Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Tháng năm ngải thảo

Edit: Heo con

250838_437995646220509_1052301842_n

Chương 61

Bởi vì hợp tác cùng tập đoàn Long Gia, hạng mục Quảng trường Thời Đại cuối cùng có thể tiến hành bình thường, Quý Hân Nhiên và Trần Bỉnh Đức tạm thời có thể thở phào.

Trần Bỉnh Đức cũng nhân cơ hội nói rõ về tình huống của công ty cho Quý Hân Nhiên, “Hân Nhiên, cháu phải nhanh chóng gánh vác trọng trách của công ty, nếu không các cổ đông sẽ dị nghị”.

“Chú Đức, vừa khéo cháu có chuyện muốn bàn với chú”. Cô nhớ lại đề nghị của Mễ Kiều Dương, nếu Quảng trường Thời Đại tìm được người hợp tác thì hẳn là chuyện đầu tư vào nhà xưởng của trường đại học Vân Hải hẳn cũng không phải là vấn đề gì lớn.

Cô nói suy nghĩ này cho Trần Bỉnh Đức, ông nghe xong nhìn cô: “Được đó, Hân Nhiên, xem ra cháu cũng tốn không ít tâm tư”.

“Cháu xem lại tài sản của công ty, phát hiện lúc trước cha có đầu tư vào nhà xưởng này, lợi nhuận tuy không quá cao nhưng luôn tăng trưởng.”

“Thực ra lúc trước cha cháu đầu tư vào nhà xưởng đó cũng là nhất thời cao hứng, lúc đó tài chính trong công ty ổn đinh, vừa vặn có một chủ nhiệm trường đại học Vân Hải khá thân với cha cháu, đến đây nói chuyện, cha cháu đồng ý ngay, vốn cũng không mong thu lợi gì. Lúc ấy cha cháu nói, có gì coi như là quyên góp cho trường. Nhưng không ngờ bọn họ làm rất tốt”.

“Chú Đức, theo cháu biết, nguồn tiêu thụ vắc-xin phòng bệnh của bọn họ rất tốt, hơn nữa kỹ thuật cũng rất tốt, nếu chúng ta chịu đầu tư thì hẳn sẽ thu được nguồn lợi lớn”.

Quý Hân Nhiên biết cái này cần sự chuyên nghiệp cô không làm nổi, vẫn phải nhờ Mễ Kiều Dương giúp.

Cô không tiện bảo Mễ Kiều Dương đến công ty mình nên gọi điện thoại cho anh, sau khi tan tầm đến nhà tìm anh.

Ở dưới nhà bất ngờ lại gặp Hồ Thiên Dao, cô gái nhỏ mắt đỏ hoe hoe, Quý Hân Nhiên chào nhưng chẳng biết là không nghe thấy hay sao mà cũng không đáp lại.

Vừa vào cửa cô đã hỏi Mễ Kiều Dương: “Em gặp Tiểu Hồ ở dưới lầu, cô ấy có vẻ không vui, anh làm người ta buồn à?”

Mễ Kiều Dương cười khổ mà nói: “Anh nào dám chọc gì, trốn còn không kịp nữa là”.

“Anh trốn làm gì? Em thấy cô ấy rất được”

“Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, nói chuyện đứng đắn đi”, Mễ Kiều Dương chuyển đề tài.

Mễ Kiều Dương là giỏi sinh học, phương án làm ra rất chuyên nghiệp, cũng rất có sức thuyết phục. Lúc họp, Quý Hân Nhiên cũng không tốn nhiều tâm sức, về cơ bản mọi người đều đồng ý. Đương nhiên còn nhờ một nguyên nhân khác chính là thái độ của Trần Bỉnh Đức. Phương án lại là do Quý Hân Nhiên đưa ra nên ai cũng không dám quá đắc tội.

Việc hợp tác cũng rất thuận lợi, đối phương từ trước đã rất cảm kích bọn họ đầu tư vào nhà xưởng, nghe nói bọn họ muốn tăng vốn đầu tư thì đương nhiên rất vui. Như vậy, qua vài tháng, xí nghiệp thuốc Đông Hạo được thành lập.

Quý Hân Nhiên rất vui, dù sao đây là hạng mục đầu tiên cô làm được thành công ở công ty, cô có thể thể nghiệm cảm giác Trữ Băng đã nói, “Công ty cũng như con của mình”.

Trần Bỉnh Đức đến tìm cô, “Chú biết phía sau cháu có cao nhân, có thể để chú Đức gặp người này không?”

Quý Hân Nhiên cười, “Chú Đức, đúng là chuyện gì cũng không thể lừa được chú”.

“Là vì cháu vốn không muốn giấu chú”.

“Anh ấy là Mễ Kiều Dương, là bạn đại học của cháu, học khoa sinh học, phải nói là chuyên gia trong lĩnh vực này”.

“Có tiện giới thiệu cho chú Đức được không?”.

Lúc trước Trần Bỉnh Đức cũng từng nghe chuyện Quý Kiến Đông và Quý Hân Nhiên xích mích, ông vốn còn có chút hoang mang vì sao người này chịu giúp Hân Nhiên, giờ đương nhiên là đã hiểu.

“Anh ấy ấy ạ, có dịp cháu sẽ mời cơm, giới thiệu hai người”.

“Đúng rồi, Hân Nhiên, hôm nay chú đến tòa thị chính, gặp Bí thư thị ủy, ông ấy lại hỏi thăm tình hình của chúng ta”. Lúc ấy Trần Bỉnh Đức khá lo lắng.

“Ông ấy hỏi tình hình công ty chúng ta?”, Quý Hân Nhiên cũng thấy lạ, đường đường một Bí thư thị ủy lại rảnh rỗi như vậy sao? Bình thường muốn gặp còn chẳng được.

“Đúng thế, sau chú nghĩ có thể là vì Trường Luân, ai chẳng biết quan hệ giữa Trường Luân và Bí thư Trần rất tốt”.

“Chú Đức”, Quý Hân Nhiên không nhịn được, “Có chuyện này chú vẫn chưa biết, cháu và Trường Luân ly hôn rồi”.

“A, khi nào?”. Trần Bỉnh Đức cả kinh đến không khép miệng lại được.

“Được một thời gian rồi, cháu vẫn chưa nói với chú. Chú Đức, chuyện của ba đã là một bài học, cháu không muốn đi vào vết xe đổ, quan hệ tốt với người của Chính phủ là cần nhưng không nên quá thân thiết”.

“Hân Nhiên, cháu mới tiếp xúc với nghề, có một số việc chưa thực sự rõ ràng đâu”. Kinh doanh bất động sản sao có thể không qua lại với Chính Phủ? Giờ làm gì có cái gọi là “quan hệ bình thường”.

“Chú Đức, có được tất sẽ có mất, cháu biết như vậy sẽ phải hi sinh chút lợi ích, cháu không có hùng tâm tráng chí như cha, không làm ông lớn cũng chẳng sao, cháu chỉ mong mọi người xung quanh đều bình an, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, cháu nghĩ cha ở nơi chín suối cũng hiểu được đạo lý này”.

Trần Bỉnh Đức thở dài, “Chú hiểu ý cháu”.

Cuối cùng Trữ Băng vẫn biết chuyện Quý Hân Nhiên ly hôn, bà thấy được tờ giấy chứng nhận ly hôn.

Cái này phải trách Quý Hân Nhiên, cô vốn cất trong ngăn kéo, vừa khéo hôm đó quay về tìm hợp đồng, lôi hết đồ trong ngăn kéo ra nhưng vì vội đi nên quên không cất lại. Trữ Băng trở về nghe Tiểu Lệ nói Hân Nhiên vội về rồi lại đi, sợ có chuyện gì nên vào phòng cô xem, kết quả thấy được tờ giấy kia.

Buổi tối, Quý Hân Nhiên trở về, Trữ Băng ngồi ở phòng khách, trên bàn uống nước là tờ giấy chứng nhận kia.

“Mẹ”, Quý Hân Nhiên biết không thể giấu diếm mãi.

“Con ngồi xuống đi”, giọng Trữ Băng rất bình tĩnh.

Quý Hân Nhiên lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô.

“Thật ra, mấy ngày qua mẹ đã có một dự cảm không lành, lâu như vậy cũng không thấy con và Trường Luân gọi điện cho nhau.” Trữ Băng chậm rãi nói.

“Hân Nhiên, mẹ không có lý do gì trách con, mẹ biết đã làm khó con rồi nhưng Trường Luân là người tốt, sao các con…”

“Mẹ đừng buồn, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi”. Quý Hân Nhiên thực sự không biết an ủi Trữ Băng thế nào, trong lòng cô cũng đâu dễ chịu gì?

“Cũng khó cho Trường Luân, các con đã ly hôn mà nó vẫn gọi điện thăm hỏi mẹ, nhất định là muốn giúp con giấu mẹ”. Tuy Trữ Băng cố bình tĩnh nhưng chuyện này vẫn là sự đả kích lớn với bà. Chồng đi rồi, con gái lại ly hôn, bà bị bệnh mấy ngày mới dần ổn lại.

Quý Hân Nhiên nghĩ, vậy cũng tốt, sớm muộn gì cũng có ngày bà sẽ biết.

Chương 62

Thời gian trôi nhanh, nháy mắt đã lại một năm qua đi, lá ngô đồng ven đường xanh rồi lại vàng, năm tháng cứ trôi theo vòng tuần hoàn của nó, Hân Nhiên đã dần dần thích ứng với cuộc sống hiện tại, thích ứng với sự bận rộn, thích ứng với việc bay qua bay lại giữa trời nam đất bắc, thích ứng với việc giao tiếp với những người xa lạ… Thì ra khả năng thích ứng của con người rất lớn.

Ngày đó đi ngang qua chợ, từ xa nhìn thấy có người bán châu chấu, một khắc đó thời gian như ngừng trôi. Nhìn chiếc lồng châu chấu tinh xảo, mắt cô nóng bừng, giống như thấy chính mình đang nghịch ngợm giơ cao lồng châu chấu, người đó ở ngay bên hỏi, “Thích sao, mua cái này?”

Khi đó mọi thứ thật tốt, chẳng xảy ra cái gì, chẳng hay biết chuyện gì, thật tốt.

Cô dừng xe bên đường, nhìn thật lâu nhưng cũng không xuống xe.

Rất nhiều chuyện cô không quên được nhưng cô cố không chạm vào kí ức về nó, coi như là mình đã quên.

Mỗi khi đến mùa hè, cô đều xếp lịch của mình dày đặc, hầu như chuyện nào cần ra ngoài thu xếp cô đều tự đi. Có vài lần Trần Bỉnh Đức nói, “Trời nóng như vậy, chạy tới chạy lui, vất vả lắm, có một số việc cháu không cần phải tự đi”.

Nhưng cô kiên quyết tự đi, thực ra trong lòng cô hiểu rõ, cô không muốn sống trong thành phố này vào mùa hè, không dám đối diện với những ngày tháng vẫn còn hiện rõ trong trí nhớ của cô.

Có đôi khi mệt muốn chết, rất khó chịu, cô sẽ lái xe đến khu nhà ấy, dừng xe ven đường. Nơi đó không thể nhìn lên cửa sổ tầng năm, không nhìn thấy cửa sổ tối om đó, cũng chẳng nghĩ gì, cứ ngây ngốc ngồi đó hồi lâu rồi lại rời đi.

Cuối cùng công ty cũng thoát ra khỏi bóng đen, tiến vào quỹ đạo vận hành bình thường, tuy không phát triển như khi cha còn sống nhưng mọi thứ đều rất ổn định. Hạng mục Quảng trường Thời Đại cũng xong xuôi. Mà khiến người vui mừng nhất là xí nghiệp thuốc lúc trước bọn họ đầu tư lại vận hành vô cùng tốt, quy mô càng lúc càng lớn thậm chí phải xây cơ sở mới, mấy ngày nay đều đang chuẩn bị chuyển qua. Nhà máy phát triển được đến hôm nay chủ yếu là nhờ công của Mễ Kiều Dương. Lúc trước xí nghiệp thuốc Đông Hạo mới thành lập, chú Đức đã mời Mễ Kiều Dương về, hơn nữa trước đó còn không bàn bạc gì với cô.

“Hân Nhiên, chú biết cháu sẽ không đồng ý nhưng chúng ta phải tìm được người tin cậy để quản lý xí nghiệp này. Trên thương trường nói chuyện thương trường, cháu không cần phải nghĩ nhiều, huống chi Mễ Kiều Dương đã đồng ý”.

Quý Hân Nhiên biết Trần Bỉnh Đức nói có đạo lý, “Nhưng chú à, Mễ Kiều Dương ở công ty cũ phát triển rất tốt, chú làm thế là thiệt cho anh ấy”.

“Cháu yên tâm, Hân Nhiên, chú sẽ thu xếp ổn thỏa với công ty của cậu ấy, không gây rắc rối gì cả, hơn nữa chúng ta cũng sẽ không bạc đãi cậu ấy, cậu ấy phát triển ở đây sẽ còn tốt hơn nhiều”. Trần Bỉnh Đức rất chắc chắn.

Thực ra Mễ Kiều Dương chẳng có điều kiện gì nhiều, anh nói nếu Quý Hân Nhiên không khó xử thì anh sẽ thoải mái nhận lời.

Quý Hân Nhiên gọi cho Mễ Kiều Dương: “Anh thực sự đồng ý với chú Đức, đến công ty em?”

“Đúng thế, chú Đức ra nhiều điều kiện có lợi, sao anh có thể không nắm bắt cơ hội”. anh nói rất nhẹ nhàng.

“Em không muốn làm anh khó xử.” Quý Hân Nhiên thấp giọng nói.

“Em yên tâm, Hân Nhiên, anh không hề khó xử”.

Chỉ cần có thể đến bên em gần hơn.

Mễ Kiều Dương đến Đông Hạo, rất nhiều người nghĩ bọn họ sẽ bắt đầu lại từ đầu, thậm chí ngay cả Trữ Băng cũng cho là như vậy. Nhưng đã hơn một năm, bọn họ vẫn như cũ không xa cũng không gần, làm cho người ta khó hiểu.

“Hân Nhiên, rốt cuộc con nghĩ gì?”, Trữ Băng thực sự không nhịn được. Bà thích Đỗ Trường Luân nhưng nếu con gái chọn Mễ Kiều Dương thì bà cũng không phản đối, dù sao hạnh phúc của con mới là quan trọng nhất. “Mẹ, nghĩ gì cơ?”. Quý Hân Nhiên bị hỏi đột ngột mà ngây người.

“Con và Mễ Kiều Dương, rốt cuộc là thế nào?”

Quý Hân Nhiên hiểu bà muốn nói gì, cô đáp, “Mẹ, con và Mễ Kiều Dương rất bình thường, chỉ là đồng nghiệp, bạn học cũ mà thôi”.

“Hân Nhiên, con không còn trẻ nữa, chẳng lẽ cứ mãi thế này?”

“Được rồi, mẹ, mẹ cũng đừng nghĩ nhiều, con cũng mệt rồi, lúc nào rỗi lại tán gẫu”. Giờ Quý Hân Nhiên đã có cách để ứng phó với Trữ Băng.

Trữ Băng biết cô bận rộn cả ngày, thương con nên cũng không đành lòng hỏi thêm.

Đi ăn cơm với Triệu Nghệ Hiểu cũng bị hỏi câu tương tự.

“Cô phóng viên này, cô có thể để tôi bình an ăn cơm không?”

“Hân Nhiên, cậu không thể cứ lảng tránh mãi được, như vậy không công bằng với Mễ Kiều Dương”.

“Mình làm gì mà không công bằng, giờ bọn mình chỉ là đồng nghiệp mà thôi”. Cô có chút khó hiểu.

“Hân Nhiên, đừng nói cậu không biết vì sao Mễ Kiều Dương lại đến công ty cậu? Vì cậu, anh ấy đã bỏ qua tiền đồ tốt như vậy, giờ phát triển ở công ty cậu cũng tốt nhưng ai chẳng biết xí nghiệp lúc trước của các cậu là thế nào? Anh ấy như vậy chẳng nhẽ không khiến cậu cảm động dù chỉ một chút?”, Triệu Nghệ Hiểu rất kích động.

Quý Hân Nhiên nghĩ, nếu mọi người đều nghĩ như vậy, có lẽ nên nói chuyện rõ ràng với Mễ Kiều Dương.

Cô bàn bạc với Trần Bỉnh Đức, “Chú Đức, cháu nghĩ chờ xí nghiệp thuốc ổn định thì chuyển nhượng cho Mễ Kiều Dương một ít cổ phần công ty”.

Trần Bỉnh Đức không hiểu, mấy năm qua lương của Mễ Kiều Dương đều vẫn rất cao.

“Chú Đức, cháu không muốn khiến anh ấy phải thiệt thòi.” Quý Hân Nhiên sâu kín nói.

Trần Bỉnh Đức gật gật đầu, “Cũng tốt, Hân Nhiên, chú Đức nói mấy lời này có thể là quá giới hạn, thực ra cậu ấy đến công ty này đều là vì cháu, nếu không, cháu cho rằng chú Đức có thể mời được cậu ấy về sao?”

“Cho nên cháu không muốn mang nợ anh ấy thêm nữa”

Lúc cô nói với Mễ Kiều Dương, Mễ Kiều Dương im lặng rất lâu.

“Kiều Dương, nhà máy có thể có ngày hôm nay đều là công của anh, em chẳng có gì để đền đáp anh”.

Mễ Kiều Dương nhìn cô, “Hân Nhiên, em cũng hiểu anh không đến vì những cái này”.

Quý Hân Nhiên không dám nhìn vào mắt anh, “Kiều Dương, xin lỗi”. Thứ anh muốn cô không thể cho anh được.

“Vì sao? Hân Nhiên, vì sao em không chịu chấp nhận anh?”, giọng nói của anh đau đớn mà nóng nảy. “Anh vốn đã hết hi vọng, nếu người đó có thể khiến em hạnh phúc thì anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa, nhưng anh ta không khiến em hạnh phúc…”

Quý Hân Nhiên không thể nói rõ cảm giác trong lòng. Những gì Mễ Kiều Dương làm vì cô cô rất cảm động nhưng trái tim cô không thể quay trở lại. Người đó đã làm cho cô rất nhiều điều khiến khoảng cách giữa cô và Mễ Kiều Dương càng ngày càng xa, xa đến độ cô không thể nhớ rõ.

“Hân Nhiên, anh không muốn em phải khó xử, chỉ cần em đừng vội vã từ chối anh, anh có thể chờ, bao lâu cũng được”. Anh xoay người rời đi.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

8 responses »

  1. Be_cutie nói:

    “Anh co the cho, cho bao lau cung duoc” …. HN thiet la cung rang, MKD cung that si tinh …

  2. Hà tiểu thư nói:

    Thế mới nói, qua mấy truyện ta đọc kiểu chia tay vì chưa có sự nghiệp này rút ra 1 điều, ko sợ gặp người xấu, chỉ sợ gặp nhau lúc còn quá trẻ, hái trái non nên chả ăn được… Đấy, chủ nhà Heo con đợi đến khoảng 30 hãy yêu là vừa. Hì

  3. Tiny Dolphin nói:

    lâu như vậy cũng không thấy con và Trường Luân gọi diện cho nhau—>lâu như vậy cũng không thấy con và Trường Luân gọi điện cho nhau

  4. banhmikhet nói:

    thanks nàng nha

  5. chieumuathu nói:

    Thoi thi mot Anh la chong ca, mot Anh la chong hai …hehehehehe…. Mot Anh di lam nuoi minh…. Con mot Anh o nha phuc dzu minh ….hehehehehheh……

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s