Nghiễn Áp Quần Phương

Tác giả: Lam Tích Nguyệt

Edit: Heo con

 20120912193704_LmxnP.thumb.600_0

Chương 131 Trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi 1

Hôm sau tiến cung làm việc, đáy mắt ta thâm quầng, Hầu thượng nghi đối diện không nhịn được hỏi: “Sao hôm nay sắc mặt ngươi kém như vậy? Không phải là bị bệnh đấy chứ?”

“Không có đâu, đa tạ đại nhân quan tâm.” Ta chỉ là mất ngủ cả đêm mà thôi.

Nghe thấy ta nói không bị bệnh, nàng lập tức rút lại vẻ quan tâm, buồn bực nói: “Nếu làm việc ở trong cung thì phải chú ý đến hình tượng, trông như kẻ ốm đau bệnh tật, mặt mày tái nhợt, mí mắt sưng đỏ thì sẽ ảnh hưởng đến tâm tình của chủ nhân.”

“Vâng, thuộc hạ xin kính cẩn nghe theo lời dạy bảo.” Ta vội cúi đầu tỏ vẻ sám hối. Ta cũng biết hôm nay mình đã phá hoại hình tượng mỹ nữ nhưng có ai khóc cả đêm mà mắt không sưng đâu?

Càng tiếp xúc với Hầu thượng nghi thì càng cảm thấy nàng ngoài tính tình hơi tệ một chút, miệng hơi nanh nọc thì bản chất không xấu xa. Ta có lí do để hiểu những lời trách mắng này thành sự quan tâm. Ta thừa nhận bản thân hơi kì quái, nhưng dường như nàng còn kì quái hơn ta nhiều. Nàng mắng ta, trách móc ta, lúc ấy nghe qua rất khó chấp nhận nhưng sau này cẩn thận nghĩ lại, thực ra là đang dạy bảo ta. Mất đi cha mẹ bảo ban, có lẽ ở bên có vị thủ trưởng nghiêm khắc như vậy cũng là một chuyện tốt.

Nàng lại nhìn ta vài lượt rồi mới dặn dò: “Nếu ngươi không thoải mái thì ngồi đây xử lý mấy văn bản mới gửi lên đi, ta và Đàm thư điển đi là được.”

Ta định nói ta không phải là không thoải mái nhưng cuối cùng chỉ nói một câu: “Vâng”.

Nàng không mang ta đi chẳng là sợ sắc mặt ta khó coi sẽ khiến Hoàng hậu không vui, cũng sợ ta tâm thần bất an gây ra rắc rối gì đó nên để ta ở đây luôn cho xong.

Trước khi ra cửa, nàng quay đầu nói: “Đi lấy khăn mặt lạnh chườm đi, nếu không lát nữa mặt trời lên thì sẽ đau mắt đó.”

Ngữ khí của nàng rất lạnh lùng, thậm chí có cả sự mất kiên nhẫn nhưng ta vẫn nghe ra được sự ấm áp và quan tâm.

Ta cảm động nói: “Vâng, lát nữa tôi sẽ đi.”

Các nàng đi rồi, ta cùng dần dần bình ổn tâm tình, bắt đầu lấy trong chồng công văn ra những công văn khẩn cấp, chuẩn bị xử lý trước.

Còn chưa viết xong một phong tín hàm thì ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hơn nữa không chỉ có một người.

Ta ngẩng đầu lên, Hầu thượng nghi quay về nhanh vậy sao?

Đập vào mắt ta lại là hai vị cố nhân, ta vội đứng lên khom người hành lễ: “Tham kiến Cửu công chúa điện hạ.”

Vì khác thì coi như không nhìn thấy. Có công chúa ở đây, Thái Châu tỷ tỷ thân yêu vốn không có tư cách nhận ta “tham kiến”, chỉ có thể đứng ở bên làm một người trang trí xinh đẹp.

Công chúa Tân An thuận tay cầm lấy bản tín hàm trên bàn ta, cười cười nói: “Ừm, chữ này quả thật viết không tệ. Tài nữ ta gặp nhiều rồi, tài nữ viết chữ đẹp cũng gặp không ít, bản lĩnh của ngươi không thua bất kì ai. Không dễ dàng nha, nữ tử sống trong nhà tranh lều rách còn có thể luyện chữ đẹp như vậy. Nói cho bản công chúa biết, trước đây ngươi có phải là cũng “viết lên vách tường” không?”

“Đa tạ Cửu công chúa khích lệ, chữ của hạ quan có thể lọt vào mắt xanh của công chúa thì đúng là vinh hạnh lớn lao.” Ta khom lưng trí tạ, đồng thời lòng vô cùng buồn bực.

Cho xin đi, nhà ta không có sàn hoa tường lệ nhưng không đến mức “nhà tranh lều rách” đâu? Nhà ta ở phương Bắc cũng là mấy gian nhà ngói đông ấm hè lạnh, đằng trước còn có vườn rộng. Lúc trước tuy không giàu có nhưng cũng sống thanh nhàn quan ngày. Thư phòng “Lục thiên trai” của phụ thân cũng là sách đầy giá, giấy đầy hộp, miễn cưỡng cũng có thể coi là gia đình thư hương.

Nhưng nếu công chúa đã nói là ta xuất thân từ “nhà tranh lều rách” thì ta cũng chỉ đành chấp nhận thôi.

Công chúa lại mở kim khẩu: “Lần trước cũng là vì thấy chữ ngươi viết không tệ nên mới cho ngươi chép kinh.”

Nói đến chép kinh, ta lập tức nhớ ra ba cuốn kinh phật ở dưới ngăn kéo, vội lấy ra, hai tay dâng lên trước mặt công chúa rồi nói: “Đây là kinh phật lần trước chép, vẫn chưa có cơ hội trình cho công chúa, hôm nay vừa khéo công chúa giá lâm nên xin được nộp trả.”

Thái Châu đi tới cầm qua, Cửu công chúa cười nói: “Ngươi không đưa thẳng cho Hoàng hậu nương nương sao, không tồi không tồi, còn biết không tranh công.”

Ta cúi đầu nói: “Nhận lời ủy thác thì phải cố gắng làm việc. Nếu hạ quan đã nhận nhuận bút thì chép xong phải trình cho công chúa là lẽ đương nhiên.”

“Nhà, ngươi cũng biết nói “Nhận lời ủy thác thì phải cố gắng làm việc”? Xem ra vẫn là người có lương tâm đó. Thái tử ca ca của ta giờ đang rơi vào cảnh nguy hiểm, lúc trước hắn tốt với ngươi như vậy, liệu ngươi có thể làm chút chuyện vì hắn không?”

Quả nhiên là vì điều này mà đến. Nếu là hôm qua ta nhất định sẽ từ chối không chút do dự nhưng trải qua chuyện đêm qua, mọi thứ không còn như trước nữa. Ta lạnh nhạt cười nói: “Hạ quan nghe lời công chúa sai bảo.”

Lần này đến lượt công chúa Tân An trợn tròn mắt:

–         Ngươi nói cái gì?

–         Hạ quan nói, sẽ nghe lời công chúa sai bảo.

Ta thoải mái nhắc lại một lần.

Nàng dùng ánh mắt khó tin nhìn ta suốt cả buổi rồi mới chần chừ hỏi:

–         Nghe lời ta sai bảo? Vậy nếu ta bảo ngươi cùng ta ra chiến trường thăm Thái tử ca ca thì ngươi cũng đi?

–         Đi!

–         Ngươi…

Công chúa kinh ngạc không thôi, cẩn thận nhìn ta một hồi rồi mới nói: “Hôm nay ngươi có chút là lạ, mắt cũng sưng lên, không phải là xảy ra chuyện gì chứ?” Nói đến đây thì vẻ mặt như bừng tỉnh: “Có phải là Vương Hiến Chi không cần ngươi nữa không?”

Ta cười khổ một tiếng: “Công chúa đúng là thần thánh, chuyện này cũng đoán được.”

Nàng hiện rõ vẻ vui mừng, đến giọng nói cũng run run: “Thật sao? Không phải hắn rất thích ngươi sao? Sao lại thay đổi rồi?”

“Thích thì thích nhưng thân phận của chúng ta cách rất xa, chung quy vẫn là không có kết quả, sớm tách ra thì tốt hơn. Xuất thân của huynh ấy như vậy, cũng chỉ có công chúa mới xứng đôi với huynh ấy”. Quá đau khổ khiến ta có chút hận đời, ta định khơi mào câu chuyện, kích động lòng tranh giành của công chúa để nàng đi tranh giành với Si Đạo Mậu đến mức ngươi chết ta sống. Ta có thể không làm ngư ông đắc lợi nhưng ít nhất cũng không khiến Si Đạo Mậu bức hôn thành công nhanh chóng như vậy được, lòng cũng sẽ dễ chịu hơn chút.

Cho nên ta chủ động nói với nàng: “Nghe nói huynh ấy cũng sắp cùng biểu tỷ đính hôn rồi.” Ngụ ý là mau đi cướp đi, không cướp thì hết hàng đó.

“Cái gì? Hắn phải đính hôn với Si Đạo Mậu? Làm phản rồi!” Quả nhiên công chúa như bị rắn cắn, nhảy cao ba trượng, mày liễu dựng ngược, mắt hạnh, à không là mắt trâu trợn lên.

Ta bình thản đốt thêm một mồi lửa: “Hai nhà đó hôm qua đã thân thiết ngồi bàn chuyện đính hôn rồi, có lẽ giờ đã chuẩn bị sính lễ xong rồi.”

Vừa dứt lời ta đột nhiên thấy mắt hoa lên. Nhìn lại đã thấy công chúa Tân An chạy ra cửa, miệng hô lớn: “Mau chuẩn bị xe, ta muốn xuất cung.”

Thái Châu định khuyên canh: “Công chúa, đi xin phép Hoàng hậu nương nương rồi hãy đi, dù sao cũng gần, đi một đoạn là được rồi.”

Thấy công chúa không muốn, Thái Châu lại khuyên nhủ: “Đi một chút thôi, cũng không chậm đi là mấy.”

Công chúa nổi giận: “Sao lại không chậm, ngươi không nghe nàng vừa nói bên kia sắp đưa sính lễ rồi sao? Thực sự như vậy, danh phận đã định đoạt, chuyện không dễ làm nữa đâu.” Nói xong nhấc chân bước đi.

Thải Châu lại ngăn lại nói: “Công chúa cứ một mình xông qua như vậy không chỉ không hợp tình hợp lý mà cũng vô dụng thôi. Nếu công chúa can thiệp được vào chuyện này thì đã không phải là vậy rồi. Cho nên theo ý nô tỳ, vẫn nên đi cầu Hoàng hậu, Hoàng hậu nể mặt Thái tử đang ở tiền tuyến, có lẽ lần này sẽ ra mặt nói cho công chúa cũng chưa biết chừng.”

Thời khắc mấu chốt, không thể ngờ được suy nghĩ của Thái Châu này còn rất tỉnh táo. Đúng vậy, một mìn công chúa Tân An xông qua chẳng có tác dụng gì, đi có được gì? Hai nhà đính ước, ngươi tình ta nguyện, mọi người cùng vui. Nàng đi chẳng lẽ là định khóc lóc om sòm lăn lộn không cho phép người ta đính ước sao?

Công chúa nghĩ nghĩ rồi thở dài một tiếng: “Được rồi, theo lời ngươi, đi gặp Hoàng hậu vậy.”

Nàng trước mặt gọi “Mẫu hậu”, sau lưng kêu “Hoàng hậu”, tiến cung mấy ngày ta đều thấy phàm là hoàng tử, công chúa yết kiến Hoàng hậu thì đều gọi là “Mẫu hậu”, cũng không biết đây là quy củ trong cung hay vì Hoàng hậu không sinh được con, các phi tần biểu đạt ý tốt nên để con cái mình nhận Hoàng hậu là mẹ.

Chương 132 Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi 2.

Công chúa Tân An đến gặp Hoàng hậu sẽ nói gì ta không biết nhưng với kế hoạch của nàng, ta không ôm quá nhiều hi vọng. Công chúa của Đại Tấn chúng ta – ít nhất ta đã gặp hai người thì đều là hung hãn có thừa mà trí tuệ không đủ.

Đương nhiên, nàng cũng có chỗ mà người khác không bằng được: Chính là dám nói dám làm, không hề cố kỵ. Nếu thực sự bức nàng quá thì sẽ rất khó nắm giữ. Hoàng hậu vì để dàn xếp ổn thỏa thì sẽ nghĩ cách trấn an, có khi còn thỏa hiệp cũng chưa biết chừng.

Hơn nữa xưa đâu bằng nay, Lục điện hạ nhà nàng không chỉ được lập làm thái tử mà còn thống lĩnh binh mã tác chiến ở bên ngoài. Trận này nếu thắng lợi thì uy danh của Thái Tử sẽ vang dội, Hoàng hậu không có con vì tương lai cũng sẽ nhân cơ hội này lung lạc, kết ân tình. Cho nên với thỉnh cầu của công chúa Tân An sẽ không phải là hoàn toàn mặc kệ. Về phần Hoàng hậu sẽ quản đến trình độ nào thì phải xem giữa hai bên, Vương gia và Thái tử ai có lợi cho bà hơn.

Thực ra việc này xử lý tốt là có thể cùng lấy lòng được cả hai thế lực, Vương Hiến Chi không muốn cưới công chúa Tân An chứ không phải là toàn bộ gia tộc họ Vương. Hôn sự với hoàng thất với đệ tử thế gia tuy không phải là chuyện tốt nhưng vẫn sẽ có lợi cho gia tộc của hắn.

Nhưng như vậy, công chúa Tân An cũng sẽ không dám tùy tiện rời khỏi kinh thành. Nàng ở đây còn có thể chú ý mọi lúc mọi nơi, can thiệp đúng lúc. Nếu nàng đi rồi, hai nhà Si Vương nhân cơ hội tiến hành gấp chuyện hôn sự thì chờ đến khi nàng trở lại thì người ta đã gạo nấu thành cơm, chưa biết chừng đến con cũng sinh luôn rồi, đến lúc đó ngoài giương mắt nhìn thì nàng còn làm được gì?

Nàng không đi thì ta cũng miễn bị nàng kéo ra chiến trường nguy hiểm. Không thể ngờ được thuận miệng nói mấy câu lại có tác dụng một mũi tên trúng hai đích cơ đấy.

Ngây người ngồi đó, mắt cay cay đau đáu, nhớ tới lời Hầu thượng nghi nói lúc sắp đi, ta đi lấy khăn mặt, định đến thùng nước bên mái hiên lấy chút nước lạnh để xoa mắt.

Ra ngoài phòng, ánh mặt trời vô cùng chói mắt, ta không thể không híp mắt rồi sờ soạng đi ra, đầu óc cũng hỗn loạn. Một đêm không ngủ lại khó chịu như vậy, cơ thể ta từ sau lần đổ bệnh nặng đó dường như đã yếu đi hơn trước nhiều.

Trong lúc hốt hoảng, hình như có người đi tới, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Cẩn thận một chút, bên chân có đồ kìa. Đừng ngã, này, sao muội lại vừa nhắm mắt vừa đi đường?”

Ta mở choàng mắt nhìn qua, sau đó kinh ngạc hỏi: “Sao huynh lại đến đây?”

Người đến lại là Vương Hiến Chi.

“Ta tiến cung gặp Hoàng hậu, còn chưa đi vào thì công công trông cửa đã lén nói cho ta biết Cửu công chúa đang ở trong nói chuyện với Hoàng hậu nên ta chạy qua chỗ muội, chờ nàng đi rồi ta lại qua.”

Nếu huynh ấy đã đến đây thì ta cũng ngại đi chườm mắt. Làm như vậy trước mặt huynh ấy thì tính là cái gì? Là làm nũng hay là “lên án”?

Ta đúng là rất tủi thân nhưng có một số thứ là bản thân tự tìm, chẳng liên quan đến ai cả? Chuyện tình cảm chẳng qua là ngươi tình ta nguyện, không hề có chuyện miễn cưỡng gì cả. Ta và huynh ấy cho dù có yêu thương nhau nhưng huynh ấy cũng không có nghĩa vụ nhất định phải lấy ta. Huống chi Hiến Chi không phải là không muốn lấy ta mà là vì huynh ấy còn nhỏ tuổi, thế lực gia tộc quá lớn, có một số việc cũng không thể tự làm chủ được.

Cho nên ta khổ sở cũng chỉ là cảm thán cho số mệnh bản thân chứ không phải là oán trách huynh ấy. Chúng ta kết giao, huynh ấy cũng phải chịu áp lực, cũng đã cố gắng giúp đỡ ta, bảo vệ ta hết mức. Huynh ấy mới chỉ là một thiếu niên chưa tròn 17 tuổi, sao ta có thể trách móc được?

Trong lòng không oán hận nhưng sự ghen tuông vẫn ngập tràn, khiến ta chua chua hỏi: “Không phải hôm nay huynh đính hôn sao? Sao còn tiến cung?”

Hiến Chi sửng sốt:

–         Ai nói hôm nay ta đính hôn chứ?

–         Tối qua huynh nói đấy thôi.

–         Ta chỉ nói các nàng bàn bạc việc này, cả một phòng vây lấy ta, bảy miệng tám lời thuyết phục ta đồng ý nhưng ta đã chạy đi thì còn đính ước gì? Dù thế nào cũng không thể bỏ ta qua một bên mà tự các nàng đính ước được.

Ta nghe mà hồ đồ, chẳng lẽ đêm qua ta mất ngủ, lệ ướt gối đầu đều là bản thân nghĩ linh tinh, chỉ là thần hồn nát thần tính, tự tra tấn mình?

Sự quẫn bách thoáng qua, sự vui mừng và hi vọng khi được tái sinh nhanh chóng dâng trào trong lòng ta khiến ta khẽ mỉm cười. Huynh ấy còn chưa đính hôn! Huynh ấy nói đã chạy đi, đính hôn đã thất bại, ý là như vậy sao?

–         Muội đang cười trộm sao, cười cái gì?

Hiến Chi cúi đầu, ánh mắt sáng bừng, mỉm cười nhìn ta.

Ta cúi đầu bộc trực đáp: “Huynh không đính hôn, đương nhiên muội vui vẻ.”

Ta và Hiến Chi đã gặp rất nhiều trở ngại rồi. Cho dù bây giờ huynh ấy còn chưa đinh hôn nhưng con đường phía trước vẫn còn rất mịt mờ. Ta không muốn lại che giấu tâm tình của mình trước mặt huynh ấy nữa. Ở thời khắc còn có thể có được này, hãy để ta thẳng thắn yêu thương huynh ấy đi.

Hắn nhíu mày, nâng cằm ta lên hỏi: “Mắt muội sao thế? Sưng vù lên, bên trong còn có cả tơ máu nữa, đêm qua muội không ngủ sao?”

“Không có đâu, đương nhiên… đương nhiên muội có ngủ”. Ta lắc lắc đầu định giãy khỏi tay Hiến Chi nhưng huynh ấy không chịu nới ra, cẩn thận nhìn mặt ta rồi nói: “Đồ ngốc, không phải muội cho rằng ta phải đính hôn nên khóc suốt đêm đấy chứ?”

“Này, huynh bỏ tay ra được không? Để người ta nhìn thấy thì còn ra cái gì nữa?” Nơi này là điện Hàm Chương của Hoàng hậu, khắp nơi đều có người, đám Hầu thượng nghi cũng sắp quay về rồi.

Cuối cùng Hiến Chi vẫn buông ta ra, miệng vẫn nói: “Không có mới là lạ, mắt sưng thành ra như vậy, sắc mặt cũng rất tệ. Tối qua rốt cuộc muội nghĩ lung tung gì chứ? Muội không tin tưởng ta thế sao?”

Nếu lấp liếm thế nào cũng không thể tự bào chữa được thì ta cũng chẳng biện luận thêm nữa, thừa nhận khóc một đêm thì có làm sao? Việc cấp bách bây giờ là nhân lúc xung quanh không có người, nói cho rõ ràng, xác định lại mọi chuyện một chút thì ta mới có thể thực sự an tâm được. Vì thế ta hỏi Hiến Chi: “Huynh thực sự không đính hôn với biểu tỷ chứ?”

“Thật sự là không có! Muội muốn ta nói mấy lần nữa đây. Hôm qua lúc bọn họ thương lượng thì ta đã bỏ chạy rồi, thái độ của ta đã nói rất rõ ràng rồi đó. Mẫu thân ta dù có hướng về nhà mẹ đẻ, có thích biểu tỷ thì lòng vẫn thương ta nhất chứ. Chuyện ta không thích thì sao mẫu thân có thể bắt ép ta?”

Thật sao? Nếu mẫu thân huynh ấy thực sự bận tâm đến cảm nhận của huynh ấy thì căn bản đã không xảy ra chuyện ngày hôm qua. Quan hệ của chúng ta sớm đã chẳng còn là bí mật gì cả. Mẫu thân huynh ấy biết rõ huynh ấy thích ta nhưng còn cố ép huynh ấy và Si Đạo Mậu ở bên nhau. Thái độ của mẫu thân huynh ấy cũng quá rõ ràng rồi.

Ta không thể không nhắc nhở Hiến Chi: “Có đôi khi suy nghĩ của cha mẹ không giống của con cái. Huynh thích nhưng bọn họ lại cho rằng huynh là tuổi nhỏ, chưa hiểu chuyện nên mới như vậy, tương lai sẽ hối hận. Cho nên là trưởng bối, bọn họ có nghĩa vụ lựa chọn chuyện có lợi nhất cho sự phát triển trong tương lai và hạnh phúc cả đời của huynh. Trong mắt bọn họ thì đó mới là lựa chọn tốt nhất. Bọn họ đều là vì muốn tốt cho huynh, tuy rằng giờ huynh không thích nhưng rồi có ngày sẽ hiểu.”

Ta tin rằng tất cả các bậc cha mẹ trên đời đều thật lòng thương yêu con mình, tâm huyết của bọn họ cho hôn sự của con cái là điều ai cũng thấy được, hơn nữa đều xuất phát từ tình yêu thương nhưng vẫn có nhiều bi kịch tình yêu xảy ra.

Hiến Chi đột nhiên ôm ta nói: “Muội yên tâm, mẫu thân sẽ không bức ta đính hôn đâu. Ta sẽ từ từ thuyết phục mẫu thân chấp nhận muội, để bà biết muội tốt cỡ nào. Muội đừng bao giờ suy nghĩ bậy bạ, tra tấn bản thân. Muội phải tin tưởng ta, cũng tin tưởng vào chính mình, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau.”

“Vâng, muội tin huynh, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau.”

Hậu quả của việc không tin Hiến Chi là phải chịu sự đau khổ vô vị, đó là một bài học, về sau nhất định phải ghi nhớ.

Một con người khi còn sống nhất định phải thử tin tưởng một ai đó, bất luận ở dưới tình huống nào cũng phải tin vào người đó, không rời không bỏ.

Nếu không thể tin vào bất kì ai thì cả thế gian này sẽ chỉ là một hoang mạc đáng sợ, chúng ta sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa.

P/S: Do mình đang bận edit nhanh cho kịp tiến độ của TKTV (Cả tháng 11 rồi nghỉ chả làm gì cả tội lỗi quá) nên khá bận, khi post cũng k đọc trước để chỉnh chính tả đâu nên các bạn cứ nhặt sạn giúp mình và thông cảm cho mình nhé. Yêu cả nhà nhiều :)

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

19 responses »

  1. maituyet175 nói:

    2 chương liền, thích quá ^^ Cảm ơn bạn Heo. Chúc bạn tháng mới làm ăn phát đạt nha!

  2. Lan Hoa nói:

    “Một con người khi còn sống nhất định phải thử tin tưởng một ai đó, bất luận ở dưới tình huống nào cũng phải tin vào người đó, không rời không bỏ.”
    Chúng mài iu nhau rồi tin nhau quá làm FA đây buồn lắm :'(

  3. mimi_196 nói:

    2 chươngggggggggg
    Sướng quá, comt cảm ơn Heo rồi quay lên đọc, ngày nào cứ đến 7h là lại vào nhà Heo chơi hết á ^^

  4. ^^ Đi đâu cũng phải bám dính lấy nhau, chết với đôi này mất

  5. EMILYQ nói:

    một mìn công chúa Tân An -> mình
    “Quá đau khổ khiến ta có chút hận đời” ===> chị đúng là bá đạo mà
    cặp đôi này ngọt quá, đọc xong ấm áp hết cả người. thks Heo

  6. 2 chương, gặm mà sướng hết cả răng =]]

  7. bong nói:

    Khóc sưng cả mắt rồi hóa ra … nhầm hihihi

  8. Kat nói:

    Doc 2 chuong thich qua Heo oi ! Hoa ra em Diep nham roi nhi, phai hoc tin tuong Chi Chi nao ! Thanks Heo nhieu !

  9. Kao Ri nói:

    Mở mắt ra thấy 2 chương. Thích quá! Chưa đọc nhưng com luôn. Iu bạn Heo <3

  10. Hằng Nguyễn nói:

    á, iêu anh VHC qá đê, v’ ms xứq vs Diệp ty chứ. thanks s’ Heo

  11. giận mà đáng yêu quá cơ đào diệp à, bây h còn biết lợi dụng cả công chúa nữa chứ

  12. Bà già cuồng truyện nói:

    Thương bạn diệp quá đi:(((

  13. Camtu nói:

    Đọc truyện này rút ra đc nhiều kinh nghiệm trong ty wa. Thanks nàng nhiều ^_^

  14. Bebixinh nói:

    Yêu là phải tin tưởng. Mấy chương gần đây đọc có nhiều đoạn đang để suy ngẫm!

  15. hằng nói:

    Bé Chi hiểu Đào Diệp thế, Đào Diệp phải có lòng tin vào bé Chi chứ!!!
    Thanks ss ạ!

  16. Hoàng Anh nói:

    “Một con người khi còn sống nhất định phải thử tin tưởng một ai đó, bất luận ở dưới tình huống nào cũng phải tin vào người đó, không rời không bỏ.

    Nếu không thể tin vào bất kì ai thì cả thế gian này sẽ chỉ là một hoang mạc đáng sợ, chúng ta sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa”
    câu này nghe triết lý quá

  17. td.sunshine nói:

    Heo edit rất ok mà, rất ít sạn, lâu lâu mới có mấy lối đánh máy thui. ^^. Cảm ơn Heo nhé!

  18. hiennguyen nói:

    Thanks bạn Heo nhiều

  19. mymatgach0810 nói:

    Còn nhỏ tuổi mà Đào Diệp đã có nhiều suy nghĩ thấu tình đạt lý như z, thiệt là đáng hâm mộ.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s