Nghiễn Áp Quần Phương

Tác giả: Lam Tích Nguyệt

Edit: Heo con

show_mop (9)

Chương 101 Tiểu thư thứ sáu

Đảo mắt, vòng loại của cuộc thi tuyển chọn tài nữ gây xôn xao đã kết thúc. So với Si Đạo Mậu thì còn có một vị tiểu thư khác tham gia muộn hơn nhiều – muội muội của người vì lời đồn mà không thể không rời khỏi cuộc thi, Dữu Sướng, người ngoài gọi là “Ngư tràng” (Ruột cá)

Nghe nói Dữu Sướng tiểu thư biết tin mình bị đặt “tên hay” như vậy rồi cũng chỉ thản nhiên cười nói: “Ngư Tràng sao? Tốt lắm, lúc Chuyên Chư hành thích Ngô vương đã dùng bảo kiếm Ngư Tràng đó, đó là bảo kiếm vừa tinh xảo vừa sắc bén truyền lại đến đời sau mà. Ta rất vui vì có thể cùng tên với bảo kiếm.

Lời này vừa truyền ra, thanh danh của tiểu thư lại càng tăng lên, sau đó những người từng gặp nàng nói, nàng còn xinh đẹp hơn vị tỷ tỷ đã rời khỏi cuộc thi nhiều, quả thực chính là chim sa cá lặn. Giai nhân tuyệt sắc lại thêm kiến giải bất phàm, đương nhiên càng được nhiều người ủng hộ. Bởi vậy việc bất ngờ tham gia cuộc thi của Sướng tiểu thư trở thành tiêu điểm, hấp dẫn nhất cuộc thi, vào thời khắc cuối cùng đã đẩy được Si Đạo Mậu đang đứng đầu xuống giành lấy vị trí đầu bảng.

Vị Dữu tiểu thư danh khí đang thịnh này mới 14 cái xuân xanh, thua trong tay một tiểu cô nương nửa đường xông ra khiến Si Đạo Mậu 17 tuổi không cam lòng là điều ai cũng có thể hiểu, sau khi kết thúc vòng loại thì đổ bệnh.

Ngoài hai nhân vật nổi bật này, ta cũng là một trong những “kỳ tích” của cuộc thi lần này bởi vì trong khi xuất hiện nhiều người mạnh như vậy mà ta vẫn có thể giữ vững vị trí thứ 6!

Vốn dĩ cho dù ta có thể lọt vào danh sách những người đứng đầu thì cũng chỉ nên đứng thứ 8 mà thôi. Nhưng người ủng hộ giấu mặt kia hình như rất thích số 6, mặc kệ người khác thay đổi thế nào, mặc kệ hai mươi người đầu tiên lên xuống thế nào, đổi tới đổi lui thì hắn vẫn luôn dùng bàn tay mây mưa thất thường của mình để giữ ta đứng sừng sững ở vị trí thứ 6, không lay không đổ.

Thứ tự của ta là ổn định nhất trong số những người này, các nàng hoặc lên hoặc xuống, thay đổi nhiều lần khiến người ta nhìn hoa cả mắt nhưng thứ sáu của ta thì như bị đóng đinh vào bảng, theo nước dâng lên, không cao không thấp không nhiều không ít, vừa vặn là thứ sáu.

Có một nhà bình luận bí mật từng chỉ ra ta mới là người có tiềm lực mạnh nhất trong cuộc thi này. Bọn họ đều hoảng hốt: “Các ngươi chờ xem đi, thứ nhất thứ hai chỉ là bọt biển, chỉ là làm nền, tiểu thư thứ 6 Lã Vọng buông cần mới là người chiến thắng, vì sao? Nàng luôn đứng ở vị trí thứ sáu đó. Lục lục đại thuận, con số rất nhiều may mắn, có bản lĩnh đứng mãi ở thứ tự may mắn nhất, thế lực sau lưng tiểu thư thứ sáu đúng là sâu không thể lường.”

Đúng thế, cùng với lời khen Sướng tiểu thư “ngư tràng” thì ta cũng có biệt hiệu: Tiểu thư thứ sáu.

Giờ trên phố bàn tán về ta thì đều nói: Vị tiểu thư thứ sáu kia thế nào rồi.

Như vậy, tiểu thư thứ sáu của vòng loại, cũng chính là bản thân, ta, sống qua ngày thế nào?

Nói tóm lại, ta ở trong phòng trở về làm “Khuê nữ” một lần nữa. Từ sau khi mẫu thân qua đời ta đã mất đi tư cách làm “khuê nữ”, không thể lại “Ở trong khuê phòng”, chỉ có thể ngày ngày đi sớm về muộn, xuất đầu lộ diện, ra ngoài bôn ba kiếm ăn, mệt mỏi đến độ phát hiện, thì ra kiếp sống “khuê nữ” luôn bị chê nhàm chán lúc trước cũng là một phúc khí hiếm có.

Giờ có nghĩa mẫu, ta lại thành “khuê nữ” của nghĩa mẫu. Suốt tết nguyên đán, ta ở trong nhà nghĩa mẫu ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, sống những tháng ngày hạnh phúc như heo.

Cuộc thi tuyển chọn tài nữ kết thúc không lâu thì đường cái bắt đầu đóng băng, trơn trượt rất khó để đi lại, mỗi bước một đáng sợ, thỉnh thoảng có người té ngã nằm trên đất kêu rên. Vệ phu nhân thấy tình hình không ổn thì vội cho chúng ta nghỉ.

Không quá hai ngày, sông Tần Hoài cũng đóng băng, may mà lúc này ta đã không cần qua sông nữa.

Đóng băng gần một tháng, giá đồ ăn tăng cao, một củ cải trắng kết băng li ti như thủy tinh còn bán được 20 văn tiền, còn chẳng có đồ mà mua. Mà bình thường, củ cải này cùng lắm cũng chỉ 1,2 văn mà thôi. May mà Hồ đại nương đã có kinh nghiệm từ trước nên đã mua rất nhiều hàng tết tích trữ trong nhà nên cả nhà mới không bị đói.

Tết nguyên đán này về cơ bản là ta sống ở Hồ gia, không phải là ta lười, cũng không phải ta mặt dày ở lại nhà người ta mà là vì ta không có nồi, bát, muôi, chậu.

23 tháng chạp, Hồ nhị ca đến nhà ta mượn nồi nói đi nấu rượu gạo, đương nhiên ta cho huynh ấy mượn.

Được rồi, mượn xong cũng không thấy trả lại cho ta. Lúc nấu cơm ta chẳng có nồi, Đào Căn lại sớm đã bị nhà huynh ấy “cướp” đi, nói phòng ta rất lạnh sẽ làm đứa nhỏ bị lạnh.

Ta chẳng có cách nào, không làm nổi “Người con gái khéo léo không nồi vẫn có thể nấu cơm” – lúc ấy đường trơn đến độ ruồi bọ cũng chẳng đi nổi, không thể ra ngoài mua cái khác được. Vì thế đành phải chạy qua Hồ gia xin cơm, xin một lần thẳng đến Tết âm lịch, chiếc nồi bảo bối kia cũng vẫn bị Hồ gia chiếm dụng, không phải nói này thì cũng là nói nọ, lúc ta đòi bọn họ thì còn nói như thể rất đương nhiên, “Chúng ta phải nấu đồ, sao có thể trả lại cho muội? Muội sẽ không đến mức nhỏ mọn như vậy, đến một cái nồi cũng tiếc cho mượn chứ?”

Thực ra mượn nồi cũng được, lấy luôn cũng được, tất cả đều là vì một múc đích, chính là không muốn ta tự nấu nướng, không muốn để hai đứa trẻ không cha không mẹ như chúng ta thê thảm sống qua Tết.

Bên ngoài lạnh thấu xương, khắp nơi là trời băng đất tuyết. Về cơ bản ta không ra khỏi cổng, ngày nào cũng chỉ ở bên Hồ đại nương sưởi ấm ăn uống hoặc không thì về phòng đọc sách luyện chữ.

Có nghiên mực trái đào, mỗi ngày sáng dậy chỉ cần mài mực một lần là có thể viết hết một ngày mãi đến khi hết mới thôi. Trận đấu trong cung có thi thư pháp không ta không biết, dù sao vẫn là nhàn rỗi, luyện tập cũng không thiệt đi đâu được.

Đào Căn càng ngày càng lớn, Hồ đại nương nói chờ qua mùa xuân, thời tiết ấm áp là có thể dạy con bé tập đi được rồi. Nghĩ ta cuối cùng đã nuôi được muội muội lớn lên, có thể ăn cơm, có thể đi đường, thật sự rất cảm khái, cũng rất vui mừng.

Ngày mùng một vì trời đóng băng không thể nên núi nên ta đặt ban thờ ở nhà để bái tế cha mẹ.

Sau đó là đến đêm nguyên tiêu.

Nguyên tiêu là tết hoa đăng, đèn đuốc rực rỡ, sau gần một tháng đóng băng, cuối cùng ánh nắng mặt trời rực sáng xuất hiện thì trở nên thật đáng quý. Đến buổi tối, gần như là cả thành đều chuyển động, ngày cuối cùng của tết âm lịch ở thành Thạch Đầu, cuối cùng cũng đến thời khắc náo nhiệt nhất.

Pháo hoa, pháo, đèn lồng, khắp nơi là người qua kẻ lại, khắp nơi đều là tiếng cười nói, hoan hô vui vẻ.

Nhưng có một nơi không cười nổi, đó chính là chỗ thả đèn hoa đăng bên sông Tần Hoài, tuyết mới tan, nước sông dần chảy về đông, cả con sông đều lấm tấm ánh đèn.

Ta bế Đào Căn, cùng Hồ nhị ca đi đến bờ sông, vừa khấn vừa thả đèn hoa đăng lớn. Bên trong có một phong thư, trong thư ta kể với cha mẹ tình hình nửa năm qua của chị em ta để hai người được yên tâm. Nhìn hoa đăng dần trôi xa theo dòng nước, lòng ta cũng yên tĩnh như nước chảy.

Nửa năm qua, ta đã hoàn toàn bước ra khỏi bi thương, tiếp nhận sự thật rằng cha mẹ đều đã qua đời.

Dù đả kích lớn đến đâu, bất hạnh cỡ nào, người còn sống vẫn phải nghĩ cách để sống cho tốt, chỉ có thể là vậy.

Chương 102 Như đi đánh giặc

Thả hoa đăng rồi về nhà, từ xa đã thấy có một người đang đứng ở cổng nhìn xung quanh, hình như là một trong số người hầu của Vương Hiến Chi.

Ta vui mừng, tính ra từ sau khỉ học, đã vẻn vẹn một tháng không được gặp huynh ấy rồi, nói không nhớ mong thì là không thể.

Lần này là Hiến Chi phái người đến thăm ta hay là tự huynh ấy đến?

Người kia thấy ta thì lập tức chào đón nói: “Đào Diệp cô nương, sao giờ cô nương mới về, thiếu gia nhà tôi đợi lâu lắm rồi.”

Ta nhìn xung quanh: “Người đâu?”

“Lúc thiếu gia gõ cửa, đại nương ở kế bên đi ra đã dẫn thiếu gia vào phòng sưởi ấm rồi.”

Ta và Hồ nhị ca đi vào phòng, quả nhiên thấy Hiến Chi và Hồ đại nương đang cùng nhau ngồi bên lò sưởi, trên bàn bày đủ các loại bánh trái.

Hàn huyên đôi câu rồi ta dẫn Hiến Chi quay về phòng nhỏ của ta, ta vừa đi vừa hỏi: “Sao muộn thế này rồi huynh còn đến đây?”

Hiến Chi vội vàng nói: “Nếu không phải thời gian trước mặt sông đóng băng thì ta đã sớm đến thăm muội rồi. Tết này muội thế nào? Có kịp mua hàng tết không? Nghe nói năm nay giá cả tăng vọt, trong tay muội chẳng có nhiều tiền, đúng là lo muốn chết. Hôm nay thấy thuyền đã có thể đi lại nhưng ban ngày nhà có nhiều khách khứa, các trưởng bối đều ở đó nên không dễ đi, đành phải đợi đến đêm mới chuồn ra được đó.

Ta cười nói: “Huynh yên tâm, muội sống rất tốt. Phụ thân huynh đã cho muội một trăm tiền mà, Vệ phu nhân lại cũng cho muội một hồng bao lớn đủ để muội sống thật lâu. Nhưng tết này cũng chẳng dùng đến, muội và muội muội đều ở nhà nghĩa mẫu ăn cơm đó.”

Ta huyên thuyên kể mấy chuyện vặt vãnh trong suốt thời gian qua, Hiến Chi mỉm cười lắng nghe. Ta lại lấy chìa khóa mở cửa ra, hắn nhìn ra bên ngoài vẫy vẫy tay, chỉ thấy mấy gia đinh xách những túi đồ lớn đi vào.

Nhìn những thứ đó chuyển vào nhà, ta chỉ có thể trợn mắt há hốc mồm đứng đó nhường đường cho bọn họ, căn bản không thể từ chối. Huynh ấy đi từ bên kia sông mang mấy thứ này qua cho ta, chẳng lẽ ta lại bắt huynh ấy mang về?

Qua hồi lâu ta mới hỏi: “Đây là cái gì? Huynh lo muội qua đợt tết này tiêu hết tiền, giờ sống trong cảnh nghèo khó nên mới đem đồ tiếp tế đến?”

Hiến Chi nói: “Chỉ có một phần là đồ dùng hàng ngày thôi, còn lại đều chuẩn bị cho muội tiến cung cả. Ngày mai muội tiến cung rồi đúng không? Hôm nay ta phải qua đây, mấy thứ này đều là ta tự chuẩn bị cho muội đó, sáng mai đến chắc chắn là không kịp. Ngày mai ngủ dậy muội cứ ở đây chờ ta, ta đến rồi thì chúng ta cùng đi.”

“Nghe khẩu khí của huynh thì cứ như đi đánh giặc không bằng”. Ta buồn cười nói.

“Muội nghĩ không phải sao? Ta nói cho muội, mấy ngày ở trong cung rất đáng sợ, muội đừng khinh thường nghĩ là chỉ vào đó chơi mấy ngày.” Hắn trịnh trọng nói với ta.

Ta đi tới mở những bọc đồ kia ra, hai bọc lớn là đồ dùng hàng ngày, có ăn có dùng. Lại mở một túi nhỏ hơn ra, bên trong lại là đủ loại quần áo trang sức! Ta kinh ngạc nhìn Hiến Chi, Hiến Chi gãi đầu ngượng ngùng nói: “Quần áo này là ta tự chọn, không biết muội có thích không.”

Ta đã kinh ngạc không thể nói nên lời nữa. Huynh ấy chỉ là một nam hài tử, đại thiếu gia bình thường cơm bưng tận tay áo mặc tận người mà lại có thể chuẩn bị nhiều thứ như vậy cho ta tiến cung. Hơn nữa, ta run run cầm lên ướm thử, rất vừa vặn.

Thực ra lần trước Vệ phu nhân đã may cho ta mấy bộ đồ mới, nhưng quần áo này ta đều cất trong tủ không động đến, chuẩn bị tiến cung thì mặc. Lần đó Vệ phu nhân cũng cho ta không ít trang sức, nói cách khác thì ta không thiếu những thứ này.

Nhưng những thứ Hiến Chi mang đến đều là tự mình chuẩn bị cho ta, tâm ý của huynh ấy sao ta có thể từ chối?

Ta vuốt ve nền vải bóng loáng hỏi: “Quần áo này là huynh nhờ người làm? Huynh không có số đo của ta, sao biết được ta mặc cỡ thế nào?”

Hắn cười nói: “Cái này dễ thôi, ta tìm một nha hoàn có dáng người tương tự như muội, để thợ cắt may làm theo dáng nàng ấy là được.”

Cũng đúng, nhà hắn có nhiều nha hoàn như vậy, muốn tìm một người vóc dáng tương tự ta cũng không phải là chuyện khó nhưng khó là hắn là một nam tử, sao có thể tiện làm việc thế này được? Bình thường hắn là người kiêu ngạo như vậy, giờ làm việc này không bị người ta cười chê sao?

Lòng tuy vô cùng cảm động nhưng ngoài nói mấy tiếng “Cảm ơn” thì ta cũng không biết nên nói gì.

Thấy ta bắt đầu thu dọn những món đồ hắn mang đến, hắn ra trước cửa hô lớn một tiếng: “Tảo Trần, nha đầu Yến Nhi kia đâu? Sao còn chưa thấy nàng đi vào.”

Bên ngoài lập tức xuất hiện một tiểu cô nương thanh tú, đứng ở cửa khép nép nói: “Con thấy thiếu gia và tiểu thư nói chuyện nên không dám tùy tiện quấy rầy.”

“Ngươi đi vào đi”. Hắn sai bảo.

Nha đầu tên Yến Nhi kia đi vào cửa, hành lễ với ta rồi nói: “Yến Nhi tham kiến tiểu thư”.

“Ô, ta không phải là …”

Ta đang định nói ta không phải là tiểu thư, cũng chỉ là một nha đầu mà thôi thì Vương Hiến Chi đã cắt lời ta:

–         Nha đầu này là ta mang đến để nàng cùng tiến cung với muội.

Ta vội nói:

–         Không cần đâu, muội sẽ tự biết lo cho bản thân.

Hắn rất kiên quyết vung tay tỏ ý không cho ta từ chối: “Nhất định cần! Trong cung không giống những chỗ khác, người nhiều miệng lắm, nhất là những người dự thi như muội, quan hệ rất khó xử. Các tiểu thư vì để nổi bật nên sẽ dùng rất nhiều thủ đoạn, rất nhiều trò khó xơi, đến lúc đó muội sẽ biết. Tóm lại, bên cạnh không có người đi theo không được.”

Tuy rằng hắn lại nhuộm đẫm tình hình phức tạp sau khi tiến cung nhưng ta vẫn không cho là đúng. Lần này tiến cung chẳng qua cũng chỉ mấy ngày, những người đó lắm chiêu trò thì cũng có thể làm được gì chứ?

Hiến Chi thấy thần sắc ta như vậy thì cười vỗ đầu ta nói: “Muội không muốn gì chứ, người khác còn ngại ít đó. Theo quy định, mỗi tiểu thư tham gia trận đấu có thể mang theo một nha hoàn tiến cung hầu hạ, rất nhiều người còn oán thán, bình thường bọn họ ở nhà nô bộc thành đàn, tiến cung chỉ có một người đi theo, không đủ để sai bảo”.

Giờ ta đã có chỗ để nói chuyện: “Muội khác với bọn họ mà. Đúng như huynh nói đó, các nàng ở nhà nô bộc thành đàn, được người hầu hạ đã quen, cái gì cũng đều dựa vào người khác, giờ đột nhiên bên cạnh chỉ còn lại một mình nên đương nhiên là không quen. Còn muội vốn chỉ là một nha đầu, cái gì cũng đều tự mình lo liệu, ở nhà cũng vậy vào cung cũng thế còn gì? Ba ngày đầu ở trong cung nghe nói là học tập các lễ nghi cung đình, không làm gì khác. Ngày thứ tư hoàng hậu triệu kiến, buổi tối thưởng yến, ngày thứ năm là có thể về nhà rồi”.

Vương Hiến Chi lắc đầu nói: “Muội không hiểu sự lợi hại trong đó đâu. Đầu tiên, các tiểu thư không có nha hoàn đi theo hầu hạ thì là chuyện rất mất thân phận, sẽ bị người ta chê cười. Thứ hai nữa, các thí sinh càng về cuối càng cạnh tranh gay gắt, chiêu trò gì cũng có thể sử dụng. Muội không có nha hoàn đi theo, lúc đi huấn luyện nghi lễ, các nàng có thể ném bỏ quần áo của muội đi, đến lúc đó đừng nói là ăn mặc xinh đẹp đi gặp Hoàng hậu mà quần áo để tắm rửa có khi cũng không có đó.”

Ta nghe mà ngây người. Đây là cuộc thi tuyển chọn tài nữ, là chọn tài chọn đức, nếu như thủ đoạn xấu xa như vậy mà cũng làm được thì chẳng phải đã đi lại ý nghĩa ban đầu của cuộc thi sao? “Tài nữ” như vậy thì chỉ tổ làm bẩn hai chữ “Tài nữ” mà thôi.

Ta buồn bực hỏi: “Chẳng lẽ các nàng không sợ để lại ấn tượng xấu trong lòng Hoàng hậu, cảm thấy các tiểu thư tham gia thi thân phận quá kém, phủ quyết tất cả sao?”

“Chỉ mong lần này không có ai ngu xuẩn làm ra chuyện xấu này, nếu để Hoàng hậu giận dữ đuổi hết chúng ta ra ngoài thì chẳng phải ta đây sẽ thành kiếm củi ba năm đốt một giờ, chẳng còn gì để trông cậy vào sao?”

Hiến Chi thấy ta kinh ngạc, lo lắng thì cười an ủi: “Muội cũng đừng nghĩ quá nghiêm trọng, sẽ không xuất hiện những điều muội nghĩ đâu. Các thí sinh làm những chiêu trò này có đáng gì so với việc các cung phi lục đục tranh giành, Hoàng hậu nhìn quen rồi, sẽ chẳng giận dữ vì điều này đâu. Hơn nữa, cuộc thi tuyển chọn tài nữ ba năm mới có một lần này là đại sự, toàn dân Đại Tấn chờ mong, các danh gia vọng tộc còn đang chờ mong chọn được con dâu hiền từ cuộc thi này nữa đó.”

Nói đến mấy từ “chọn con dâu”, Hiến Chi nhìn ta đầy ý tứ, ta vội cúi đầu.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

23 responses »

  1. shinishine nói:

    ” “Các ngươi chờ xem đi, thứ nhất thứ hai chỉ là bọt biển, chỉ là làm nên” –> làm nền
    ” chính là không muốn ta tự nấu nương” –> nấu nướng
    ” Về cơ bản ta không ra khỏi công” –> cổng
    ” bên tràn bày đủ các loại bánh trái.” –> bàn
    thi tài nữ như thi hoa hậu ý, ai cũng đi khen nhau cười cười vẫy vẫy trg khi ghét nhau bỏ xừ, chơi bẩn chơi xấu kiểu gì chả có. Chả tin đc mấy chị hoa hậu luôn, nhất là miss thân thiện :))

  2. bong nói:

    Hiến Chi nhà ta cũng trông chờ kết quả thi tài nữ quá chứ

  3. lauralaura97 nói:

    “Ta nói cho muội, mấy ngày ở trong rất đáng sợ,” => mấy ngày ở trong cung rất đáng sợ
    ” quần áo này ta nhưng ta đều cất trong tủ không động đến,” => nhưng quần áo này ta đều cất trong tủ không động đến

  4. minhhuehung nói:

    Một người đa tình, một người không biết tiếp nhận, haiz.

  5. Kat nói:

    Chi Chi lo lieu du dieu cho em Diep, thay thuong ghe ! Thanks em nhieu !

  6. ngoc nga nói:

    Vậy mới là anh Chi chứ. Hehe, tiểu thư thứ sáu, chắc chắn là do Lục điện hạ kia tác động rùi :)

  7. gớm, đã biết chọn áo váy cho vợ rồi, sao không mặc luôn quần áo uyên ương đi cu Chi?

  8. Thủ đoạn kiểu này thì còn “dâu hiền” cái nổi gì. cơ mà phải như thế mới mong lấy được ck tốt. Hồi xưa khổ ghê, chả bù với bây giờ, tự do yêu đương, kết hôn, này nọ kia….

  9. Hằng Nguyễn nói:

    Chị Diệp thật là, có vẻ hợp vs con số 6. anh VHC củm chu đáo qá đê, cơ mà cuộc thi tài tử này zốq thi tuyển tú nữ qá. Thanks s’ Heo^^~

  10. Camtu nói:

    “Lúc nào cũng xếp thứ 6″‘ anh Lục điện hạ này thật có tinh thần tự sướng!!

  11. kirafuyu07 nói:

    Lão Vương này cứ như chuẩn bị gả con gái đi xa vậy :v hết sắm sửa lại giáo huấn, dặn dò. Haha :v

  12. Hiennguyen nói:

    Là lục điện hạ rồi

  13. Thuy nói:

    Anh Hien Chi de thuong qua, biet lo lang, cham soc cho nang can than.

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s