn lại Cao Hưng là Ngũ tiểu thư mới mười một tuổi, cớ gì cần dùng đến tiền phấn son. Bảo cả Uyển Nương dạy đàn tì bà cho Ngũ tiểu thư nữa, nàng ta không phải do phủ chúng ta mời về, Cao Thăng cũng không dặn gì nên chúng ta sẽ không chi tiền trang phục bốn mùa và tu sửa đồ dùng cho nàng ta.”

Hiện tại nàng chỉ quan tâm đến tình hình mưa gió, đến thu hoạch hoa màu ở điền trang, đến sinh kế của những người nông dân ấy, hơi sức đâu để ý đến sự khiêu khích của Đậu Minh.

“Ta thấy còn rất nhiều những chuyện nhỏ nhặt như vậy, Tố Tâm, về sau em cần lưu ý nhiều hơn, đừng để quy củ trong phủ bị phá hoại.”

Trước mặt nhiều người, Ngũ tiểu thư không nể nang gì, làm Tứ tiểu thư mất mặt mà Tứ tiểu thư chẳng trách phạt gì. Với tính tình Ngũ tiểu thư, không biết sau này còn gây ra những phiền phức như thế nào nữa.

Bề ngoài, Tứ tiểu thư có vẻ rất nghiêm khắc với Ngũ tiểu thư, thực ra lại rất thương quý.

Tố Tâm mỉm cười đáp vâng.

Đậu Chiêu quăng chuyện đó ra sau đầu, vén rèm xe ngó ra ngoài.

Cánh đồng mới đây còn tươi tốt mà nay đã trở nên trắng xóa, chỉ thấy mấy nhánh cỏ đung đưa theo gió. Gió rít luồn qua những cành cây. Từng hạt mưa rơi lộp bộp trên nóc xe nghe như mưa đá. Đến đầu đoạn đường tiến vào điền trang, trên mặt đường toàn bùn đất dính nhớp nháp, xe ngựa đi lên đó chỉ sợ sẽ mắc kẹt.

Đoạn Công Nghĩa không do dự nói: “Thả ngựa ra, mấy người chúng ta cùng đẩy xe vào thôn.” Rồi lại nói với Trần Khúc Thủy: “Phiền tiên sinh đợi ở đây một lát, tôi vào thôn mượn cho ngài một con lừa.”

Trần Khúc Thủy lắc đầu: “Không cần, ta đi bộ vào được. Hành lý ta còn để trong điền trang, vào tới nơi thay giày là xong.”

Trời đang mưa to gió lớn, Đoạn Công Nghĩa không khách sáo với Trần Khúc Thủy nữa, ông bẻ một cành cây thô dày đưa cho Trần Khúc Thủy: “Tiên sinh dùng cái này làm gậy chống đi.” Nói rồi cùng Trần Hiểu Phong đẩy xe ngựa tiến vào thôn.

Dân lao động trong thôn đều đang buồn bã đứng dưới hiên nhà nhìn cơn mưa càng rơi càng nặng hạt, thấy xe ngựa của Đậu gia tiến vào thì rất hào hứng, tiện tay cầm được gì liền đội lên đầu chạy ra đón.

“Ôi, là Tứ tiểu thư!”

“Sao Thôi di thái thái không về?”

“Tứ tiểu thư, phải làm sao bây giờ? Chỗ ngô này vừa gieo hạt xong.”

“Đúng đúng, Tứ tiểu thư, chúng ta có cần đào kênh thoát nước không?”

Dân làng thi nhau nói.

“Tứ tiểu thư về chính vì việc này.” Đoạn Công Nghĩa thấy thế thì hét to, “Mưa gió bão bùng thế này, đợi Tứ tiểu thư thu xếp xong xuôi sẽ gọi mọi người đến bàn tính. Mọi người đừng gấp, để Tứ tiểu thư vào nhà nghỉ ngơi trước đã.”

Dân chúng lập tức giãn ra, để đường đi vào.

Đậu Chiêu được đám người Tố Tâm vây quanh đi vào phòng chính.

Các ma ma ở điền trang đun nước nóng, dọn chăn đệm sạch sẽ ra. Không lâu sau, Đậu Chiêu đã tinh tươm ngồi trên giường sưởi bên cửa sổ, uống trà nóng và thảo luận cách vượt qua khó khăn trước mắt với một vài nông hộ lớn tuổi trong thôn.


[1] Cường hạng lệnh: liên quan đến 1 điển cố. Dùng để chỉ những người mạnh mẽ, không chịu cúi đầu. Vì liên quan đến câu dưới nên để nguyên cả cụm từ này.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

59 responses »

  1. ngoc nga nói:

    Cảm ơn hai nàng nhé! Đậu Minh vẫn chưa từ bỏ được cái tính hay ganh ghét đi nhỉ?

  2. Judy Nguyen nói:

    Chỉ còn 1 ngày nữa và tất cả đang chuẩn bị ngóng anh nam chính rùa bò nhất lịch sử lên sàn :)

  3. daithienha nói:

    the la chuong sau anh nc se xuat hien a dung la anh nay rua bo that. DM dung la tre con mai chang lon dc.

  4. Tiểu Mãn nói:

    Nhóc con ĐC này đúg là bị dạy hỏg đến mức ko chữa đc rồi! Mà nam9 sắp lên sàn rồi chuẩn bị giỏ hoa tung bông thôi!

  5. ĐC mềm lòng quá, thôi kệ, mong đợt này đi ko chuyện gì, sắp gặp nam 9 rồi *^^*

  6. lauralaura97 nói:

    ” “Không ngờ nhà ta cũng sinh ra được một cường hạnh lệnh[1],”- > hạng lệnh
    Nam chính sắp xuất hiện rồi, mong chờ quá,…

  7. trangizzi nói:

    Đậu Chiêu vs Đậu Minh dầu gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ, Đậu Chiêu lại thiếu thốn tình cảm, nên có lẽ vẫn hi vọng uốn nắn đc Đậu Minh, nhưng ta chả thích con bé ấy chút nào, ương ngạnh, ngang bướng, chả được nước gì,hừ, ghét ghê

  8. concuuvang nói:

    ơ,mình thích đánh vào kinh tế như thế này á

  9. minhhuehung nói:

    Cach hanh su cua DC rat la giong dan ong, rong luong va dung muc.

  10. uchihasaki nói:

    đậu minh thật ngu dốt, k biết tới bao giò mới khôn ra

  11. diepdiep nói:

    Mai anh nc lên sàn. bla bla

  12. quynh2nguyen nói:

    Dau Minh noi nom na la ko duoc day do

  13. chocolat nói:

    o, cai con Dâu minh nao dây nuoc nay, thinh toang nhay ra cung xôm tu fêt! hehe, cam on cac nàng da si-po nhe, it nhat cung bit duong ma cho, neu ko lai cu fai ngo’ng mai ban nam chinh, haizz.
    tks nàng Heo nha!

  14. EMILYQ nói:

    hòa chung với không khí háo hức đón nam chính lên sàn cùng với mọi người, giây phút này đúng là không nói được gì cả… quá ư là hồi hộp chờ đợi nam chính được ém kỹ nhất ngôn tình =))))))))

  15. chipmaikhoi nói:

    Con bé Đậu Minh nầy đúng là dại, luận về tài năng, nhan sắc, tài sản, cấp bậc…đều không bằng Đậu Chiêu, lại sống dưới mái nhà người ta mà cứ thích ganh tị , giờ thì hay lắm thần khẩu hại xác phàm , sống sung sướng không thích, sắp tới tha hồ sống chật vật xem coi còn đờn ca tài tử nữa không.

      • chipmaikhoi nói:

        Ủa, đẹp hơn sao, trong những đoạn tả về bề ngoài của 2 người cũng đều nói cả 2 thuộc loại có nhan sắc nhưng Mình nhớ không lầm sau nầy cả hai lớn lên chưa có đoạn nào nói Đậu Minh đẹp hơn Đậu Chiêu (trừ phi là Mình đọc nhiều quá nên đọc sót). Với lại khi nói về bề ngoài của một người không thể nào chỉ nói về đôi mắt, cái mũi, cái miệng, dáng người…mà phải kết hợp cả về lời ăn, tiếng nói , phong thái , khí chất. Mình tin chắc Đậu Minh không thể so với Đậu Chiêu rồi.

        • Heo Chảnh nói:

          khí chất đấy trong truyện thường chỉ là để nói làm nổi bật cho các cô nữ chính k xinh thôi, không lạm bàn quá, thường ấy nhé :))) . Truyện này tác giả có đề cập đến đấy nhưng chắc chị k nhớ thôi. Luận về xinh đẹp thì ĐM hơn ĐC :)

          • chipmaikhoi nói:

            Hà Dục chỉ vài lần gặp mặt mà đã muốn cầu hôn, Ngụy Đình Du chẳng qua là chỉ muốn đến Đậu gia nhìn qua Đậu chiêu vì tò mò về người có hôn ước từ nhỏ ,nhưng khi quay về lại muốn thực hiện hôn ước, Kỷ Vịnh là một người cao ngạo không xem ai vừa mắt mà có thể vì vài lời nói ngọt của Đậu Chiêu mà hóa giận làm vui. Họ là ai ? Là các thế gia công tử, các cô nương xinh đẹp cỡ nào mà họ chẳng thấy qua , thế vì sao với Đậu chiêu họ lại để mắt đến, vì sự ung dung, tự tại, điềm tĩnh , mạnh mẽ mà không phải ai cũng có được ,càng đặc biệt hơn là ở lứa tuổi của Đậu Chiêu, đó chẳng phải là phong thái và khí chất đặc biệt của Đậu Chiêu sao?
            Mình có nhớ kiếp trước khi Đậu Chiêu bệnh ,Vương Ánh tuyết vì muốn gây khó Đậu Chiêu cho nên để Đậu Minh đến viếng thăm , Ngụy Đình Du dù trước mặt vợ vẫn phải ngẩn ngơ nhìn trộm Đậu Minh (tác giả không cần viết ra nhưng ai cũng hiểu là Đậu Minh xinh đẹp hơn Đậu Chiêu). Nhưng đấy là kiếp trước , kiếp trước ngay từ nhỏ Đậu Chiêu được đưa về điền trang ở với Thôi di Thái Thái, dù có xuất thân là tiểu thư nhưng nói gì thì nói nơi ở khi đó cũng là thôn trang , Đậu Chiêu tiếp xúc ngày qua ngày không là người dân dã thì cũng chỉ có nha hoàn, phong cách sang trọng quí phái khó mà đạt được như Đâu Minh. Khi lớn lên, quay về ở với phụ thân , Vương Ánh Tuyết là mẹ kế, chắc chắn sự chăm sóc dạy dỗ sao mà toàn tâm toàn ý ( thậm chí trước khi về nhà chồng, Đậu Thế Anh còn phải nhờ kỷ Thị chỉ bảo cho Đậu Chiêu). Thử hỏi một người như Đậu Chiêu với điều kiện sống như vậy, so với Đậu Minh từ nhỏ đến lớn sống ở kinh thành gần kề mẹ ruột ,cẩm y ngọc thực thì chắc chắn Đậu Minh hơn hẳn Đậu Chiêu về mọi mặt.
            Nhưng kiếp nầy thì sao ? Với kinh nghiệm sống của kiếp trước, hiểu biết một số việc của kiếp trước, được gần gũi Kỷ thị từ nhỏ , nắm trong tay một nữa tài sản của Tây phủ , tự mình phần nào làm chủ cuộc sống mình, tất cả điều đó đã hình thành nên một Đậu Chiêu hoàn toàn khác với hình ảnh của Đậu Chiêu kiếp trước ,Đậu Chiêu kiếp nầy với phong thái ung dung tự tại, một khí chất mạnh mẽ điềm tĩnh , chính điều nầy đã góp phần làm tỏa sáng nhan sắc của Đậu Chiêu và càng làm cho nàng có một hương vị đặc biệt mà Đậu Minh còn lâu mới sánh kịp.

            • Heo Chảnh nói:

              thì cái chị đang nói nó là khí chất chứ có phải nhan sắc, khuôn mặt đâu =.=”.
              Nhan sắc thì kiếp trc kiếp này vẫn là 1 gương mặt như thế. Đầy nữ chính miêu tả nhan sắc bình thường nhưng vẫn có khí chất nên thu hút được nhiều người đàn ông yêu thương hơn cũng như trong cuộc sống nhiều cô gái trông bình thường nhưng có duyên ngầm nên thu hút phái nam hơn đấy thôi. =.=”

            • Bọ Cạp nói:

              Bạn này lấn cấn mãi ai xinh hơn ai quá nhỉ :))). Đậu Minh xinh đẹp nghiêng về nét tiểu thư yểu điệu đài các tuy k miêu tả rõ. Đậu Chiêu thì trông thông minh sắc sảo. Mỗi người mỗi vẻ bàn về khuôn mặt thì hẳn là nét của ĐM đẹp hơn. Còn cái để hút đàn ông không chỉ có cái mặt mà còn cả duyên thầm, tính cách, và trong trường hợp ĐC là cả tài sản, tiền bạc nữa :))
              Kiếp trc kiếp này đều là 1 gương mặt, chẳng nhẽ lại thay đổi được? Khí chất là thứ ẩn hình, nó phụ trợ thêm cho nhan sắc, cũng như nét duyên của người con gái thôi. Như mấy cô diễn viên ấy, mình thấy Chương Tử Di chưa hẳn đã là xinh nhất, còn nhiều khuyết điểm phết nhưng cô ấy có khí chất, Lưu Thi Thi cũng không có vẻ đẹp rực rỡ nhất khi đem so sánh với các diễn viên khác nhưng cô ấy cũng có khí chất.

            • chipmaikhoi nói:

              Ồ,Tại sao lại gọi là lấn cấn, đây chỉ luận bàn về quan điểm của mỗi người về bề ngoài của nhân vật nữ trong truyện thôi mà, để xem mỗi người sẽ có cảm nhận như thế nào về cái đẹp. Như trên Mình đã nói về nhan sắc (ý nói bề ngoài), do comment lần thứ 1 vì ngắn gọn Mình đã bao gồm luôn phong thái khí chất khuôn mặt vào làm một, lẽ dĩ nhiên sẽ không đúng hoàn toàn, comment thứ 2 Mình đã nói rõ lại nhan sắc nầy bao gồm tất cả phong thái khí chất trong đó, vì vậy nhan sắc (vẻ bề ngoài) Đậu Chiêu hơn hẳn Đậu Minh.
              Còn về khuôn mặt đúng là không thay đổi nhưng không phải người ta thường nói “nhất dáng nhì da sao”, nếu có 2 chị em sinh đôi, giống nhau từng chút một, nhưng một cô sống nơi nhung lụa, không bén ánh mặt trời, còn 1 cô sống nơi nông thôn , dù không dãi nắng dầm mưa nhưng ít gì cũng trãi qua mưa nắng. Nếu so sánh, 1 cô nước da mịn màng, 1 cô nước da thô ráp, ai nói 2 cô sẽ có nhan sắc đẹp bằng nhau. Cũng cùng là 1 người, lúc đầu vì không có điều kiện, nên da dẻ tầm thường, sau nầy có tiền bạc rủng rỉnh, cũng bày đặt đi spa chăm sóc da mặt , chừng một thời gian sau, bạn bè gặp lại điều suýt xoa “dạo nầy đẹp hẳn ra”, hỏi vì sao lại thấy đẹp ra, mắt mũi miệng vẫn vậy, ai cũng đều nói “vì da mặt dạo nầy mịn màng, sáng sủa, nên đẹp hẳn ra”.
              Thật ra nói về cái đẹp, trừ khi xấu đẹp quá rõ thì miễn bàn, nhưng nếu cùng một cấp bậc, thì mỗi người thích mỗi kiểu, vì vậy bàn cải ai đẹp hơn ai sẽ là một đề tài không bao giờ có điểm dừng, mình cũng không thể bắt người khác theo quan điểm của mình, có vậy người đời mới có đôi có cặp, chứ nếu không có người thì bao nhiêu người theo đuổi giành giựt, còn người thì ế trơ ế trổng, lúc ấy xã hội sẽ loạn cả lên. Và khi ấy chúng ta có đâu mà ngồi đây đọc Cửu Trọng Tử, để mà cùng bàn luận ai đẹp hơn ai. Phải không các Bạn?

            • taoxanhmanchin nói:

              Hà Dục là vì tiền mà =.=” Với cả không thể cứ đem việc có bao nhiêu vệ tinh ra để làm bàn cân đo nhan sắc được. Lớp học của mình có bạn trông hoàn toàn bình thường mà bao nhiêu thằng con trai nó chết, trong khi có cô bạn xinh lắm, đám con trai cũng đồng lòng khen xinh mà số người theo đuôi lại cực kì ít :))

              Với cả phong thái, khí chất, duyên ngầm nó không nằm trong phạm trù nhan sắc theo kiểu mắt thế này mũi thế kia. Như các cô diễn viên Hàn cô nào cô nấy qua đại tu chỉnh sửa mặt không chê vào đâu được, make up đẹp, ăn mặc cũng đẹp thôi rồi nhưng trông vẫn khá đơ, các cô Trung Quốc thì nào cười hở lợi nào mũi chưa đẹp, make up lúc đậm lúc nhạt nhưng về cơ bản khí chất vẫn hơn, đâu có liên quan đến đường nét. Chưa bàn về Đậu Minh nhưng cách miêu tả ĐC của tác giả cũng thấy tác giả khai thác nét sắc sảo, thông minh của ĐC chứ k phải tập trung vào nhan sắc. Cứ tưởng tượng này, 1 cô gái mặt trứng ngỗng, lông mày dài đến tóc mai thì có xinh không? Không hoặc với người hiện đại bây giờ thì nét đẹp này chưa ai cảm thụ hết được nhưng cô ấy thông minh, thông minh bật ra qua tướng mạo luôn. Sách tướng có ghi một trong các đặc điểm nhận diện người thông minh chính là lông mày dài qua mắt mà.

            • Bọ Cạp nói:

              truyện miêu tả DC thiên về tính cách, thông minh nên toát lên cả trong con người, tác giả cũng miêu tả DC đẹp một cách “chưa nữ tính” có phần giống phụ thân chứ không được thừa hưởng vẻ đẹp mỹ nhân điển hình như Triệu Cốc Thu, nàng có mày dài đến tóc mai đó bạn. Còn ĐM thì yểu điệu thục nữ má lúm đồng tiền.
              Còn bạn Heo nói ở trên là DM xinh hơn DC, cái từ xinh theo ý hiểu của mình là mặt mày, đường nét gương mặt chứ có bàn về khí chất phong thái đâu mà bạn cứ phải nói cố để ĐC hơn ĐM làm gì :)) Cảm nhận của mình là ĐM xinh hơn một cách rõ ràng đấy nhưng cũng có thích Đm hơn được đâu.

              Dù sao đọc truyện mình cũng chả cảm thấy việc nữ chính xinh hay xấu là quan trọng, nhất là truyện của TTX trong nhà bạn Heo ấy, nữ chính nhan sắc tầm thường hơn hẳn nhưng rồi vẫn là đẹp, đẹp trong lòng độc giả và trong mắt người nàng yêu.
              Mà thôi k lạm bàn nữa, mình thấy bạn được cái nói dài quá, đâm ra chả hiểu cuối cùng là định nói gì :)) Mà mềnh cũng dở hơi ngồi comt lại quá,xin lỗi đã chiếm đất nahf bạn Heo

            • chipmaikhoi nói:

              Umm, cả hai đứa mình cũng dở hơi thật, không những dở hơi mà còn dư hơi, bởi vậy đàn bà con gái thật là nhiều chuyện, hai người họp lại cũng thành cái chợ. Nói qua nói lại cũng chỉ một vấn đề, vậy mà bàn cãi tới lui, nhưng nhờ vậy mà chương nầy nhà bạn Heo xôm tụ hẳn lên, sau nầy nhà bạn Heo có vắng vẻ, Mình cũng đưa vài ý kiến , khuấy động một chút, thế nào cũng rôm rả. Khi ấy bạn nhớ cũng dở hơi như hôm nay nha, có vậy mới vui.

          • thunguyen nói:

            theo mình nhớ không lầm thì ĐM có lúm đồng xiền, có vẻ đẹp tươi trẻ nữ tính hơn ĐC kiếp trước. Chẳng thế mà con mụ VAT cho ĐM đi thăm đau ĐC để thèn cha ngụy đình du thấy mà tiếc :)) Kiếp trước ĐC k được như kiếp này nên mình nghĩ ” khí chất” không bằng..đương nhiên so ra là không đẹp hơn ĐM rồi :3 mà công nhận là ” khí chất” thật là trừu tượng…ở ngoài ngắm gái đẹp hoài mà chẳng thấy khí chất như trong truyện đâu :))

            • Heo Chảnh nói:

              Thực ra bàn về nhan sắc thì mỗi người 1 ý người thích xinh kiểu thánh thiện người thích xinh kiểu cổ điển người thích xinh kiểu truyền thống. Nhưng nét tác giả miêu tả ĐM tớ thấy nó đủ chất “mỹ nhân” hơn ĐC. ĐC có nét cứng cỏi, gai góc hơn, chắc hợp gu với các bạn thích kiểu kiên cường. Xét về góc độ xinh đẹp với tớ thì cứ mềm mại nữ tính là hơn. So ra thì tuy k thích má lúm đồng tiền lắm nhưng tớ thấy có má lúm vẫn hơn là có đôi lông mày dài đến tóc mai :)))

            • thunguyen nói:

              :))) mìn cg thắc mắc sao lông mày lại dài tới tóc mai được..nhưn mà có đôi lông mày dài đẹp như nữ diễn viên marian rivera của philippin cg đẹp lắm..nhưn mà dài đến tóc mai thì…mà nhớ ngay từ đầu truyện thì ĐC đã nói rằng cô giá mà có vẻ đẹp nữ tính giống mẹ r :P

        • Xu Xu nói:

          Bàn luận ai xinh ai xấu thực sự với mình thì nó quá vô vị :|, nhan sắc không liên quan gì đến khí chất, phong thái đâu, đừng tưởng nhầm nhập 2,3 vào 1. Đây là tác giả tả 2 nhân vật nữ nhé.

          Đậu Chiêu: “Nàng vóc dáng cao gầy, đường cong yêu kiều, mặt trứng ngỗng, mày dài đến tóc mai, môi đỏ căng mọng, ánh mắt có chút sắc bén và cả chiếc cổ dài đầy khí thế, cùng phụ thân nàng cứ như là một khuôn đúc ra. Lúc vừa gả về phủ Tế Ninh hầu, vì để bản thân trông nữ tính hơn một chút nên nàng đã tỉa mày dài thành mày lá liễu, nói chuyện nhẹ nhàng với người, cũng có được ba phần xinh đẹp của mẫu thân.”

          Đậu Minh: “Mà Đậu Minh đứng bên ngoài mặc chiếc áo lụa màu hồng cánh sen, ánh sáng trong phòng chiếu lên đóa hoa kết bằng trân châu trên mái tóc đen mượt của nàng tản ra ánh sáng dịu dàng, càng làm nổi bật khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, dáng người như hoa cúc mùa thu… Tuy rằng Đậu Minh xinh xắn lanh lợi, phong tư yểu điệu nhưng không phải là người dịu dàng.”

          Cái bạn đang bàn là kết hợp tổng thể thì là cả con người, tính cách, phải có tính cách thì mới mới hình thành được phong thái và khí chất chứ bạn, tính bướng bỉnh ngang tàn thì sao có phong thái quyến rũ, sang trọng cho nổi. Cả con người thì ĐM thua ĐC thật nhưng bàn về nhan sắc thì mình thấy ĐM mới là mỹ nhân :v

          • thunguyen nói:

            cơ bản là tác giả TQ miêu tả trừu tượng quá….dáng người như hoa cúc mùa thu thật là khó tưởng tượng là đẹp đến đâu…

            • heo điệu nói:

              Nếu xét riêng về vẻ đẹp, ko nói khí chất, vân vân thì mình làm 1 vài điểm so sánh nhá:
              + Dáng người: Theo mình nghĩ là dáng người ĐC giống nhà họ Đậu, cao gầy, ngực lớn mông to , eo nhỏ (xin lỗi, tại mình đọc trc rùi nên mới biết), ĐM thì thấp,nhỏ nhắn đáng yêu, như hoa cúc nhẹ nhàng. nếu mình là nam á, mình thik ĐC cơ ><
              + Khuôn mặt thì ĐC mặt như hình bầu dục oval, ĐM mặt trái xoan. Đây đều là hai kiểu khuôn mặt đẹp điển hình của mỹ nhân TQ. Nhưng kiểu của ĐC là kiểu phú quý, cát lợi.
              +Mắt: ĐC là 2 mặt sáng như sao, hơn cả đá quý, rõ lòng trắng đen, lông mày dài, đậm, mở to thì đoan trang lạnh lùng nhưng khi nhíu lại lại có vẻ quyến rũ; ĐM như con mặt nai vàng ngơ ngác, long lanh, động lòng người, chắc kiểu hot girl nhỉ?
              +Môi: ĐC đỏ mộng đầy đặn, ĐM thì trái tim
              +Mũi: ĐC mũi cao thẳng, ĐM thì ko biết, chắc nhỏ nhắn?
              Tóm lại, mình thấy xét riêng về nhan sắc thì 2 người 2 vẻ khác nhau, ai thích quyến rũ thì thích ĐC, ai thích đáng yêu khiến người khác nhìn muốn che chở thì thik ĐM. Còn cái nhận xét của NĐD á, có ĐC lại muốn ĐM, có ĐM lấy mún ĐC, cái thèn ấy chẻn tin dc

  16. meochoco nói:

    mới 11 tuổi mà ĐM đã ăn nói chanh chua quá, không khống chế đc tính tình thì chỉ có nước ai cũng ghét mà thôi

  17. diepdiep nói:

    Mình ko thấy ĐM xinh hơn ĐC. Hai người có vẻ đẹp khác nhau. ĐC thì vẻ đẹp thông minh, khí thế, sắc sảo và quyến rũ. Còn ĐM thì là cái vẻ đẹp yếu ơt, mỏng manh làm người khác động lòng, rung động

  18. Pé Bầu nói:

    Đậu Minh cái kiểu gần giống vs KNP ghét ghét ghét dễ sợ

  19. thunguyen nói:

    ĐC rất là phân minh trong truyện kiếp này kiếp trước…Kiếp trước ĐM âm mưu giựt chồng của ĐC nhưng kiếp này vẫn chưa manh động làm gì nên ĐC luôn luôn nhân nhượng..dù sao cũng có máu mủ..mà ĐM buông lời châm chọc cũng dễ hiểu..đẹp hơn ĐC nhưng mà k đc săn đón bằng =))

  20. linhunique nói:

    Háo hức náo nức chờ đón nam 9

  21. Ji Ji nói:

    nói thật, chưa có truyện nào làm mình hồi hộp chờ đón nam chính như truyện này, tác giả ém hàng quá kỹ :))

  22. Thương Nguyệt nói:

    Nam chính bị úm kỹ quá nhỉ, mãi mới lên sàn :D

  23. Đừnq nói là trong lần này Thôi di thái thái gặp chuyện nha. Cũng ko hiểu lắm kế thối hôn của Đậu Chiêu nữa.

  24. nói:

    ai nha. dù sao cũng là chị em.:v khác mẹ nhưng cùng cha, đậu minh thì vẫn là nhân vật phụ điển hình, tóc dài não ngắn. haizzz

  25. mintansakura nói:

    Tính ĐM còn trẻ con quá, mong sau này đỡ hơn nếu không kết cục sẽ thảm lwwsm cho coi.

  26. thongminh123 nói:

    trời ơi, mình đọc sau thấy chị em comt dài ghê, bàn tán rôm rả quá, thôi đi đọc tiếp để xem nam 9 lên sàn đây

  27. Đi xem tình hình mưa bão mà cứ như phi tử hoàng đế ra phố, đúng là thế gia

  28. Ngọc Tuyết nói:

    Sắp gặp dc Nam 9 rồi 😂😂😂khóc không ra nước mất luôn…hihihi

  29. GC nói:

    Đậu Minh chỉ có ngồi ăn không mặc sướng, chẳng làm gì cả còn đòi hỏi ngta phải coi trọng mình, nịnh bợ mình.

  30. lives4u nói:

    không biết ĐC gặp anh nam 9 trong tình cảnh gì đây, tò mò quá

  31. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng nha

  32. myki95 nói:

    Nói chung là mình khá thích cách tác giả xây dựng nv DC ( rất ít khi mình thích nữ chính). Đọc mấy bộ trùng sinh khác nữ chính thường rất ” nhớ dai thù lâu” nói chung là ai đắc tội kiếp trc kiếp này đều xử lí cả. DC cầm được buông được, đối xử vs DM ko nóng ko lạnh nh cũng không có j quá đáng.

  33. Cái cô Chiêu Minh này cứ chứng nào tật nấy. May là ĐC đã lớn tuổi nên ko thèm chấp nhặt những lời khiêu khích con trẻ đó. Tính ra ĐC cũng hơn 40t nếu tính cả kiếp trc.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s