Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo

Edit: Heo con

282662_439344796085594_677812194_n

Chương 46

Sáng hôm sau, Quý Hân Nhiên dậy rất sớm, Đỗ Trường Luân còn đang ngủ, cô nhẹ nhàng xuống giường, mặc quần áo rồi ra ngoài.

Ngoài cửa sổ tuyết đã ngừng rơi, từ xa nhìn lại, thế giới chìm trong màu bàng bạc.

Cô mặc áo khoác, lúc đi tới cửa, nghĩ nghĩ rồi lại quay lại, viết giấy nhắn dán lên tường: “Mai em không tiễn anh”.

Lúc đi ngang qua hiệu thuốc, cô mua một hộp thuốc tránh thai, thời điểm này cô không muốn lại thêm phiền toái.

Cô còn chưa nghĩ được nên nói với chú Đức thế nào thì chú Đức lại mang tin đến: Người nhà được phép cùng luật sư đến gặp Quý Kiến Đông.

Lo cho sức khỏe của Trữ Băng, cô và Trần Bỉnh Đức thương lượng, quyết định không cho Trữ Băng đi, hai người bọn họ đi.

Lúc nói suy nghĩ này cho mẹ, bà cũng không phản đối, chỉ nói: “Mẹ gửi thêm quần áo cho cha con được không, ông ấy là người ưa sạch sẽ…”

Quý Hân Nhiên thấy rõ mắt bà đỏ hoe, cô quay mặt đi.

Chỉ mấy ngày không gặp, cảm giác Quý Kiến Đông già đi rất nhiều, trong ấn tượng của Quý Hân Nhiên, ông là người rất uy nghiêm nhưng giờ đây ông ngồi đó, tóc mai đã bạc, vẻ mặt cũng có chút ảm đạm.

“Cha…”, lòng cô có chút xót xa.

“Hân Nhiên, mẹ con khỏe không?”

Cô gật gật đầu: “Vẫn khỏe, chỉ lo cho cha thôi!”

“Chăm sóc bà ấy cẩn thận, bảo bà ấy đừng lo lắng, cha không sao”

Quý Kiến Đông và Trần Bỉnh Đức nói một số chuyện công ty, trước khi đi, ông nói với Trần Bỉnh Đức: “Bỉnh Đức, công ty phải dựa vào cậu, nếu…”, ông thoáng trầm ngâm, “nếu thực sự có chuyện gì, Trữ Băng và Hân Nhiên cũng nhờ cậu”.

Quý Kiến Đông chưa bao giờ là người dễ dàng nhận thua, nhưng một khắc này, Quý Hân Nhiên cảm nhận rõ ràng sự bất đắc dĩ của anh hùng tuổi xế chiều.

Ngày ngày theo sự lo lắng, chờ đợi mà qua, chuyện chẳng chút khởi sắc.

Đỗ Trường Luân đi hơn một tuần, hạng mục này mãi chưa chấm dứt, đối phương mấy lần sửa đổi điều kiện mà có một số việc anh không thể tự quyết định, cần bàn thêm với thị trưởng Trần.

Chuyện của Quý Kiến Đông vẫn không có tiến triển gì mới, cứ giậm chân tại chỗ, mỗi lần gọi điện cho Quý Hân Nhiên anh đều nghe được sự tuyệt vọng trong giọng cô mà anh lại chẳng thể giúp được cô.

Lần đầu tiên anh thống hận vị trí, hoàn cảnh của mình, cảm giác lúc nào cũng thân bất do kỷ, rất nhiều lúc bản thân chỉ như một quân cờ, đi bước nào hoàn toàn không do mình quyết định.

Anh biết bây giờ sáng suốt nhất là không làm gì cả, như thị trưởng Trần nói, có người còn sốt ruột hơn nhưng anh không thể, không thể cứ trơ mắt nhìn Quý Hân Nhiên tuyệt vọng…

Lo lắng hồi lâu, anh vẫn gọi điện thoại về nhà, “Cha, con có việc muốn nhờ cha…”

Quý Hân Nhiên không ngờ Mễ Kiều Dương sẽ tới nhà tìm cô.

Anh chỉ đến đây một lần nhưng lại nhớ rất rõ ràng.

Anh biết lúc này Quý Hân Nhiên nhất định sẽ ở nhà cùng mẹ, không cần gọi điện mà đến thẳng đây, anh sợ cô từ chối gặp mình. Mà anh chỉ là muốn xem xem cô có ổn không.

Quý Hân Nhiên không mời anh vào nhà, một phần vì Trữ Băng, cô không muốn bà lại lo lắng, một phần vì cô biết, Mễ Kiều Dương chắc gì đã muốn vào.

Cô bảo mẹ mình ra ngoài một chút, khoác thêm áo khoác rồi cùng anh ra tiệm café gần nhà.

“Hân Nhiên, em gầy đi”.

Cô trông rất tiều tụy.

“Sao anh lại tới đây?”

“Anh đi ngang qua đây, muốn xem em thế nào”. Thực ra anh phải đi một đoạn đường dài để đến đây.

“Em có ổn không?”, anh nhẹ nhàng hỏi.

Quý Hân Nhiên nhắm mắt: “Em không ổn, Mễ Kiều Dương, chẳng hề ổn chút nào cả, chuyện gì cũng không làm được…”

Trong lòng cô đè nén rất nhiều càm xúc, cần có người chia sẻ.

Mễ Kiều Dương biết cô không cần an ủi, chỉ lắng nghe, chẳng nói gì, lẳng lặng nghe cô nói.

“Mẹ chẳng nói gì, cũng chẳng hỏi gì nhưng em biết mẹ không vui… em cũng không vui nhưng lại không dám để mẹ biết… em phải làm bộ vui vẻ, thực ra em chẳng biết phải làm sao nữa? Ngay cả chú Đức cũng nói chẳng có cách nào, chú nói, Hân Nhiên, thì ra tiền cũng không phải là vạn năng, … kỳ thật, trong lòng em rất sợ hãi, em không biết rốt cuộc cha đã làm gì? Chuyện lần này ông ấy có làm sai không? Em không biết… bình thường em cũng rất ghét tham quan, gian thương, hận bọn họ đảo lộn pháp luật nhưng nếu người này là cha em… anh bảo em nên làm gì đây?”

Mễ Kiều Dương ngồi cùng cô một lúc lâu, mãi đến khi cảm xúc của Quý Hân Nhiên ổn định lại.

“Muộn rồi, anh đưa em về, đừng làm cho mẹ em lo lắng. Hân Nhiên, chuyện có lẽ không tệ như em nghĩ, em đừng nghĩ nhiều quá, lòng khó chịu thì cứ nói với mọi người, đừng cố nhịn mãi, sẽ tự khiến mình bực bội”.

Ở con đường nhỏ dẫn vào nhà, có một người đang đứng, nhìn thấy hai người bọn họ thì bước tới, bất ngờ lại là Đỗ Trường Luân.

Đỗ Trường Luân dừng bước nhìn Quý Hân Nhiên rồi lại nhìn Mễ Kiều Dương: “Giám đốc Mễ, cảm ơn anh đưa vợ tôi về”.

Mễ Kiều Dương đáp: “Anh đi đây Hân Nhiên, tạm biệt chủ nhiệm Đỗ”.

Quý Hân Nhiên không lên tiếng, đi thẳng vào nhà.

Vừa định mở cửa, Đỗ Trường Luân giữ tay cô lại: “Em không có gì muốn nói với anh à?”

Quý Hân Nhiên lắc đầu: “Không có, em mệt, muốn đi nghỉ”.

“Được, để anh đưa em vào”.

Hai người vừa vào, Trữ Băng đã trách Quý Hân Nhiên: “Con đi đâu thế? Không mang di động theo, Trường Luân chờ con nửa ngày, lo lắng nên ra ngoài tìm, cô giúp việc nói có người tới tìm con, là ai thế?”

“À là một người bạn, bọn con nói chuyện một lúc, không có chuyện gì đâu mẹ”, Quý Hân Nhiên thấp giọng nói.

Đỗ Trường Luân đứng dậy, “Mẹ, không còn sớm, con về trước, mẹ nghỉ sớm đi”.

“Hân Nhiên, con về với Trường Luân đi, trong nhà còn Tiểu Lệ, mẹ không sao”.

Tiểu Lệ là giúp việc Quý Hân Nhiên thuê, là người đến Vân Hải làm thuê nhưng rất chịu khó.

“Không cần đâu mẹ, cứ để Hân Nhiên ở đây với mẹ đi”.

Đỗ Trường Luân đi rồi, Trữ Băng không nhịn được lại quở trách Quý Hân Nhiên: “Hân Nhiên, sao con lại thế? Trường Luân nó đi công tác về đã chạy đến đây, đợi con nửa ngày, mà con lại chẳng nói chẳng rằng gì là sao?”.

Quý Hân Nhiên cúi đầu không lên tiếng.

Trữ Băng thấy cô như vậy thì không nói gì thêm: “Được rồi, mẹ không nói nữa, con cũng mệt rồi, đi ngủ sớm một chút đi.”

Rõ ràng là mệt muốn chết nhưng Đỗ Trường Luân không ngủ được.

Hạng mục đầu tư ký kết xong xuôi, thị trưởng Trần rất hài lòng, ông rất coi trọng hạng mục này, trước khi đi dặn dò ba lần bảy lượt.

Thực ra, anh theo thị trường Trần nhiều năm như vậy, bình tĩnh mà xem xét, thị trưởng Trần nhân cách, ứng xử rất tốt. Cho nên anh cũng mong ông có thể tiếp nhận vị trí bí thư thị ủy này.

Khiến anh không ngủ được hiển nhiên là không liên quan đến chuyện này, là Quý Hân Nhiên.

Nhìn thấy cô và Mễ Kiều Dương đi về, anh không nói nổi cảm giác trong lòng mình, anh không muốn mình trông giống ông chồng hay ghen nhưng vẫn không khống chế được.

Trước giờ anh là người sống lý tính, tự tin nhưng từ khi gặp Quý Hân Nhiên, rất nhiều thứ đã dần thay đổi.

Buổi tối đó cô khóc: “Em không đa tình như anh…”

Có lẽ cô đã thoáng biết điều gì đó nhưng chắc chắn không phải là toàn bộ.

Anh nghĩ nhất định phải nói chuyện rõ ràng với cô, nói hết suy nghĩ của mình cho cô, nhiều năm qua anh luôn giấu kín mọi chuyện trong lòng, anh muốn nói cho cô, muốn cho cô hiểu.

Nhưng sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, không có cơ hội thích hợp.

Nhưng nếu không nói, có lẽ sẽ không có cơ hội …

Anh lấy di động, nhắn tin cho Quý Hân Nhiên: “Ngày mai tan làm anh chờ em ở quán café ven biển, có chuyện muốn nói với em, nhất định phải tới”, nghĩ rồi anh lại thêm câu: “Không gặp không về”.

Chương 47

Quý Hân Nhiên do dự thật lâu, cuối cùng vẫn đến quán café kia.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Trường Luân hẹn cô sau khi hai người kết hôn, cô không biết anh muốn nói gì nhưng lòng vẫn mong anh có thể giải thích gì đó với mình.

Khi cô uống ly café thứ hai thì di động vang, là Đỗ Trường Luân gọi.

Giọng anh rất vội vã: “Hân Nhiên, xin lỗi, mẹ anh vừa gọi điện thoại đến, Quản Dĩnh bị tai nạn xe cộ mà anh trai anh lại đi tập huấn… anh phải về nhà ngay bây giờ”.

Giọng Quý Hân Nhiên bình tĩnh đến độ chính cô cũng thấy giật mình: “À, không có gì, em đang định gọi cho anh, tối em cũng có việc không thể đến… anh chăm sóc Quản Dĩnh cẩn thận.”

Lúc Đỗ Trường Luân nhận được điện thoại của Thượng Mai, lòng anh rất mâu thuẫn. Anh không muốn lỡ hẹn với Hân Nhiên nhưng biết không phải gấp rút thì mẹ sẽ không gọi nên anh phải về.

Quý Hân Nhiên ngồi lại quán café rất lâu, cô vừa gọi hai tách café nhưng không uống, chỉ nhìn chúng dần lạnh dần…

Thì ra từ nóng bỏng đến lạnh lẽo lại chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy…

Chiều hôm sau Đỗ Trường Luân quay lại. Quản Dĩnh bị gãy tay, trước khi phẫu thuật Đỗ Trường Côn đã kịp trở về. Nhiều năm qua rất ít khi thấy anh lo lắng như vậy.

Lúc đi, anh nói với Đỗ Trường Côn và Quản Dĩnh: “Anh, chị, hi vọng sau này hai người sẽ hạnh phúc”. Qua biến cố này, hai người bọn họ xem như là sau cơn mưa trời lại sáng.

Còn mình thì sao, phía trước dường như vẫn mù mịt sương giăng…

Sau khi về, anh gọi điện cho Quý Hân Nhiên, cô nói cho anh rằng cuối tuần thi cuối kỳ, bận nhiều việc.

Về nhà Trữ Băng, mọi người đều ở đó, hai người vẫn khách khách khí khí như cũ.

Lúc sắp nghỉ đông, cuối cùng cũng có tin tốt, Quý Kiến Đông đã được bảo lãnh tại ngoại.

Tuy rằng sau này vẫn còn rất nhiều vấn đề nhưng cuối cùng người đã về.

Ông gầy đi rất nhiều, cũng già đi rất nhiều, mà Trữ Băng vốn vẫn bình tĩnh suốt thời gian qua, nay ông về thì bệnh tim lại tái phát.

May mà cứu kịp thời, không có gì đáng lo chỉ là bác sĩ luôn dặn: Không được để bệnh nhân bị kích động.

Ngày Trữ Băng xuất viện đã là 22 tháng chạp, hôm sau chính là ngày tết ông Táo.

Buổi tối, Đỗ Trường Luân và Quý Hân Nhiên đều ở lại ăn cơm, mọi người cuối cùng cũng đông đủ, chỉ là không khí có hơi buồn, ai cũng có tâm sự.

Bởi vì Trữ Băng mới ra viện, mọi người đều cẩn thận tránh đi một số đề tài.

“Hân Nhiên, cha con đã về, mẹ cũng khỏe, con và Trường Luân về đi, mấy hôm nay cũng mệt rồi”. Ăn cơm xong, Trữ Băng thúc giục Quý Hân Nhiên về.

“Đúng thế, về nghỉ ngơi đi”, Quý Kiến Đông cũng chen vào.

Quý Hân Nhiên gật gật đầu, mấy hôm nay cô vẫn ở trong bệnh viện, quả thật cũng mệt.

Lúc đến dưới lầu, Đỗ Trường Luân gặp một đồng nghiệp, hình như có chuyện cần nói.

Quý Hân Nhiên lên lầu trước, cô ngồi trên sofa, cảm thấy nặng nề, cha tạm thời đã về nhưng sau này sẽ càng có nhiều vấn đề. Mấy hôm nay ở trong viện trông mẹ, chuyện của cha cũng không hiểu nhiều nhưng cô biết hình như công ty có vấn đề, mỗi lần chú Đức đến tìm cha trông rất lo lắng… đúng là một mùa đông khó chịu.

Lúc Đỗ Trường Luân vào cửa thì thấy Quý Hân Nhiên đang ngơ ngẩn ngồi trên sofa.

Anh đi qua, ngồi xuống bên cô: “Mệt lắm đúng không?”

Thấy cô không đáp, anh lại nói: “Xin lỗi, hôm đó hẹn em…”

“Quản Dĩnh không sao chứ?”, Quý Hân Nhiên đột nhiên hỏi.

“Ừm, chị ấy bị gãy tay thôi, còn thì không sao, không có gì vấn đề lớn.”

Đỗ Trường Luân nhìn cô, “Hân Nhiên, anh có chuyện muốn nói với em”.

“Trường Luân, em mệt, anh ôm em một cái được không?”, giọng cô rất nhẹ nhưng lộ rõ sự mỏi mệt.

Đỗ Trường Luân nhẹ nhàng ôm lấy cô, cô dựa đầu vào vai anh, hơi thở của anh là hương thơm mơ hồ, thản nhiên từ mái tóc cô.

Rất lâu, hai người đều không nói gì, chỉ ôm nhau như vậy…

Quý Hân Nhiên cảm thấy quá mệt mỏi, rất mong có một bờ vai để dựa dẫm một chút thôi.

Cô tự nhủ với mình: Chỉ một chút là được.

Đỗ Trường Luân cúi đầu thấy cô còn chưa thay giày, sợ cô không thoải mái nên khẽ gọi: “Hân Nhiên?”.

Lại phát hiện cô đã ngủ thiếp đi.

Anh bế cô về phòng, cảm giác cô nhẹ đi rất nhiều. Mấy hôm nay xảy ra bao việc, cô thực sự mệt muốn chết.

Quý Hân Nhiên và Trữ Băng đi mua đồ tết, theo ý cô thì là để Trữ Băng liệt kê danh sách rồi cô và Tiểu Lệ đi mua là được nhưng Trữ Băng lại muốn đích thân đi. Cô nghĩ vậy cũng được, coi như cùng mẹ đi dạo, giải sầu.

Cô đã nói qua với Đỗ Trường Luân, tết âm lịch này cô không qua bên nhà anh.

“Mẹ em không khỏe, cha em lại vậy, em muốn ở nhà đón Tết với cha mẹ”.

Đỗ Trường Luân không nói gì, chỉ dặn cô: “Lúc về nhớ gọi cho mẹ anh”.

Nhưng Trữ Băng biết thì lại trách cô: “Làm gì có chuyện Tết không đến nhà chồng, con để người khác thấy thế nào đây? Đừng làm Trường Luân khó xử, nhà có việc gì đâu, con qua đó ở hai ngày rồi lại về”.

“Ây dà, mẹ à, bọn con đã thương lượng rồi, giờ là thời đại gì rồi, ai chú ý mấy cái này?”

Thật ra lúc cô gọi điện thoại cho Thượng Mai, bà lại rất thấu hiểu: “Hân Nhiên, con ở nhà cũng tốt, ở cùng cha mẹ con, nhà mình có chuyện gì đâu, con yên tâm”, dừng một chút bà lại nói: “Con à, nghĩ thoáng một chút, làm gì có ai thuận buồn xuôi gió cả một đời…”

Nghe những lời này, mắt Quý Hân Nhiên cay cay.

Trước kia lễ Tết cô đều chẳng phải lo lắng gì, đồ toàn do mẹ đặt. Giờ đến lượt mình mới biết thì ra phải mua rất nhiều đồ, đồ dùng, đồ chơi… mọi thứ đều phải mua.

Cô còn mua thêm tranh tết và giấy dán tường, về nhà dán đầy cửa sổ, tường, từ xa nhìn lại, trông rất có không khí năm mới vui vẻ.

Lúc kiểm kê lại hàng, Trữ Băng đột nhiên kêu: “Chết rồi, quên nước tương rồi”.

“Mẹ, trong nhà còn vài chai mà?”, cô thấy rõ ở trong tủ bát.

“Haiz, không phải là hãng đó, cha con thích ăn nhất là tương của hãng đó, lúc ra ngoài mẹ đã tự nhủ mà vẫn quên mất”.

Một lọ nước tương lại khiến Trữ Băng lo lắng như vậy, Quý Hân Nhiên vội nói: “Mẹ đừng vội, con đi mua là được”.

Lúc ra khỏi siêu thị lại bất ngờ gặp lại Lưu Lâm, nửa năm này xảy ra nhiều việc như vậy nên cũng không liên lạc với Lưu Lâm.

Hai người cùng đến cửa hàng KFC bên cạnh, không phải giờ cơm nên không đông.

Sắc mặt Lưu Lâm không tốt lắm, Quý Hân Nhiên nghĩ, mình thì hơn gì.

Quả nhiên, Lưu Lâm hỏi: “Hân Nhiên, sao em gầy đi nhiều vậy?”

“Mấy hôm trước mẹ em không khỏe, phải vào viện”, cô không định nói chuyện của Quý Kiến Đông.

“Không sao chứ?”

“Giờ đã xuất viện rồi, không sao. Đúng rồi, Lưu Lâm, cha chị khỏe chứ?”

Lưu Lâm cúi đầu, “Hai tháng trước ông đi rồi”.

“Xin lỗi chị”, Quý Hân Nhiên không ngờ lại là vậy, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.

Lưu Lâm lắc đầu, “Không có gì, Hân Nhiên, thật ra ông ấy mắc bệnh này, sớm muộn gì… chỉ là…”

Quý Hân Nhiên biết cô muốn nói gì, cô hy sinh tình yêu nhưng vẫn không giữ lại được cha.

Sau khi chia tay Lưu Lâm, tâm tình cô rất tệ, cô nhớ lại những ngày hai người ở trường, khi đó cuộc sống bình thản, tươi đẹp như mây trắng bay, tự do tự tại… vậy mà chỉ qua thời gian ngắn, cả hai đều thành ra thế này.

Càng đến cuối năm Đỗ Trường Luân càng bận, các loại hội nghị, tài liệu, cùng lãnh đạo đi thăm các hộ nghèo, tổ chức tiệc cho các nhân viên… hầu như ngày nào cũng nửa đêm mới về.

Không biết vì sao, Quý Hân Nhiên lại thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy như vậy cũng tốt.

Cô rất cần nếp sống bình tĩnh hiện tại, cho dù vẻ bình tĩnh này chỉ là bề ngoài, là ngụy trang nhưng cho dù là như thế thì cũng tốt.

Con người có phải ở một số thời điểm luôn cố tự lừa mình dối người?

 

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

13 responses »

  1. Be_cutie nói:

    Doc ma thay toi nghiep cho ca 2vc ay qua … Nhung phai doi den cuoi truyen moi co the hieu long nhau sao be heo???!!!!

  2. Gió nói:

    Đọc mấy chương này kể ra cũng nặng nề thật :(
    Cứ tâm trạng chất chồng thế này ko ly mới là lạ :(
    Mà thui có tan ms có hợp, vẫn vui như thường, quan trọng là kết quả :))

  3. Sói nói:

    – Quý Kiến Đông chưa bao giờ là người dễ dàng nhận thua, nhưng một (khác (?) này, Quý Hân Nhiên cảm nhận rõ ràng sự bất đắc dĩ của anh (hung) tuổi xế chiều.
    – “Mẹ chẳng nói gì, cũng chẳng hỏi gì nhưng em biết mẹ không vui… em cũng không vui nhưng lại không dám để mẹ biết… em phải làm bộ vui vẻ, thực ra em chẳng biết phải làm (sau) nữa?
    – Anh nghĩ nhất định phải nói chuyện rõ ràng với cô, nói hết suy nghĩ của mình cho cô, nhiều năm qua anh luôn (dấu) kín mọi chuyện trong lòng.
    ————
    Chài ai, không sớm, không muộn mà cứ đúng cái lúc họ định hai năm rõ mười thì lại có người gặp chiện, bà chị Quản Dĩnh thiệt là… :(

  4. chipmaikhoi nói:

    Kể ra cuộc sống vợ chồng Trường Luân & Hân Nhiên cũng thật đáng chán, không biết một tháng họ gặp nhau được mấy lần, một năm ngủ được mấy bửa.

  5. Fin nói:

    lyhon trở thành thần chú của cô heo, cô cứ đặt pass thế này k ly hôn cũng phí =))

  6. Tiny Dolphin nói:

    Lúc nói suy nghĩ này cho mẹ, bà cũng không phải đối—>Lúc nói suy nghĩ này cho mẹ, bà cũng không phản đối
    thực ra em chẳng biết phải làm sau nữa—>thực ra em chẳng biết phải làm sao nữa
    trước khi đi dặn dò ba lần bẩy lượt—>trước khi đi dặn dò ba lần bảy lượt
    nhiều năm qua anh luôn dấu kín mọi chuyện trong lòng—>nhiều năm qua anh luôn giấu kín mọi chuyện trong lòng
    Nhưng nếu không nói, có lẽ sẽ không cơ hội—>Nhưng nếu không nói, có lẽ sẽ không còn cơ hội
    cùng lãng đạo đi thăm các hộ nghèo—>cùng lãnh đạo đi thăm các hộ nghèo

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s