Nghiễn Áp Quần Phương

Tác giả: Lam Tích Nguyệt

Edit: Heo con

441d630bg9bb3f2db2b43&690 copy

Chương 161 Bí mật của Thái tử 1

Ta đứng ở cửa, người ngồi ở chủ vị cười nói: “Vào đi, ai phạt nàng đứng chứ.”

Trái ngược với sự nhiệt tình của hắn, công chúa Tân An cũng chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, chỉ lo vùi đầu ăn.

Ta vừa chậm rãi bước vào phòng vừa hoảng loạn nghĩ: Rốt cuộc nên hành lễ gì với hắn đây?

Tuy rằng lúc trước từng có nhiều lần giao phong, về cơ bản cũng chẳng coi hắn là hoàng tử gì cả, thích trêu đùa thế nào thì trêu nhưng hôm nay tình thế bất đồng. Giờ ta là nữ quan, hắn là hoàng thái tử, nữ quan trong cung gặp Hoàng thái tử mà không quỳ thì nhất định là không thể nói cho thuận tai được?

Chẳng biết làm sao, chỉ đành bước lên trước, quỳ xuống nói:

–                   Khấu kiến Hoàng thái tử điện hạ, khấu kiến công chúa điện hạ, nguyện chúc điện hạ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.

–                   Điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế? Ha ha ha! Đúng là làm nữ quan rất tốt, cuối cùng cũng cho nàng hiểu được lễ phép.

Dạ dày ta cuộn lên, không biết vì sao, giờ chỉ cần nghe tiếng người hoàng gia Tư Mã nhà hắn cười “ha ha” là ta sẽ cảm thấy vô cùng bất ổn. Lúc trước giao tiếp với bọn họ, cũng nghe bọn họ cười nhưng khi đó còn chẳng cảm thấy gì. Từ sau khi bị tiếng cười dối trà của Hoàng thượng phá hoại thính giác rồi, lại nghe tiếng cười tương tự từ bọn họ thì ta sẽ cảm thấy nó vô cùng chói tai.

Hắn chỉ lo trêu ghẹo ta chứ không bảo “bình thân” nên ta cũng chỉ đành quỳ tiếp.

Hắn lại bực bội nói: “Nàng còn quỳ làm gì? Đứng lên ăn cơm đi chứ. Hôm nay nàng bị làm sao thế, lúc thì tự phạt đứng lúc thì tự phạt quỳ. Không phải là lâu ngày không được gặp ta, ngày nhớ đêm mong nên vui đến choáng váng đấy chứ. Ha ha ha.”

Dạ dày đáng thương của ta lại thắt lại.

Công chúa Tân An vốn không muốn gặp ta, giờ thấy ca ca lại tập trung sự chú ý vào ta thì quả nhiên lại ghen tuông. “Vừa rồi cứ thế tách ra, đến một câu nói riêng tư còn chưa kịp nói, giờ chẳng phải là nôn nóng muốn chết? Sao nuốt nổi cơm.”

Nàng vừa nói vậy, ánh mắt của Thái tử cũng trở nên nghiêm túc, dùng ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu để nhìn ta.

Ta đứng lên, quyết định, bản thân đã chịu đủ rồi. Anh em các người thích ăn cơm đoàn viên, đồ ăn trên bàn quá nhiều rồi, cần ta làm món khai vị làm gì.

Ta làm bộ ôm bụng, tỏ vẻ đau khổ nói: “Ngại quá, hôm nay hạ quan có chút không khỏe, xin cáo lui trước.”

Công chúa cười lạnh một tiếng, không hề tiếp lời nhưng Thái tử lại vội thân thiết hỏi: “Sao không khỏe? Có phải là đau bụng không? Ta lập tức đi gọi thái y xem cho nàng.” Nói xong sai nha hoàn đi gọi thái y.

Đúng là Thái tử xuất hành, còn có cả Thái y theo hầu.

Ta cũng không dám làm phiền đến thái y, vội xua tay nói: “Đa tạ điện hạ quan tâm, hạ quan chỉ là có chút không thoải mái, không có trở ngại gì cả. Nghỉ ngơi một lúc là tốt rồi, xin điện hạ và công chúa thong thả dùng bữa.”

Nói xong hành lễ rồi cúi đầu đi ra ngoài.

Còn chưa lùi đến cửa thì tay đã bị người bắt được, sau đó trán cũng xuất hiện thêm một bàn tay. Tai lại nghe thấy hắn lầm bầm một câu: “May mà không bị sốt”, lại gọi với ra cửa: “Mau đi gọi Thái y!”

Ta cố gắng vung tay ra, miệng bối rối từ chối: “Không cần mời Thái y, không cần Thái y. Chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là không sao rồi, điện hạ mau ăn cơm đi.”

Nhưng tay hắn lại như kìm sắt kẹp chặt tay ta, đợi đến khi chúng ta đi ra khỏi gian phòng – nơi có sân khấu đầu tiên cần phải xuống này, chuyện càng khiến ta hoảng hốt đã xảy ra: Hắn lại một tay bế thốc ta lên.

Nhà ăn truyền đến tiếng đập vỡ bát đĩa rất rõ ràng.

Nguy rồi, xem ra thù oán giữa ta và công chúa lại càng sâu thêm một bậc rồi. Nếu nàng coi đây là mối hận “đoạt chồng đoạt anh” thì ta đây chẳng phải là chết chắc?

Sinh vật như Thái tử, tốc độ thay đổi luôn xếp vị trí số 1 số 2. Hôm nay hắn vừa kéo vừa bế ta, hỏi han ân cần, dịu dàng vô cùng, đây chẳng qua là nhất thời quật khởi và bị chứng động kinh phát tác mà thôi. Nhưng muội muội hắn lại xem trong mắt, hận trong lòng, thế này phải làm sao đây?

Ta lại không thể mắng mỏ nặng nề, chỉ đành dùng chính sách cầu xin:

–                   Thả hạ quan xuống được không? Van xin điện hạ, người làm thế này thì hạ nhân khác trông thấy sẽ nghĩ gì?

–                   Nghĩ cái gì? Cùng lắm là giống phi tử của ta mà thôi.

–                   Rõ ràng ta không phải!

Dưới tình thế cấp bách, ta cũng bất chấp cấp bậc lễ nghĩa, bắt đầu ta ta ngươi ngươi.

Hắn cũng chẳng so đo cái này, chỉ là ngữ khí càng nặng nề:

–                   Ta nói nàng là thì nàng là thế! Chỗ Vương Hiến Chi nàng cũng đừng nghĩ nữa, người ta đã đính hôn rồi, chẳng lẽ nàng thà làm thiếp cho hắn cũng không chịu làm phi tử cho ta?

Ta cứng họng, không biết còn có thể nói gì.

Thái tử chính là Thái tử, dù có ở xa ngàn dặm thì tin tức trong kinh thành vẫn rõ như trong lòng bàn tay. Đến chuyện râu ria như Vương Hiến Chi đính hôn mà cũng đều biết. Vậy thì chuyện ta và Vương Hiến Chi trên đường liệu hắn cũng biết rõ ràng rồi không? Cho dù chi tiết không biết thì ta tin công chúa cũng rất thoải mái nói sinh động như thật, thêm muối thêm mắm kể cho hắn nghe.

Phản ứng của công chúa Tân An cũng thật khiến người ta đau đầu. Nhìn biểu hiện lần này nàng nhất định đòi ta đến tiền tuyến thì có thể thấy, nàng rất lạc quan với chuyện ta và Thái tử ca ca của nàng. Bởi vì cứ như vậy, con đường theo đuổi Vương Hiến Chi của nàng bớt đi một đối thủ mạnh.

Nhưng đến khi thực sự để cho nàng thấy ca ca đối tốt với ta thì nàng lại khó chịu. Nàng đã mất đi mẫu thân, trong thâm cung lạnh lung kia, ca ca là thân nhân duy nhất của nàng. Cho nên với quan hệ giữa ta và Thái tử, tâm tình của nàng rất phức tạp, mâu thuẫn. Cùng lúc nàng mong ca ca nàng tiếp nhận ta, tách ta và Vương Hiến Chi ra; mặt khác nàng lại không thể dễ dàng thấy ta được ca ca nàng sủng ái.

Ta cười khổ nghĩ, với nàng mà nói, kết cục tốt nhất chính là ta bị ca ca nàng làm thịt, sau đó vứt bỏ đi như vứt cái chổi cùn. Như vậy Vương Hiến Chi không cần ta, ca ca nàng cũng không cần ta, nàng có được Vương Hiến Chi, cũng giữ được ca ca, đây mới là cách xử trí hoàn mỹ nhất.

Trong sự khẩn cầu và giãy dụa không ngừng, ta bị Thái tử bế đến một gian phòng rất lịch sự, tao nhã, cũng rất nữ tính. Nếu không phải vẻ mặt hắn luôn lo lắng, thái độ không chút dâm loạn thì ta cho dù hoàn toàn đắc tội hắn cũng đã giãy ra bằng được rồi.

Mà khi hắn đặt ta xuống giường, sau đó lại quỳ một gối xuống để xem ta thì ta đúng là thất kinh đến độ suýt thì ngã xuống giường.

Hắn lanh tay lẹ mắt giữ ta lại, cau mày nói:

–                   Nàng sợ ta như vậy sao? Sợ ta sẽ xâm phạm đến nàng?

Ta không trả lời nhưng vẻ hoảng hốt đã cho hắn câu trả lời rõ ràng rồi.

Hắn nghiêm mặt nói:

–                   Nàng yên tâm, ta sẽ không xâm phạm đến nàng, đời này ta còn chưa xâm phạm nữ nhân nào đâu.

–                   Lừa đảo!

Ta không khỏi hô lớn, không có gì vớ vẩn hơn lời nói dối này cả.

Hắn đột nhiên quát đám hạ nhân theo vào:

–                   Đi ra ngoài! Cút hết ra ngoài cho ta.

Thái giám đứng bên nhắc nhở hắn:

–                   Điện hạ, Nhiếp thái y sắp đến rồi.

Hắn hỏi ta:

–                   Bụng nàng giờ còn đau không?

Ta lắc đầu theo bản năng, sau đó lại gật đầu. Cảm giác không thoải mái trong bụng đã biến mất, ta mà nói sự thật thì liệu hắn có đuổi hết mọi người ra, chỉ để lại ta và hắn không?

Hắn khẽ vỗ vỗ vai ta:

–                   Đừng lo lắng, ta sẽ không xâm phạm đến nàng, ta là Thái tử, tuyệt đối nhất ngôn cửu đỉnh.

Nói xong quay đầu bảo thái giám kia:

–                   Phúc Hải, ngươi cũng ra ngoài, canh ở cửa. Nếu Nhiếp thái y đến thì bảo hắn về đi, tạm thời không cần nữa.

Phúc Hải đáp lời đi ra ngoài, đồng thời khép cửa lại.

Chương 162 Bí mật của Thái tử 2

Sau khi đuổi hết hạ nhân đi rồi, Thái tử ngồi xuống bên giường, dùng ngữ khí thành khẩn mà nói:

–         Ta nói đều là sự thật, ta chưa từng xâm phạm đến nữ nhân. Có lẽ nàng ở bên ngoài nghe được rất nhiều lời đồn về ta nhưng tuyệt đại đa số đều không đúng sự thật, đều là tam hoàng huynh của ta giở trò, cố ý bịa đặt làm bại hoại thanh danh của ta. Ta và tam hoành huynh tranh đấu gay gắt suốt bao năm qua, chắc hẳn nàng cũng từng nghe nói đúng không.

Ta lập tức lấy bản thân ra làm chứng cứ:

–         Bớt dỗ dành hạ quan đi, lần đầu tiên Thái tử đến chỗ hạ quan, tay cầm dây thừng roi da, vừa vào cửa đã trói ta như trói heo, sau đó thì liều mạng đánh hạ quan, hạ quan bị Thái tử đánh cho lăn lộn trên đất, suýt thì bị ngươi đánh chết. Chỉ hai tháng trước thôi trên người hạ quan vẫn còn thoáng nhìn thấy vết roi, giờ mới gần như biến mất.

Hắn áy náy nói:

–         Xin lỗi, lần đó là ta quá thô lỗ. Sau đó ta cũng rất hối hận nhưng lúc ấy đúng là không thể khống chế được bởi vì chỉ có như thế mới khiến ta cảm thấy hưng phấn. Nhưng nàng cũng phải thừa nhận một điều, đánh và xâm phạm là hai việc khác nhau đúng không? Lần đó ta đánh nàng nhưng cũng chưa từng xâm phạm đến nàng.

Ta chần chừ nhìn hắn. Quả thật lần đó hắn đánh ta nhưng cũng không làm gì khác.

Thoáng nghĩ ngợi trong chốc lát, ta giật mình hỏi:

–         Ý của Thái tử là, cho tới giờ người cũng chỉ đánh nữ nhân chứ không hề … như thế… với các nàng?

Hắn cúi gằm mặt:

–         Ừm, sở dĩ ta cuồng bạo như vậy, người bên ngoài thoạt nhìn thấy ta biến thái, tàn nhẫn như vậy, dường như lấy việc đánh nữ nhân, tra tấn nữ nhân làm niềm vui là vì ta không thể giống như một nam nhân chân chính có được nữ nhân, ý của ta nàng đã hiểu chưa?

Ta câu hiểu câu không, gật gật đầu, đầu óc vô cùng hỗn loạn. Đề tài hôm nay chúng ta bàn luận vượt quá phạm vi bình thường khiến mặt ta nóng bừng, tim đập loạn, đến tai cũng nóng rát. Muốn bảo hắn đổi đề tài nhưng bản thân lại không nhịn được cơn tò mò, muốn nghe hắn nói rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bởi vì mọi thứ thật sự quá bất ngờ.

Hắn thở dài một hơi rồi nói:

–         Vậy ta sẽ giải thích rõ ràng một chút, chỉ là nói xong rồi không cho nàng cười ta.

–         Ta cam đoan – Ta trịnh trọng hứa hẹn.

Mặc kệ hắn là ai, cũng mặc kệ quan hệ hắn với ta là thế nào, một nam nhân nói với ta những lời “khó nói” như vậy, ta đều sẽ thủ khẩu như bình* vì hắn.

(Thủ khẩu như bình: Giữ miệng kín bưng như cái bình :v)

Hắn như hạ quyết tâm rất lớn, ngẩng phắt dậy rồi nói:

–         Nếu ta nói với nàng, đến giờ ta vẫn là đồng nam thì nàng có tin không?

–         Ta tin – Ta không chút chần chừ đã cho hắn câu trả lời chắc chắn.

Một Thái tử đã 22 tuổi, bên cạnh mỹ nữ thành đàn mà vẫn còn là đồng tử, đây chẳng phải là chuyện vinh quang gì, căn bản không đáng để đem ra bốc phét. Nói ra, không chỉ không được tán thưởng mà ngược lại còn bị châm biếm, vũ nhục ấy chứ.

Hoặc thậm chí còn khiến phụ hoàng hắn mất đi sự tin tưởng cho hắn, sẽ dao động đến ngôi vị Thái tử của hắn. Bởi vì con cháu Hoàng thất, luôn đem việc có thể giúp hoàng gia khai chi tán diệp là trách nhiệm của mình. Nhất là Hoàng Thái tử, thủ thân như ngọc không phải là đức hạnh mà hoàn toàn là thiếu sót.

Tin thì tin, “Nhưng mà… vì sao?” Nếu không phải là đức hạnh mà còn là thiếu sót thì vì sao còn muốn giữ?

Hắn cũng đỏ mặt, sốt ruột nói:

–         Nàng còn hỏi! Lý do ta vừa mới nói cho nàng nghe rồi còn gì?

Nói lúc nào đâu? Ta cố gắng nhớ lại những lời hắn nói:

–         Người nói người đánh nữ nhân là bởi vì người không thể, á, thực sự có được nữ nhân như một nam nhân chân chính, đây là lý do?

–         Đúng vậy – Đầu hắn lại cúi gằm xuống – Lúc ta mười lăm tuổi, lần đầu tiên lên giường với một nữ nhân hơn 20 tuổi nhưng mặc kệ nàng ta khiêu khích thế nào ta cũng không thể nhập tâm nổi. Ngay từ đầu nàng còn cố gắng giúp ta nhưng sau đó thì mất bình tĩnh, bắt đầu cười nhạo ta. Nói không phải là kỹ thuật của nàng kém mà là công cụ của ta không được, trời sinh ta ra chính là một phế nhân, chỉ xứng vào cung làm thái giám… nói rất nhiều lời vũ nhục khác.

–         Làm sao lại có loại nữ nhân độc ác như vậy.

Lương tâm chẳng còn, không sợ khiến người ta bị sống trong áp lực tâm lý sao.

Hắn tiếp tục nói:

–         Mắng xong nàng ta mặc quần áo định đi, miệng còn ồn ào chửi bới, nói hôm nay quá đen đủi, gặp phải phế vật, căn bản là loại yếu sinh lý mà còn đòi đi tìm nữ nhân. Ta vội nhảy xuống giường giữ chặt nàng, vốn định cầu xin nàng đừng nói cho ai khác. Kết quả nàng kêu cứu mạng, ta sợ bị người nghe thấy nên kéo quần áo nàng xuống, chặn miệng nàng lại, nàng nâng chân lên đá ta, tay cũng cào loạn trên người, ta đành phải đánh trả. Hai người đánh đá ở ngay cửa, không ngờ trong quá trình này ta lại thấy hưng phấn, thậm chí… thậm chí…

Ta nghe mà ngây người, vì sự kì ngộ này của hắn.

Nếu chân tướng đúng như hắn nói, hắn thích đánh nữ nhân cũng có thể hiểu. Một thiếu niên 15 tuổi, lần đầu đi thử đã bị người ta nói là phế nhân, chỉ xứng tiến cung làm thái giám, là người thì ai cũng đều thẹn quá hóa giận. Nhưng nếu nữ nhân này đã không biết thân phận cao quý, còn dám đánh mắng hắn thì chắc chắn không phải là người trong cung, cũng không thể là nữ tử đàng hoàng được. Vậy thì chỉ có một khả năng:

–         Nữ nhân này là kỹ nữ?

–         Ừm!

Giọng nói bé khó có thể nghe cho rõ.

Ta không nhịn được mà giễu cợt:

–         Cho xin đi, một thiếu niên ngây thơ 15 tuổi lại chạy đi tìm kỹ nữ già hơn 20 tuổi, đây chẳng phải là tự hủy hoại mình sao? Trong cung thiếu gì nữ tử xinh đẹp trẻ trung, đang ngồi trong tháp ngà lại chạy ra ngoài nhặt tác.

Bản thân hắn vẫn có chút biến thái.

Hắn xấu hổ gãi gãi đầu:

–         Chính là vì ta phát hiện bản thân cả ngày đều ở với các cung nữ, do các nàng hầu hạ tắm rửa, mặc quần áo nhưng thân thể chưa từng có phản ứng gì như một nam nhân nên mới ra ngoài tìm kỹ nữ. Các hoàng huynh, hoàng đệ ta đều đã sinh con đẻ cái, đến tam hoàng huynh gầy yếu như vậy mà giờ cũng đã có hai đứa con rồi. Ta sốt ruột nên mới lén ra ngoài đi tìm, kết quả lại phát hiện bản thân có một ham mê kì lạ khác.

–         Đánh nữ nhân và tra tấn nữ nhân giúp người thấy khoái hoạt?

–         Đúng vậy.

Đúng rồi, chuyện này xem như ta đã hiểu. Nhưng giờ còn có một vấn đề quan trọng hơn, ta muốn làm rõ hơn:

–         Hôm nay Thái tử nói với hạ quan những lời này, nói cả chuyện riêng tư như vậy cho hạ quan biết là vì muốn nói với hạ quan rằng Thái tử sẽ không xâm phạm đến hạ quan, vì Thái tử căn bản là không thể?

Trời ạ, biết chuyện riêng tư của Thái tử rồi, về sau liệu ta có bị hắn giết người diệt khẩu không? Bởi vì chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật mãi mãi.

–         Ta có thể! Với nàng thì ta có thể!

Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ta, trong ánh mắt hắn là ánh sáng vô cùng tựa như trời quang sau cơn bão, giữa bầu trời u ám đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng rực rỡ.

Ta theo bản năng co người về phía sau:

–         Vừa rồi Thái tử còn nói quyết không xâm phạm đến hạ quan. Nhưng nghe khẩu khí này thì không phải là định lấy hạ quan ra làm thí nghiệm đấy chứ.

–         Không đâu, nàng yên tâm, khó khăn lắm ta mới tìm được nữ nhân khiến ta có cảm giác, ta như lấy được chí bảo, cẩn thận giữ trong tay còn sợ khiến nàng hoảng hốt bỏ chạy nữa là.

Thế thật thì mới là lạ! Ta còn không bị ngươi ép buộc đến chết đó là vì sức chịu đựng của ta đủ mạnh. Nếu dùng roi da đánh người, nửa đêm đặt thi thể vào phòng mà là “cẩn thận giữ trong tay” thì ta sẽ cầu trời cao cho hắn đừng “sủng ái” ta như vậy nữa, phúc ta mỏng, không tiêu hóa nổi.

Ta trầm ngâm một hồi rồi vẫn hỏi ra nghi vấn kia:

–         Dựa vào cái gì mà thấy được là Thái tử có cảm giác với hạ quan?

Theo lý, vấn đề này ta không nên hỏi, một cô nương sao có thể cùng nam nhân nghiên cứu vấn đề này? Nếu là bình thường thì đây là điều không thể tưởng tượng được. Nhưng hôm nay, có lẽ tình huống đặc thù, đối thoại với hắn như đang bàn về một vụ án, một bệnh lý vậy, bất tri bất giác trở nên nhập tâm, cho dù không quá tự nhiên thì cũng chẳng đến mức xấu hổ muốn trốn xuống gậm giường.

Hắn đang định mở miệng trả lời ta thì ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào:

–         Để ta đi vào! Nô tài lớn mật, dám chặn đường của bản công chúa.

Là công chúa Tân An.

Chúng ta thoáng nhìn nhau, hắn bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đứng trước cửa hô một câu:

–         Để nó vào đi.

Cửa mở ra, đi vào không chỉ có công chúa Tân An mà theo sau nàng còn có một người khác.

Thấy ta nằm trên giường, Thái tử ngồi bên mép giường, hắn lập tức biến sắc.

Công chúa Tân An lại vui sướng mỉm cười khi thấy người gặp họa.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

17 responses »

  1. Lan Hoa nói:

    Dê, tận 2 chương liền, nhưng mà anh thái tử này… bí mật của anh cũng quá đáng sợ rồi đấy >_<

  2. concavang nói:

    Đúng là :)) Con trai là đồng tử thì là sự xấu hổ nhưng con gái k phải là trinh nữ lại là sự sỉ nhục, ôi trời ơi……

    Em đọc bên page, nói chung là vẫn ủng hộ ss, đừng buồn vì những kẻ không đâu ss nhé :)

  3. mimi_196 nói:

    Cảm ơn chị Heo, đừng buồn vì những người không hiểu mình, họ cứ nghĩ rằng mình là nhất nên mới nói bằng thái độ như thế đấy, toàn người ích kỉ mà cứ như là cao thượng lắm ấy chị ạ, kệ họ đi ^^

    Anh Chi nhìn thấy cảnh tượng đầy tính JQ như kia không biết có sao k nhỉ :))

  4. EMILYQ nói:

    Nàng đã mất đi mẫu thân, trong thâm cung lạnh lung kia -> lùng

    chỉ có thể thốt lên câu nói thần thánh ‘Thái tử chỉ có thể là biến thái” =))))))))), đây là ca đầu tiên mềnh gặp trong hàng hà sa số truyện ngôn tình =)))))
    chương sau xem thùng dấm của HC như thế nào??? oa ha ha

  5. quynh2nguyen nói:

    hai anh em nha Thai tu bien thai nay thiet la ba’ da.o!

  6. Suri nói:

    Chuyện gì trên đời cũng có nhân + quả, thái tử biến thái như vậy cũng do hoàn cảnh nhưng là hoàn cảnh tự mình tạo ra và tự chuốc lấy thôi :)))

  7. biến thái không chấp nhận được

  8. Bebixinh nói:

    Người đi cùng là bạn Chi đúng ko?

  9. td.sunshine nói:

    tiếng cười dối trà của Hoàng thượng phá hoại thính giác rồi -> tiếng cười dối trá của Hoàng thượng phá hoại thính giác rồi
    trong thâm cung lạnh lung kia -> trong thâm cung lạnh lùng kia

  10. meoluoi2010 nói:

    Ha ha hoa ra la bat luc. The thi lay em Diep ve, e ay se thanh doc sung ma

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s