Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Tháng năm ngải thảo

Edit: Heo con

d4628535e5dde7117975e958a6efce1b9c1661fd

Chương 66

Đậu xe ở bãi đỗ xe, cô chuẩn bị lên nhà, hôm nay so ra còn mệt hơn cả đi làm. Đột nhiên trong bóng tối có một người bước ra, cô cả kinh, nhìn lại thì hóa ra là Mễ Kiều Dương.

“Muộn rồi sao anh còn đến đây?”, cô thấy lạ nên hỏi.

Mễ Kiều Dương không nói gì, chỉ nhìn cô. Dưới ánh đèn, sắc mặt anh có vẻ tái nhưng ánh mắt hơi đỏ. Quý Hân Nhiên đoán chắc anh đã uống không ít rượu.

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”, thần sắc của Mễ Kiều Dương khiến cô thấy có chút bối rối.

“Thì ra những lời đồn đều là sự thật”. Giọng anh trầm thấp đầy áp lực.

“Lời đồn gì?”,  cô càng không hiểu, “Anh làm sao vậy?”

“Em và Tiếu Trình Vỹ…”

“Em và Tiếu Trình Vỹ làm sao?” Thoáng có gì đó hiện lên, “Chẳng lẽ anh cho rằng…”

“Không phải anh cho rằng…”, anh đột nhiên ngắt lời cô, “Hành động của em đã chứng minh rồi”.

“Kiều Dương, em và anh ta thực sự chẳng có gì, chỉ là quan hệ hợp tác làm ăn”. Cho dù cô không cảm thấy mình cần phải giải thích nhưng vẫn nói.

“Hân Nhiên, anh không ngốc, lúc trước anh ta đầu tư vào Quảng trường Thời Đại, nói hợp tác nghe hay lắm nhưng thực ra ai chẳng biết là đang giúp Đông Hạo. Thương nhân là người sống vì lợi nhuận, không ai sẽ làm chuyện buôn bán lỗ vốn, trừ phi còn có thứ khác…”

“Mễ Kiều Dương! Anh có ý gì? Anh nghĩ em là loại người đó, vì hợp tác với anh ta…”. Vì tức giận nên giọng cô hơi run run.

“Hân Nhiên, lúc trước anh cũng không hề nghĩ vậy, anh cảm thấy mình rất hiểu em nhưng giờ… anh phát hiện mình vĩnh viễn không hiểu được em nghĩ gì? Quan hệ hợp tác làm ăn? Chỉ là làm ăn bình thường mà khiến em gác lại mọi việc của công ty mà đi dạo với mẹ của anh ta sao? Làm ăn bình thường còn bao gồm cả việc cùng đi bar, mắt qua mày lại?…”

“Mễ Kiều Dương, anh đừng quá đáng!”. Quý Hân Nhiên không thể ngờ anh lại nghĩ như vậy.

“Anh quá đáng”. Mễ Kiều Dương tới gần cô, mắt tối sầm, “Vậy anh sẽ quá đáng một lần”. Nói xong anh cúi người hôn cô, hơi thở nóng bỏng lẫn mùi rượu theo nỗi giận dữ của anh mà kéo đến. Quý Hân Nhiên thoáng sửng sốt, cô chưa từng thấy Mễ Kiều Dương như vậy bao giờ, anh vẫn luôn ôn hòa, dịu dàng. Lúc còn yêu nhau, vì cô hay xấu hổ nên hai người cũng không có quá nhiều hành động thân thiết. Anh rất tôn trọng cô nhưng giờ đang làm sao vậy? Phản ứng lại, cô rất xấu hổ, vội đẩy anh ra.

Nước mắt đảo quanh nhưng Quý Hân Nhiên cố nén lại không cho nó rơi xuống. Mễ Kiều Dương nhìn cô, như cũng thoảng sửng sốt. Anh không biết tại sao mình có thể xúc động như vậy. Khi nãy ở trong quán Bar, thấy cô và Tiếu Trình Vỹ ở bên nhau, anh chỉ cảm thấy xung quanh như im phăng phắc, trước mắt chỉ thấy được hành động thân mật của hai người bọn họ. Trong công ty vẫn có nhiều lời đồn nhưng anh chưa từng để ý, nhưng một phút đó, anh đột nhiên cảm thấy mình không hiểu gì về Quý Hân Nhiên…

Nhìn mắt Quý Hân Nhiên đỏ hoe, anh ấm ách nói: “Hân Nhiên, em nói đúng, anh quá đáng…”

Hai người đều im lặng.

“Hân Nhiên, hai chúng ta sao lại đi đến ngày hôm nay? Có phải là anh không nên trở về Vân Hải?” Giọng Mễ Kiều Dương vừa đau đớn vừa bất đắc dĩ.

Nhìn theo bóng anh, nước mắt Quý Hân Nhiên trào ra, cô trốn dưới tàng cây để cho nước mắt được thoải mái tuôn rơi…

Hôm sau, cô gọi điện cho Trần Bỉnh Đức nói mình không khỏe, không đến công ty. Nằm ở trên giường, ánh mặt trời bên ngoài rất đẹp, tháng mười một, hiếm khi Vân Hải có ngày nắng như vậy. Di động có tiếng báo tin nhắn, mở ra xem thì là Mễ Kiều Dương, vẻn vẹn ba chữ: “Anh xin lỗi”.

Thật ra cô cũng không trách anh. Chỉ là nhìn anh như vậy cô thực sự rất đau lòng. Cô không ngờ người con trai thoải mái năm nào lại biến thành như vậy. Nhưng còn cô? Trong mắt người ngoài cô đã trở thành thế nào?

Trước đó vài ngày, cô đưa Trữ Băng đến bệnh viện kiểm tra định kỳ, bất ngờ gặp phải Lưu Lâm, cô đã mang thai, chồng cô đưa cô đi khám thai.

Cả hai người đều đọc được sự kinh ngạc trong mắt nhau.

“Hân Nhiên, em thay đổi nhiều quá”. Cô lặng lẽ nói.

“Chị có khỏe không?”, cô theo bản năng nhìn chiếc bụng hơi nhô lên của Lưu Lâm.

“Chị mang thai được 5 tháng rồi”. Cô lặng lẽ nhìn chồng mình đang đứng bên kia. “Ngoài lần đó, anh ấy cũng không tệ với chị nữa, có con rồi, cả đời cứ thế thôi”. Câu cuối cùng hầu như là không thể nghe thấy.

Cả đời, cả đời rất dài, một câu nói sao có thể chắc chắn. Bất kỳ biến cố nho nhỏ nào trong cuộc sống cũng đều có thể thay đổi nhân sinh một con người. Cuộc sống của cô, vì người yêu bỏ đi, cuộc hôn nhân đã qua, cha qua đời… mà sớm đã lệch hẳn quỹ đạo ban đầu mà đi theo một hướng xa lạ, xung quanh cũng đều xa lạ. Cô vừa khủng hoảng lại vừa bất đắc dĩ.

Cô từng cẩn thận nghĩ lại chuyện mình và Mễ Kiều Dương. Từ khi bọn họ quen nhau ở đại học cho tới bây giờ, cũng không phải chưa từng nghĩ sẽ quay lại bên anh… nhưng có lẽ đúng như Đỗ Trường Luân nói, cô là người phụ nữ nhẫn tâm, lòng cô không thể quay về quá khứ. Nơi đó đã có quá nhiều dấu vết khiến cô có cố gắng cũng không thể bôi xóa.

Khu phố buôn bán lập tức khai trương, rất nhiều chuyện đang chờ, buổi chiều, tâm tình ổn định, cô lại đến công ty.

“Hôm qua giám đốc Mễ đến tìm chị, chị không có ở đây nên anh ấy đã đi tìm giám đốc Trần”. Thư ký nhắc nhở cô.

“Ừ, tôi biết rồi, tôi đã gặp anh ấy rồi”. Anh đến đây chắc chắn là vì chuyện chuyển xí nghiệp thuốc.

Quả nhiên, trong chốc lát Trần Bỉnh Đức đã tới tìm cô: “Hôm qua Kiều Dương đến đây, xí nghiệp mới có một số chuyện cần bàn với cháu”.

“Chú Đức, mấy hôm nay chỉ e cháu đều bận chuyện Quảng trường Thời Đại, bên xí nghiệp thuốc chú và Mễ Kiều Dương cứ quyết định đi”. Trong thời gian ngắn, cô cũng không biết nên đối mặt với Mễ Kiều Dương

“Ừm, cũng được”. Trần Bỉnh Đức gật gật đầu.

Đi tới cửa ông lại quay đầu lại, “Hân Nhiên, Đỗ Trường Luân sắp trở về rồi”.

“Chú Đức, cháu có nghe nói”. Quý Hân Nhiên chỉ cảm thấy đầu lại đau nhức.

“Nghe đồn cậu ấy sẽ quay về làm phó thị trưởng, nếu đúng như vậy thì cháu phải chuẩn bị trước, chắc chắn sau này sẽ chạm mặt nhiều đó”. Trần Bỉnh Đức nhắc nhở cô.

Thấy cô ngây người, Trần Bỉnh Đức biết cô không nghĩ nhiều như vậy, cũng đúng là làm khó cô, quan hệ như vậy rất khó xử.

Ông thở dài, “Cháu cứ coi như không có gì là được”.

Coi như không? Cô phải coi như không thể nào?

Chương 67

Trở về Vân Hải, Đỗ Trường Luân cảm thấy ngay cả vị mặn của biển trong gió cũng thật gần gũi. Huyện miền Tây kia là huyện ở sâu trong đất liền, không khí khá khô ráo, lúc mới đến còn không thích ứng được, thường xuyên bị chảy máu cam. Phải qua một thời gian dài mới khá lên.

Tỉnh ủy rất hài lòng với anh, về việc đi hay ở cũng trưng cầu ý kiến của anh. Anh nghĩ mãi rồi vẫn quyết định về Vân Hải. Thượng Mai vốn mong anh về tỉnh nhưng khi biết quyết định của anh thì chỉ nói: “Về cũng tốt”.

Đến thị ủy báo danh, bí thư Trần cho anh nghỉ ngơi hai ngày, chức vụ thì đã có quyết định, đúng như bên ngoài đồn đại, anh trở thành phó thị trưởng quản lý mặt kinh tế.

Trở về nhà, từ khi anh đi cũng chưa từng quay về, bụi cũng dày lên không ít. Bên Tỉnh ủy từng gọi điện cho anh cấp cho anh phòng lớn hơn một chút nhưng anh từ chối. Anh thích nơi này mà cũng luyến tiếc nơi này.

Thay quần áo, dọn dẹp qua một lượt cũng đến 3h chiều. Cơm trưa chưa ăn mà cũng chẳng thấy đói.

Thật ra cũng không quá bẩn, chẳng qua vì anh quét dọn quá chậm. Hầu như dọn đến đâu lại ngừng lại một chút. Khắp căn nhà dường như nơi đâu cũng có ẩn chứa bóng dáng một người nào đó. Tủ giầy, đồ trang điểm, những chiếc gối hoạt hình ngộ nghĩnh trên sofa, chiếc cốc dễ thương trên bàn trà, cả những tờ giấy nhắn đủ hình thù, màu sắc trên tường… Lúc trước cô chê phòng trang hoàng trông không sống động, quá khô khan. “Sao cứ như kí túc xá của nam sinh vậy?”, cho nên cô mua rất nhiều những vật nho nhỏ về trang trí, thay cả rèm cửa lẫn khăn trải bàn. Lúc đó anh còn cười chê cô trẻ con…

Nghĩ nghĩ, anh thở dài, hai năm qua anh chưa từng về Vân Hải một lần, ngay cả tết âm lịch cũng chỉ gọi điện chúc mừng Bí thư Trần, ông cũng từng nghĩ anh sẽ không về Vân Hải nữa. Nhưng cuối cùng anh vẫn trở về, thành phố này, mới nhớ đến anh sẽ thấy đau lòng nhưng sau đó lại có cảm giác ấm áp. Anh luyến tiếc sự ấm áp đó nên vẫn quay về.

Ra khỏi phòng tắm, di động trên bàn kêu, anh thấy lạ, vừa về đã có ai gọi cho mình?

“Chào phó chủ tịch Đỗ, à nhầm rồi, giờ phải gọi là phó thị trưởng Đỗ…”, giọng nữ liến thoắng, anh vừa nghe đã biết là ai.

“Phóng viên Lâm tin tức thật linh thông, không khổ là người chạy tin”. Thật quá nể đám phóng viên, dường như không có chuyện gì là không biết.

“Cái đó không liên quan gì đến làm phòng viên, là em có lòng, sao? Không muốn em biết anh đã quay về?”

“Nào có, em tìm anh có việc à?”, anh không muốn tranh luận với một phóng viên.

“Em muốn mời anh ăn cơm”. Lâm Tiểu Trữ nói rõ mục đích, “Xem như là để tẩy trần cho anh”.

Anh còn chưa kịp đáp thì cô nói thêm: “Đừng từ chối, qua hai ngày nữa chỉ sợ có xếp hàng cũng không đến lượt em”.

Anh bị ngữ khí khoa trương của cô làm cho bật cười, “Vậy cũng được”.

“7h tối, em ở quán ăn Mao Gia đợi anh”.

Lúc Đỗ Trường Luân đến thì Lâm Tiểu Trữ đã tới, anh theo bản năng nhìn đồng hồ.

“Là em đến sớm, anh rất đúng giờ”. Lâm Tiểu Trữ cười nói, hôm nay cô mặc bộ đồ rất hợp mốt.

Lúc chờ đồ ăn bưng lên, Lâm Tiểu Trữ nhìn anh: “Hình như gầy hơn so với lần trước em gặp, có phải là rất mệt không?”

Anh đã quen với kiểu luôn nói chuyện thân thiết của cô, huống chi giờ bọn họ cũng khá là thân quen.

“Ừm, đúng là mệt muốn chết”. Bên kia điều kiện vật chất không bằng Vân Hải, có rất nhiều chuyện bất tiện.

“Mọi người đều nói khí hậu ở đó khô, không tốt cho da, ngay cả em đi vài ngày lúc về cũng bị tróc da, sao anh ở đó lâu như vậy mà không bị ảnh hưởng nhỉ”. Lâm Tiểu Trữ giả vờ như đang cầm micro đưa đến, “Xin Đỗ tiên sinh truyền đạt bí kíp dưỡng da được không?”

“Nói một người đàn ông da đẹp, anh cũng không nghĩ đây là đang khen đâu”, anh mỉm cười, “Nếu là trước kia anh còn cáu nữa cơ”.

“Thật hay đùa? Anh mà cũng nổi cáu? Thế bây giờ thì sao?” Lâm Tiểu Trữ rất ngạc nhiên.

“Giờ, ha ha, cũng già rồi, ai còn đi so đo với tiểu cô nương”.

Lâm Tiểu Trữ nghe ra sự cố ý kéo giãn khoảng cách của anh. “Anh hơn em có vài tuổi mà sao lại nói như thể già lắm rồi”.

Vừa khéo đồ ăn được bưng lên, đề tài này ngừng hẳn.

Đây là một quán cơm rất nổi tiếng, đều là đặc sản của địa phương, quy mô không lớn nhưng luôn đông khách.

“Anh thực sự có hơi đói rồi, lúc trưa cũng chưa ăn cơm”.

“Không ăn trưa? Bận cái gì, chẳng phải anh không phải đi làm sao?” Lâm Tiểu Trữ rất ngạc nhiên.

“Ở nhà dọn vệ sinh.”

“Anh? Quét dọn nhà cửa?”, Lâm Tiểu Trữ nhìn anh, “Anh có biết là bây giờ đến cả bà nội trợ cũng không làm việc này, toàn thuê người về làm không?”

Đỗ Trường Luân cúi đầu ăn cơm, không nói tiếp. Anh không muốn nói cho cô biết rằng anh không thích trong nhà mình có hơi thở của người khác.

Lâm Tiểu Trữ cũng không nói nữa, cô biết anh không thích người khác quá thọc mạch vào việc riêng của mình. Cô biết anh ly hôn, anh chưa từng nhắc đến cuộc hôn nhân của mình, đó là điều cấm kỵ.

Lần đầu tiên đi phỏng vấn anh, cô cũng không biết anh. Trên đường đi, cô còn nghĩ, chắc chắn anh cũng như những quan chức khác, thích nghe tán thưởng, kiêu ngạo. Mấy năm qua cô từng phỏng vấn không ít quan chức lớn nhỏ cho nên lần phỏng vấn này cũng rất tự tin.

Nhưng đến nơi mới biết không phải như mình nghĩ. Nếu không phải bên tuyên truyền đã có lời trước thì anh sẽ không gặp cô. Cô cũng không ngờ anh còn trẻ như vậy hoàn toàn khác với những quan chức cô từng gặp. Trên người anh có một khí chất rất đặc biệt: ôn hòa, lễ độ mà lại xa cách, trong mắt thoáng chút u buồn. Chẳng hiểu sao cô bị hấp dẫn, giống như cô gái trẻ mới phỏng vấn lần đầu, mặt đỏ tới mang tai.

Anh rất khách khí giới thiệu cô với thư ký: “Tiểu Tề, cậu phối hợp với phóng viên Lâm một chút”.

“Nhưng phó chủ tịch, tôi đến phỏng vấn anh mà”. Cô có chút vội vã, chạy từ Vân Hải xa xôi đến đây, nếu ngay cả đối tượng phỏng vấn còn chưa tiếp xúc được thì đúng là một phóng viên vô dụng.

“Mấy ngày tới tôi phải đi cơ sở, có chuyện gì cô cứ hỏi Tiểu Tề, dù sao cậu ấy đều biết cả”. Anh xoay người bước đi.

Nói thật, đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống này nhưng sự háo thắng trong người trỗi dậy, Tiểu Tề kia bị cô quấy phá nên đành phải đưa cô đến chỗ Đỗ Trường Luân công tác.

Anh đang kiểm tra an toàn lao động ở một khu khai thác khoáng sản. Cho dù mặc quần áo lao động, đội mũ bảo hiểm, nhưng giữa bao người, cô chỉ liếc nhìn một cái là đã thấy được anh.

Thấy bọn họ, anh có chút tức giận: “Tiểu Tề, sao cậu lại đưa phóng viên Lâm đến đây?”

Tiểu Tề nhìn cô, cúi đầu không nói.

“Là tôi bắt cậu ấy đưa đến”. Cô vội vàng giải thích, “Tôi đến để phỏng vấn, phải tiếp xúc với người được phỏng vấn, hiểu công việc của anh. Đây là công việc của tôi”.

“Nhưng ở đây rất nguy hiểm.” Anh nhắc nhở cô.

Đương nhiên cô biết giờ đang là mùa mưa, mấy hôm trước ở đây vừa có trận mưa lớn, nơi này rất nhiều hầm mỏ, lúc nào cũng có thể bị sụt hầm.

“Phóng viên sẽ không vì nguy hiểm mà không đi phỏng vấn”. Cô kiên trì.

Đỗ Trường Luân nhìn cô một cái, “Lúc về tôi sẽ cung cấp tư liệu cho cô, cô vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ.”

“Anh đang hạ thấp công việc của tôi đó”. Cô có chút nóng nảy.

“Thôi được, vậy cô theo tôi xuống giếng mỏ”. Anh dặn người đưa quần áo bảo hộ cho cô.

Lần đầu tiên cô đi vào giếng mỏ tối om dưới lòng đất, nói không sợ là giả, bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi nhưng cô cố gắng tỏ vẻ trấn tĩnh.

Bọn họ phải kiểm tra độ an toàn của giếng mỏ, những giếng mỏ cũ sắp bỏ hoang cũng phải đi xem xem có tiềm tàng nguy cơ gì không.

“Cô không cần đi theo nữa, công việc của cô hẳn đã hoàn thành, tôi cho người đưa cô lên”. Anh quay đầu nói với cô.

“Không, tôi muốn đi tiếp”, cô không muốn làm đào binh.

“Cô đừng tùy hứng, cái này không phải là trò đùa”. Khó được lúc anh nói năng nhẹ nhàng.

“Phó chủ tịch, anh yên tâm, tôi là phóng viên, cũng từng đến nhiều nơi nguy hiểm, tôi biết nên làm gì”. Cô kiên trì.

Lúc lên đến mặt đất, cảm giác cả người ướt đẫm mồ hôi.

Sau đó phỏng vấn khá thuận lợi, anh rất phối hợp nhưng chỉ nói đến công việc, rất ít khi nói về bản thân nhưng dù sao cô cũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Sau đó cô gửi bản thảo cho anh lấy ý kiến, dần dần qua lại, hai người cũng quen thân hơn. Sau đó cô thường xuyên gọi điện thoại cho anh. Thái độ của anh không nhiệt tình mà cũng chẳng xa cách. Thực ra cô không phải là người nói nhiều, lúc làm việc bên ngoài cô thường không gây được thiện cảm với mọi người nhưng trước mặt Đỗ Trường Luân cô luôn nói rất nhiều, cũng không biết là không nên nói nhiều như vậy. Cơ bản đều là cô nói, Đỗ Trường Luân nghe, cho dù là thế cũng cảm thấy rất thỏa mãn. Lúc nói chuyện, trước mắt cô luôn hiện ra ánh mắt ôn hòa mà thoáng u buồn.

Cơm nước xong, lúc ra cửa gặp được vài đồng nghiệp của Lâm Tiểu Trữ, bọn họ vui vẻ chào hỏi.

“Lâm Tiểu Trữ, đi ăn với bạn trai à?”

Mặt Lâm Tiểu Trữ ửng hồng lên, “Nói linh tinh gì thế, là bạn của mình thôi”.

“Đúng thế, mọi người cũng nói gì đâu, chỉ là bạn mà”. Một người khá lớn tuổi đối đáp lại.

Đỗ Trường Luân không nói, chỉ gật đầu với bọn họ thì lại phát hiện trong đó có một phóng viên trông khá quen, nhớ ra chính là bạn học của Quý Hân Nhiên – Triệu Nghệ Hiểu. Hai người từng tham dự hôn lễ của cô. Cô hiển nhiên cũng nhận ra anh, ánh mắt nhìn anh có chút đăm chiêu.

Lúc đến dưới lầu, anh theo quán tính ngẩng đầu nhìn. Cửa sổ tối om. Lại thấy buồn cười, giờ còn có ai chờ anh dưới ánh đèn bàn?

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

11 responses »

  1. Be_cutie nói:

    Cuoi cu`ng thi anh cung da ve :) lua chon du’ng, lua chon du’ng hihihi

  2. Sói nói:

    “Không ăn (chưa)? Bận cái gì, chẳng phải anh không phải đi làm sao?”

  3. tieunamphong nói:

    từ đó là anh mễ an phận luôn à,ko làm ra vài 3 vụ sóng gió cho xứng cái chức nam phụ à

  4. yeminlv nói:

    Lan nay MKD het hj vong roj,chj con a Tieu’ kia thoj :3
    cuoc song of Luu Lam kha te nhat,lan nao nhac den co ay deu cung bjnh` lang nhu the,cu the ma s0ng th0j… :(

  5. Hà tiểu thư nói:

    Nói gì thì nói, ng ta là nam chính. Hix, có tranh cũng chả nối. Thế mới nói, mình ghét nam phụ, dở đã ghét, hay còn ghét hơn.

  6. Gió nói:

    Sắp cưa lại từ đầu rùi chắc, chưa rì đã 2 năm rùi, ghê thật, vậy thì cưa lại nhanh nhanh ko mất cmn bi giờ :)))

  7. Tiny Dolphin nói:

    Làm ăn bình thường còn bao gồm cả việc cũng đi bar—>Làm ăn bình thường còn bao gồm cả việc cùng đi bar
    Không ăn chưa? Bận cái gì, chẳng phải anh không phải đi làm sao—>Không ăn trưa? Bận cái gì, chẳng phải anh không phải đi làm sao
    ông hòa, lễ độ mà lại xa cách—>ôn hòa, lễ độ mà lại xa cách

  8. bigbiggirl93 nói:

    nói thật chứ xin lỗi heo iêu tuy đang đọc chưa bít kết cục ntn nhưng e đang ko thik chị Nhiên dần zùi đấy ạ hjx hjx >”<
    P/s: Đây chỉ là cảm xúc của e thui ko có ý j khác mong heo và mn đừng ném đá :"(

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s