Chương 89: Đánh người

Cửu Trọng Tử

Tác giả: Chi Chi

Edit: Heo con

ctt (2)

Hoàng hôn buông xuống.

Chính phòng nông trang bình thường giao giữa huyện Linh Thọ và huyện Thực Định, ánh đèn leo lét.

Một thiếu niên mặc áo dài màu xanh ngọc dệt kim thêu hoa, thắt lưng đeo quạt giấy túi thơm, tay cầm roi ngựa cưỡi một con tuấn mã cao hơn màu đỏ thẫm, phía sau là 6,7 tùy tùng dũng mãnh, không chút hoang mang đi qua bờ ruộng, tựa như công tử nhà giàu dẫn theo tùy tùng du xuân thật nhàn nhã tự tại, không thèm quan tâm đến thời tiết nóng nực ngày hè, cuối cùng dừng lại trước một nông trang.

–          Lục lão tứ, ngươi đi hỏi đường đi!

Thiếu niên ăn mặc hoa lệ cao giọng quát, trong giọng nói thoáng chút hưng phấn và đắc ý:

–          Đi đường xa như vậy, ta cũng khát rồi, tiện thể ngươi xin cho ta một chung trà.

–          Vâng!

Một nam tử trung niên mặt chuột cao giọng đáp lời, gõ cửa ầm ầm.

–          Ai thế?

Một nam tử mặc áo ngắn vải thô màu lam gào thét, mở cửa, thò đầu ra nhìn, lập tức biến sắc, đầy e dè hô:

–          Bát, bát ca!

Lục lão tứ cau mày, nhìn hắn ra dấu rồi cao giọng nói:

–          Xin hỏi đây là nơi nào? Công tử nhà chúng tôi lạc đường, muốn xin một chung trà uống.

Sau đó vội ép giọng nói:

–          Giả như không nhận ra!

Nam tử kia phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, nói: “Đây là Vương gia trang.” Giọng nói run run, sắc mặt cũng hơi trắng bệch: “Các ngươi, các ngươi vào đi!” Nói xong mở rộng cổng lớn, vội lui qua một bên.

Lục lão tứ nhìn hắn kì quái, vừa thấp giọng nói thầm: “Vương Tiểu Lục này gặp quỷ sao?” vừa vội vã chạy đến bên thiếu niên kia bẩm báo:

–          Công tử, đây là Vương gia trang, ở ngay phía đông huyện Linh Thọ, cách thị trấn chưa đến 40 dặm.

Công tử thiếu niên ngạo mạn “Ừ” một tiếng rồi xuống ngựa.

Mấy tùy tùng vây quanh theo hắn vào sân, vừa vặn thấy mặt sẹo dẫn theo mấy người đi ra khỏi nhà chính.

Hai bên chạm mặt, công tử thiếu niên dừng bước. Mặt sẹo run run, vội liếc nhìn nam tử cường tráng phía sau rồi bước lên nghênh đón.

Lục lão tứ thấp giọng hỏi hắn: “Người đâu?” Thấy theo sau hắn là mấy người cao lớn vạm vỡ nhưng hoàn toàn xa lạ. Không khỏi hơi sửng sốt, hồ nghi nói, “Đây là người của ngươi?”

Mặt sẹo bối rối gật đầu, chỉ chỉ căn phòng phía đông: “Đậu tiểu thư ở trong đó.” Giọng nói run run.

Lục lão tứ nghe vậy thì kích động, sự hoang mang trong lòng ném lên đến chín tầng mây, thấp giọng nói câu “Hành sự theo kế hoạch cũ”, sau đó lớn tiếng làm ồn:

–          Các ngươi biết chúng ta là ai không? Chúng ta là người của Bàng gia huyện Linh Thọ. Công tử nhà chúng ta chính là Bàng ngũ công tử, các ngươi lại để chúng ta đứng ở sân uống trà? Không phải các ngươi điên rồi đấy chứ?

Sau đó cao giọng oán hận với Bàng công tử:

–          Lý tú tài kia đúng là không ra gì, công tử thương hại hắn lăn lộn mưu sinh mà không đủ no ấm, thỉnh thoảng lại tiếp tế cho hắn, ai ngờ hắn lại chẳng biết điều. Lần này chỉ là vì đáp tạ đại ân của công tử mà đòi công tử đến nhà uống rượu, thực ra là muốn gả muội muội của thê tử cho công tử làm thiếp. Nếu không phải công tử ngồi đó mà lòng chẳng loạn thì chỉ sợ Lý tú tài kia đã nói lải nhải thêm rồi. Nhưng hắn còn làm công tử tức giận, cưỡi ngựa chạy loạn mà bị lạc đường, nếu không có Lão thập là người cơ mẫn thì sao chúng tôi tìm được ngài?

Trong tiếng oán trách, công tử thiếu niên lui ra sau vài bước, một hộ vệ khác bám sát theo, ngồi xuống cối xay đá.

Phòng phía đông đột nhiên truyền đến tiếng vỗ song cửa sổ.

Công tử thiếu niên và đám tùy tùng của hắn đều phấn chấn.

Lục lão tứ đứng bên mặt sẹo đột nhiên rút một thanh chủy thủ bên hông ra chỉ thẳng vào ngực mặt sẹo.

Mặt sẹo kinh ngạc nhìn Lục lão tứ, vội vàng im bặt.

–          Vì, vì sao?

Hắn lắp bắp nói, máu tươi theo khóe miệng hắn nhỏ giọt xuống vạt áo, để lại những vệt máu đỏ thẫm.

–          Ngươi chính là giặc cướp!

Lục lão tứ đắc ý cười, dùng sức đâm chủy thủ vào ngực mặt sẹo rồi mới vội thối lui về phía đám tùy tùng.

Đám tùy tùng như sói như hổ xông về phía những người đứng sau mặt sẹo.

Tùy tùng của mặt sẹo còn có người hô: “Bàng Côn Bạch, ngươi lại muốn giết người diệt khẩu” rồi xông đến.

Song phương chiến đấu.

Công tử thiếu niên Bàng Côn Bạch kia lạnh lùng nhìn mọi thứ trước mắt.

Mấy tùy tùng này là những kẻ bán mạng hắn tìm được ở Tây Bắc, người bình thường sao là đối thủ của bọn chúng được.

Suy nghĩ loáng qua trong đầu, hắn nhanh chóng phát hiện ra tình huống có chút không ổn.

Có thể là cái chết của mặt sẹo khiến tùy tùng của hắn sợ hãi, tùy tùng của mình vừa lên đã khống chế được cục diện, nhưng song phương giao thủ, tùy tùng của mặt sẹo nhanh chóng tỉnh táo lại, bắt đầu phản kháng mạnh mẽ, lại ỷ vào nhiều người, hai đánh một. Nhất thời thành cân sức cân tài với người của mình. Trong đó, một người vóc dáng đặc biệt to lớn còn một quyền đánh vào ngực tùy tùng của mình, tạo ra tiếng xương gãy răng rắc và tiếng kêu bi thảm…

Thủ hạ của mặt sẹo sao có thể có người lợi hại như vậy được?

Theo bản năng, Bàng Côn Bạch cảm nhận được sự bất ổn.

Hắn sai tùy tùng ở bên:

–          Mau cứu Đậu tiểu thư ra!

Tùy tùng kia đáp lời, cùng Lục lão tứ vòng qua đám người đang quyết chiến trong sân, đi về phía chính phòng.

Lúc này có người bước ra ngăn trở.

Tùy tùng ỷ có võ nghệ cao cường nên xông qua, Lục lão tứ lại bị hai người vây lấy, đánh ngã.

–          Đậu tiểu thư!

Tùy tùng kia thấy có người ngăn cản thì chạy đến bên cửa sổ căn phòng phía đông, mở cửa ra:

–          Chúng tôi là người của Bàng công tử, chúng tôi tới để cứu tiểu thư!

Cửa sổ mở ra ngăn cản tùy tùng kia lại, trong cửa sổ là gương mặt trong trẻo của Đậu Chiêu nhưng vẻ mặt gần như là lãnh khốc.

Tùy tùng kia sửng sốt.

Một chiếc phi tiêu treo tua hồng cắm vào cổ họng hắn.

Dây tua đỏ thẫm run run.

Hắn mở to mắt, không thể tin được mà nhìn Đậu Chiêu, hồi lâu sau người mới ngã nhào xuống.

Những người đang đánh nhau trong sân đều nhìn qua.

Tùy tùng của Bàng Côn Bạch đều kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Bàng Côn Bạch “Ơ” một tiếng, người đứng thẳng đơ, chẳng còn vẻ nhàn nhã tự tại như khi nãy.

–          Đậu gia tứ biểu muội. Ta là Bàng gia Bàng Côn Bạch, ta tới để cứu muội!

Hắn trầm mặt, lớn tiếng nói.

–          Thế sao?

Đậu Chiêu cười cười, nụ cười trong ánh chiều đầy sự châm chọc, trào phúng:

–          Thiên kim công tử. Bàng gia ở huyện Linh Mẫn, Bàng ngũ công tử sao có thể mang theo một đám giặc cướp quỉ quái đột nhiên xuất hiện trong nông trang hẻo lánh này được. Rõ ràng ngươi là kẻ mạo danh! Đoạn đại thúc, giúp ta bắt hết những người này lại, ta phải đưa bọn họ lên quan phủ thẩm vấn. Nếu bọn họ có gan phản kháng, lập tức đánh chết, tất cả cứ tính vào Đậu gia chúng ta đi!

Những người này thân thủ rất tốt, lúc trước vì cố kỵ những người kia là tùy tùng Bàng gia nên đám người Đoạn đại thúc cũng không dám toàn lực phản kích, lại sợ bị những người này chém bị thương nên có cảm giác bó chân bó tay. Giờ có những lời này của Đậu Chiêu, đám người Đoạn đại thúc nhất thời cảm thấy thoải mái, cao giọng đáp “Vâng!”, không chút khách khí mà đánh.

Cục diện lập tức thay đổi.

Người của Bàng Côn Bạch bắt đầu đỡ trái hở phải, liên tục thất bại.

Bàng Côn Bạch nhìn thoáng qua Đậu Chiêu mắt lộ hàn quang, nghiêm túc nhớ lại sự khác thường của đám người mặt sẹo, lập tức hiểu mọi chuyện đã bị bại lộ.

Hắn vội chạy ra ngoài cổng.

Lại bị Đoạn đại thúc túm được gáy.

Đoạn đại thúc do dự không biết nên làm gì.

Bàng Côn Bạch kêu lớn như lợn bị chọc tiết:

–          Cha ta là Bàng Ngân Lâu, cô cô ta là con dâu của Vương đại nhân tuần phủ Thiểm Tây, nếu ngươi dám đụng vào một đầu ngón tay của ta, ta giết cả nhà ngươi…

Nói xong vung tay thúc một quyền vào bụng Đoạn đại thúc.

Đương nhiên, Bàng Côn Bạch khoa chân múa tay đánh vào người Đoạn đại thúc cũng chỉ như gãi ngứa, nhưng da đầu Đoạn đại thúc lại run lên.

Huyện lệnh phá gia, phủ doãn diệt môn. Tỉ nhân ti bỉ như Bàng Côn Bạch quả thực có thể làm ra được chuyện này.

–          Đoạn đại thúc, đừng nghe hắn già mồm.

Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Đậu Chiêu từ xa truyền đến:

–          Nếu hắn là thân thích của tuần phủ Thiểm Tây Vương đại nhân, vừa khéo, bắt hắn rồi đưa đến chỗ ngũ bá phụ ta ở kinh thành. Để Vương đại nhân giải thích với Đậu gia chúng ta đi.

Đúng thế, sao có thể quên điều này.

Đậu gia tiểu thư biết rõ là ai mà còn dám để bọn họ đánh người, chắc chắn là nàng đã có chỗ dựa. Mình chẳng qua chỉ là một hộ vệ, lấy tiền của người thì phải nghe lời người, cùng lắm thì đến lúc đó thể cầm tiền trốn chạy, dựa vào thân thủ của mình, còn sợ không kiếm được cơm? Huống chi hắn đã ngứa mắt với đám công tử này từ lâu…

–          Tiểu thư, chúng tôi nghe lời người.

Đoạn đại thúc cười rồi đánh một quyền vào bụng Bàng Côn Bạch.

Bàng Côn Bạch kêu thảm một tiếng, ôm bụng, cuộn mình như con tôm, mật vàng cũng nôn sạch.

Trần Hiểu Phong đứng bên cạnh lo bảo vệ Đậu Chiêu nhìn nàng một cái, có chút bất an nói.

–          Tiểu thư không định đánh chết Bàng công tử thật đấy chứ? Bàng công tử là con trai duy nhất của Bàng Ngân Lâu, chỉ sợ đến lúc đó Bàng gia sẽ không dễ bỏ qua…

Đậu Chiêu thản nhiên nói:

–          Ở đây có Bàng gia ngũ công tử sao? Sao ta không biết? Ta chỉ biết là xe ngựa của ta bị lật, ta mượn điền trang này làm chỗ nghỉ chân, gặp phải thổ phỉ độc ác, hộ vệ của ta nhỡ tay đánh chết người. Bàng gia muốn tính sổ với ta thì cũng phải giải thích rõ lí do vì sao Bàng Côn Bạch muốn bắt cóc ta đã!

Trần Hiểu Phong cười khổ, nói:

–          Tôi chỉ sợ chuyện này ầm ĩ lên thì sẽ bôi nhọ thanh danh của tiểu thư thôi…

–          Bôi nhọ thanh danh của ta?

Nhắc tới chuyện này, lửa giận trong lòng Đậu Chiêu lại bốc lên, nàng cười lạnh cắt lời Trần Hiểu Phong:

–          Bàng Côn Bạch cho người bắt ta đến đây, vì sao nhất định phải chờ trời tối thì mới giả bộ tình cờ gặp gỡ rồi cứu ta thoát hiểm? Chẳng qua chỉ là muốn lấy cớ trời tối, để ta ngủ lại điền trang, thành cảnh cô nam quả nữ chung sống, hắn lại khua chiêng gióng trống đến cầu thân, làm cho Đậu gia không thể không gả ta cho hắn mà thôi. Nếu không phải bên cạnh ta có Tố Lan và Tố Tâm thì chỉ sợ sớm đã mắc bẫy của hắn! Thanh danh? Có thể tru sát Bàng Côn Bạch thì thanh danh có là gì? Vừa vặn cảnh cáo những kẻ dòm ngó ta!

Trần Hiểu Phong im lặng.

Nếu Đậu Chiêu thật sự là tiểu thư khuê các 13,14 tuổi thẹn thùng chờ lập gia đình, nàng để ý đến thanh danh của mình, vô cùng cẩn thận, có lẽ sẽ chọn “quân tử báo thù mười năm chưa muộn”, tạm thời tha cho Bàng Côn Bạch, tìm cơ hội dùng tuyết rửa nhục. Nhưng nàng làm người hai kiếp, đã quyết định không lập gia đình, sớm muộn cũng biến thành người cổ quái trong mắt người đời, nàng cần gì phải nén giận mà tha cho Bàng Côn Bạch?

Nhưng có câu của Bàng Côn Bạch mà nàng rất thích.

Cô cô ta là con dâu của Tuần phủ Thiểm Tây Vương đại nhân…

Đậu Chiêu không khỏi cười rộ.

Bên tai thoáng nghe tiếng vó ngựa truyền đến.

Trần Hiểu Phong lại càng linh mẫn hơn Đậu Chiêu, đương nhiên hắn cũng nghe được.

Hắn biến sắc.

Ngựa là vật bị quản chế trong quân, người quyền quý nuôi mấy con cũng thôi nhưng đột nhiên xuất hiện nhiều như vậy…

Chẳng lẽ Bàng Côn Bạch mời được cứu viện?

 

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

40 responses »

  1. quynh2nguyen nói:

    mha ho Vuong dung nguu tam nguu, ma tam ma!

  2. EMILYQ nói:

    cưỡi ngựa chạy loạn mà bị lạc đừng -> lạc đường
    Tiểu thư không định đánh chết Bàng công tử thật đấ chứ -> đấy chứ
    Có thể tru sát Bàng Côn Bạch thì thanh danh có là gì? -> truy sát
    sớm muộn cũng biến thành người cổ quái trong mát người đời -> trong mắt
    Trần Hiểu Phong lại càng linh mẫn hơ Đậu Chiêu -> hơn

    chắc là anh KV giờ đến tiếp viện chăng??? he he…
    uầy, BCB này có xuất hiện ở đâu rồi chưa nhỉ? sao mà mê ĐC được ta? hức hức… đọc lâu quá rồi riết chẳng nhớ nổi BCB này kết ĐC từ hồi nào để đến nỗi phải làm trò này nữa?

  3. anh nhi nói:

    cưỡi ngựa chạy loạn mà bị lạc đừng=> lạc đường
    đột nhiên rút một thanh chủ thủ bên hông => chủy thủ
    đừng nghe hắn già môn=> già mồm.
    cám ơn nàng nha :))

  4. lauralaura97 nói:

    chắc là bạn KV xuất hiện rồi, khổ thân bạn là nam phụ chứ nếu là nam chính thế nào cảnh này cũng sẽ thành anh hùng cứu mỹ nhân rồi…hehehe…

  5. daithienha nói:

    ko biet KV co phai nam chinh ko day chac DC se ko the song doc than dc dau

  6. Van Hoang nói:

    Chắc ngựa của KV tớj,ko bjết moj ch như thế nào nhưg phaj tẫn cho Bang Côn Bạch 1 trận nhớ đời đj!

  7. Hang nói:

    Hehe:)) truyen nhieu tinh tiet k doan noi luon rui:)..gay can wa ma…DC lam ng khac nguong mo wa di dc:))) thanks heo da edit.

  8. concuuvang nói:

    ủa ủa??? kỷ vịnh đến hay nam chính a??? heo ơi heo à,bọn ta thực đã mong mỏi ngóng trông nam chính qua rồi

  9. minhhuehung nói:

    Đi vacation từ hồi Noen, giờ đọc được một lèo thít quá. Nhân diệp Năm mới chị chúc em và gia đình vạn sự như ý và cám ơn em đã edit cho các đọc giả.

    Còn về truyện thì mình mong Vương Ánh Tuyết và cái tên họ Bàng bị sử phạt thích đáng.

    Sắp có màng anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng mỹ nhân đã co người cứu rồi. Hê hê.

  10. Ji Ji nói:

    cái này đúng là gậy ông đập lưng ông nè, họ Bàng bày mưu hại người ai dè bị người trị lại

  11. thuy duong nói:

    Hừm định dùng kế anh hùng cứu mỹ nhân rồi bắt Đậu Chiêu lấy thân báo đáp đây, chắc chắn có liên quan đến Vương Ánh Tuyết

  12. Alice Huynh nói:

    hay ghê..đầu truyện tới giờ mới thấy có khúc kịch tính thế này..ĐC lun lãnh đạm với mọi thứ mà giờ giận lên quyết tuyệt vậy trông thích quá đi ^^ người đến chắc k phải là nam chính rồi.mà xem bộ ĐC quyết tâm k lập gia đình thế, anh nam chính sao này vất vả đây…
    hì..hơi lười cmt nhưng giờ phải chăm chỉ hơn mí được..nàng mà pass lun CTT chắc ta die..thax nàng heo nhák !!!!

  13. Thư nói:

    thiệt không ngờ là nhà họ bàng này chưa bỏ ý định cưới ĐC về để kiếm tiền..kỳ này Vương hành nghi ăn đau khổ r

  14. chắc là anh KV tới rồi, cơ mà ko đúng lúc tí nào, không biết có kịp xử tên Bàng kia ko, ko thì kiểu này thành “cứu” cái tên Bàng kia chứ ko phải “cứu mỹ nhân” rồi” ^^

  15. Lili nói:

    Dau Chieu thong Minh nhi

  16. mintansakura nói:

    Chuong nay doc hay qua. Ghet nhat may nguoi nguy quan tu. (comt bang dt nen khong co dau, heo thong cam nhe!
    )

  17. thongminh123 nói:

    he he giờ mấy ông tướng kia mới đến thì còn làm ăn j

  18. Thanh beo nói:

    Đáng chết mình ủng hộ ĐC đánh chết tên công tử ngu muội đấy đi bọn khốn

  19. nói:

    sao ki vinh ko den som hon nhi? heeee.

  20. Amy nói:

    Phai dung tu de tien bi oi de noi ve thang Bang nay, gru…

  21. Tytan nói:

    KV xuất hiện, Truyện hay thật. Cảm ơn Heo nhiu nhiu

  22. Thao Dao nói:

    Mấy người kia làm gì mà đến chậm thế, người ta ở đấy diễn đủ trò, làm đủ thứ rồi mới thấy tới @@

  23. meo_u_tron nói:

    hehe. đám người kia tới thấy cảnh này chắc ngạc nhiên lém đây. Bành gia vẫn chưa bỏ ý định nhắm vào của hồi môn của ĐC nhỉ

  24. Ngọc Tuyết nói:

    Mình nghi là đứng mà..ánh tuyết bài mưu…chắc ky vinh đến cứu

  25. meocon nói:

    Thì ra người của Vương gia muốn gia tài của đậu chiêu nên lặp kế thật vô sỉ

  26. hinchan nói:

    BCB này tiểu nhân bỉ ổi từ mẹ đến cha chú đến cô cô. mà nhớ ko nhầm BCB đã cưới chính thất rồi sao lại còn mơ tưởng đế ĐC nhỉ. đoạn của chắc là ngựa của KV rồi

  27. lives4u nói:

    Ôi, mấy anh kia tới muộn quá. Kịch xong rồi mới thèm xuất hiện?

  28. nana nói:

    ĐC lạnh lùng thật,nhưng mình ko muốn ĐC giết tên họ Bàng kia phải hành hạ hắn sống ko bằng chết chứ,đám đang tới chăk là đám KV rồi

  29. merongcon83 nói:

    Cái đoạn bọn Bàng Côn Bạch giả bộ ấy chết cười thật ! Ta nhịn không được phải bật cười thành tiếng luôn !!!

  30. Tiểu Yên nói:

    hahahaha, đoán trước rồi nhưng vẫn thấy chết cười
    đám Bàng Côn Bạch nên học thêm lớp diễn xuất =)))))))))

  31. Có đánh chết Bàng Côn Bạch ko ta? Anh chàng này xuất hiện mờ nhạt 1 lần lúc đám tang Đậu lão gia thì phải. Chắc là đám người Kỷ Vinh đến rồi. hóng tiếp đây. Thank’s nàng Heo nhé.

  32. nguyen thi thao nói:

    Hóng quá đang đoạn hay. Ko ngờ họ bàng lại dở thủ đoạn này. Đánh chết cho chừa

  33. mymatgach0810 nói:

    Đánh nhau xong hết rùi đám người Kỷ Vinh mới xuất hiện.

  34. duonganh93 nói:

    Cảm ơn nàng. Bàng Côn Bạch bị đánh thật đã.hehe

  35. dlvu nói:

    tiếng ngựa kia chắc là của nhóm Kỷ Vịnh đến rồi. Cũng may kiếp này ĐC có những người thân tín bên cạnh nên thoát thân đc, ko thì sập bẫy rồi.

  36. dothingocchi nói:

    có lẽ là mấy ngu Kỷ Vịnh đến rồi, ặc đến sớm thiệt

  37. muunchan nói:

    Khi mô thì a 9 mí ra đây!!!
    Chờ đợi trong mỏi mòn………..haiz!

  38. Chắc là đám người Ôn Thiện tới nè hihi. Nhưng mà chán mấy a ghê. Tới toàn lúc ngta xong xuôi cơm nước lên giường rồi ko hà.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s