Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo

Edit: Heo con

394036_359920717361336_1272529128_n

Chương 43

Giám đốc Ngân hàng kiến thiết Vân Hải xảy ra chuyện, bị Viện kiểm sát bắt đi.

Điều này ở Vân Hải cũng thành tin tức nóng sốt, lời đồn truyền đi rất nhiều, đủ mọi phiên bản, có người kể tìm được trong nhà bao nhiêu tiền mặt, bao nhiêu vàng thỏi, có người kể ở bên ngoài ông ta có bao nhiêu tình nhân, bao nhiêu biệt thự cho người tình…

Quý Hân Nhiên nghe các giáo viên bàn chuyện, cô nghĩ, một người xảy ra chuyện, sau này chẳng biết bao nhiêu người bị cuốn vào theo, chỉ là cô vạn lần cũng không thể ngờ, Quý Kiến Đông lại bị cuốn vào.

Lúc Trần Bỉnh Đức gọi điện cho cô, cô đang ở trong phòng dạy vài học trò bình luận một bài văn.

“Giám đốc Quý vừa bị người của Viện kiểm sát dẫn đi…”, cả nửa ngày cô mới lấy lại tinh thần, theo bản năng cầm di động ra ngoài hành lang.

“Hân Nhiên, cháu đừng lo quá”, thấy cô hồi lâu không đáp, chú Đức cũng có chút lo lắng.

“Chú Đức, chuyện này rốt cục là thế nào? Xảy ra chuyện gì?”, hầu như cô chẳng biết gì về chuyện của công ty hết.

“Haiz, một hai câu cũng không thể nói cho rõ được, hình như là có liên quan đến vụ án của giám đốc Lỗ của ngân hàng kiến thiết”.

Quý Hân Nhiên xin phép rồi vội trở về Vân Hải, cô đi thẳng đến trụ sở công ty Đông Hạo.

Cao ốc Đông Hạo ở phía đông thành phố, cao ốc mười tầng sang trọng, là sản nghiệp của chính Đông Hạo, năm tầng dưới là cho bên ngoài thuê, từ tầng 6 đến tầng 10 là của công ty Đông Hạo. Lần trước tới đây là khi cô mới tốt nghiệp đại học, vì chuyện Mễ Kiều Dương mà cô đến tìm Quý Kiến Đông, kết quả là không vui mà rời đi.

Văn phòng Quý Kiến Đông ở tầng 8, ông là người rất mê tín, biển số xe, số điện thoại đều thích số 8 cho nên không chọn tầng 10 mà chọn tầng 8 để làm văn phòng.

Chủ tịch bị viện kiểm sát đưa đi chẳng nghi ngờ gì chính là tin tức khiến cả công ty nổ tung, cô cảm giác ánh mắt chào hỏi của thư ký cũng không còn đơn giản như trước.

Chú Đức đã ở văn phòng chờ cô: “Chú Đức, rốt cuộc là sao lại thế này?”.

“Hân Nhiên, cháu tới rồi?”, Trần Bỉnh Đức cũng rất lo lắng, “Chuyện này nhất thời cũng không nói rõ ràng được nhưng có thể khẳng định là liên quan đến giám đốc Lỗ”.

“Sao cha cháu có thể liên quan gì đến phía đó được? Sẽ có chuyện sao?”, chuyện thương trường cô cũng không quá hiểu.

“Viện kiểm sát chỉ nói là đến hỗ trợ điều tra, không biết bọn họ rốt cuộc nhận được tin gì nhưng mà…”, Trần Bỉnh Đức thoáng trầm ngâm, “Đông Hạo không phải là công ty bình thường, nếu bọn họ không chắc chắn thì sẽ không làm thế?”.

“Thế phải làm sao đây? Chú Đức, công ty rốt cuộc có vấn đề gì?”.

“Hân Nhiên, cháu không làm trong nghề nên không biết, công ty nào bị điều tra thực sự thì cũng không thể không có vấn đề, có một số việc chẳng qua là có muốn điều tra hay không thôi. Bao năm nay công ty làm nhiều công trình như vậy, cả ngày giao tiếp với bên ngân hàng, chính phủ, giao tình rất sâu…”

“Hân Nhiên, cháu phải bình tĩnh đã, mẹ cháu còn không biết chuyện này, cháu về với mẹ trước đi, lát nữa chú gọi điện đến bảo mẹ cháu là cha cháu phải đi công tác, hai ngày này không về nhà, chị ấy không khỏe, tạm thời giấu chị ấy đã”.

Quý Hân Nhiên gật gật đầu, biết trước mắt mình cũng chỉ có thể làm được chuyện này mà thôi.

Lúc vào cửa, cô cố hết sức bình tĩnh lại, sợ mẹ nhìn ra điều gì khác lạ, thực ra thì có thể giấu đến bao giờ? Chuyện này tốc độ truyền bá còn hơn cả tin hot của ngôi sao, chẳng mấy ngày chắc chắn cả thành phố đều biết.

Trữ Băng thấy cô về thì có chút bất ngờ “sao lại về lúc này?”. Bình thường nếu không phải cuối tuần thì rất ít khi cô về nhà.

“À, về có chút chuyện”, cô ngừng lại một chút rồi nói thêm, “Mẹ, tối ăn gì? Con không về nhà, ăn luôn ở đây”.

“Hay là gọi cả Trường Luân đến, bảo cả cha con về nữa, lâu rồi cả nhà chưa cùng ăn một bữa cơm”.

Quý Hân Nhiên cúi đầu không dám nhìn vào mắt Trữ Băng, “Mẹ, hôm nay không được, gần đây Trường Luân rất bận”.

Nói xong điện thoại bàn reo, cô biết chắc chắn là chú Đức gọi đến, quả nhiên Trữ Băng nghe xong thì nói cho cô: “Cha con cũng không về, bảo phải đi khảo sát ở bên ngoài, mấy ngày liền”.

Cô cẩn thận nhìn sắc mặt Trữ Băng, vẫn may không có gì bất ổn.

Cơm tối rất phong phú, Quý Hân Nhiên thực sự không muốn ăn nhưng lại sợ Trữ Băng nhìn ra cái gì nên đành liều mạng ăn.

Ăn nửa bữa, di động vang, là Mễ Kiều Dương, cô nhìn mẹ một cái rồi cầm di động đi ra ngoài phòng khách.

“Hân Nhiên, giờ em ở đâu?”, giọng Mễ Kiều Dương có chút cẩn thận.

“Em ở chỗ mẹ”, nghe giọng anh thì Quý Hân Nhiên biết là anh đã biết chuyện của cha mình, “Mẹ em còn chưa biết chuyện này, mẹ không khỏe…”

“Hân Nhiên, em đừng lo lắng, chú ý sức khỏe chính mình”.

Quý Hân Nhiên cười khổ: “Em lo lắng thì có được gì đâu? Chẳng giúp được gì cả”.

“Bác trai không sao đâu, trong giới ông cũng coi như là cây đại thụ, có sóng gió nào mà chưa trải qua,… mặc kệ thế nào, em phải cố gắng giữ sức khỏe”. Anh biết cuộc sống, công việc của Quý Hân Nhiên vẫn rất đơn giản, rất sợ cô không chấp nhận được chuyện này.

“Cảm ơn anh, em biết, em còn phải chăm sóc mẹ”.

Hai người nói chuyện khá lâu, lúc về phòng ăn, Trữ Băng không nhịn được hỏi: “Ai thế? Trường Luân à?”

Cô thoáng chần chừ: “Không phải, là Mễ Kiều Dương”.

“Hân Nhiên, đừng trách mẹ lắm lời, con đã kết hôn, có một số việc nên chú ý một chút”.

“Mẹ, bọn con không có gì đâu, giờ chỉ là bạn bè bình thường thôi”.

“Con cảm thấy không có gì nhưng dù sao cũng có một đoạn thời gian… người khác sẽ nghĩ gì, Trường Luân có hiểu lầm không?”.

Cô nhớ lại lời Đỗ Trường Luân nói đêm đó, im lặng.

Buổi tối cô và Trữ Băng xem TV, luôn thấy bất an, nhà rộng như vậy thật trống rỗng, cô không biết khi nào cha sẽ về? Cũng chẳng biết “giao tình” chú Đức nói đó sâu đậm cỡ nào?…

Hàng loạt vấn đề cứ thế mà ập tới, như thiên binh vạn mã đánh úp cô, cô cảm giác mình thực sự chẳng có nơi để dựa dẫm.

Muộn, điện thoại cô lại vang, là Đỗ Trường Luân, dường như trong tiềm thức cô luôn chờ điện thoại của anh.

“Trường Luân…”, cô đột nhiên có cảm giác muốn khóc.

“Hân Nhiên, anh biết cả rồi, vốn định gọi cho em sớm hơn nhưng phải họp mãi, em ở đâu?”

Giọng anh khiến Quý Hân Nhiên cảm thấy an ủi hơn nhiều: “Em ở nhà mẹ, mẹ còn chưa biết…”

“Sức khỏe mẹ không tốt, em ở cùng mẹ nhiều nhé. Chuyện này có lẽ rất phức tạp, em phải chuẩn bị tâm lý…”. Sau khi giám đốc Lỗ Hải Chấn gặp chuyện, thị trưởng Trần đã nói với anh: “Cái này chẳng qua chỉ là cá mồi, con cá to đằng sau mới là con cá cần câu”.

Dựa vào tình hình này, Quý Kiến Đông cũng chỉ là cá mồi chỉ là cấp trên đã muốn câu cá lớn thì đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, chuyện này sẽ không dễ giải quyết như vậy.

“Cha em sẽ có chuyện sao?”, lời Đỗ Trường Luân khiến tim cô chìm xuống.

“Hân Nhiên, chuyện này anh cũng khó nói…”, giọng Đỗ Trường Luân rất thấp, có một số việc anh không thể nói, cho dù anh đã thoáng đoán được “cá lớn” sau màn này là ai.

Nhưng Quý Hân Nhiên đã hiểu, chuyện này sẽ không đơn giản.

Quả nhiên, ngày hôm sau, lúc gọi điện thoại cho Trần Bỉnh Đức, ông thở dài: “Chú đã nhờ người hỏi thăm rồi, chuyện này rất phiền, trên tỉnh cũng hỏi đến…”

Cô vốn tưởng lại xin nghỉ thêm một ngày cùng mẹ nhưng lại sợ bà nghi ngờ, công ty đã có luật sư chuyên môn, cô cũng chẳng giúp được gì nên lại về trường.

Cô nghĩ, chuyện này cũng chẳng giấu được lâu, qua hai ngày nữa mà cha không về, mẹ nghe được phong thanh gì thì cũng sẽ hoài nghi.

Chương 44

Chưa bao giờ có cảm giác ngày qua chậm như vậy, trước mặt cô cứ hiện lên bóng dáng cha, cô không biết ông luôn mạnh mẽ giờ phải ở nơi đó thì sẽ thành thế nào?

Mấy năm nay cảm giác của cô với cha rất phức tạp, thậm chí có một thời gian còn cảm thấy hận ông.

Thời gian đó bọn họ rất ít khi trò chuyện, cô cảm thấy dường như ông cũng không nghĩ có chuyện gì cần bàn bạc, trao đổi với cô, từng xem qua một bài văn “bảo bối của cha”, sự ăn ý, hòa hợp giữa cha con trong bài viết khiến cô hâm mộ vô cùng, trong cuộc sống của cô, có rất nhiều phương diện thiếu đi sự bảo ban của cha, ông luôn có tác phong ra lệnh khiến cô có cảm giác muốn thoát ly, cô muốn được sống bên người đàn ông của mình, mọi chuyện khác đều mặc kệ nhưng quan trọng là người đó nhất định phải tôn trọng, hiểu cô…

Trong lòng cô, cô chưa bao giờ ngưỡng mộ mẹ mình, đó không phải là cuộc sống cô muốn.

Mễ Kiều Dương cứ thế đi vào cuộc sống của cô, khi đó cô nghĩ đây là người cô cần tìm, cô thật không ngờ là Quý Kiến Đông lại sắp đặt sẵn mọi việc tương lai cho cô, kể cả người sẽ sống bên cô trọn đời.

“Làm sao con biết nó là yêu con hay là yêu tiền?… Muốn tìm thì cũng phải tìm ai môn đăng hộ đối, tương lai có thể giúp cha,… con như vậy chẳng phải là khiến người khác cười cha à?”

Ông chỉ nghĩ đến công ty, thể diện của ông chứ không phải là hạnh phúc của cô.

Liên tục hai ngày cô không về nhà mình, Trữ Băng bắt đầu cảm thấy không ổn.

“Hân Nhiên, có phải con cãi nhau với Trường Luân không?”.

Quý Hân Nhiên biết mình cứ không về thì chắc chắn mẹ sẽ hỏi, chú Đức nói luật sư đang làm thủ tục bảo lãnh, nếu khả quan thì cha hẳn sẽ mau về.

“Không đâu, mẹ, chẳng phải cha không ở nhà sao? Con về với mẹ”.

“Hừ, cha con có phải là đi không về đâu, trước kia cũng có thấy con hiếu thảo thế này đâu”.

Tuy bà nói đùa nhưng Quý Hân Nhiên nghe xong lòng lại thấy khó chịu.

“Vợ chồng sống với nhau sao có thể không có va chạm, mẹ và cha con cũng cãi nhau mà vẫn đi qua nửa đời đó thôi…”, Trữ Băng dường như đã nhận định rằng Quý Hân Nhiên là vì cãi nhau nên mới về.

May mà ăn tối xong, Đỗ Trường Luân đến nên Trữ Băng mới thoải mái lại.

“Mãi như thế cũng không được, có thể giấu được bao lâu? Một khi nghe được những lời đồn đại thì mẹ sẽ càng lo lắng, chẳng bằng chúng ta nói cho mẹ luôn”, nhân lúc Trữ Băng ra ngoài đóng cửa, Đỗ Trường Luân lặng lẽ nói.

“Đương nhiên em hiểu nhưng… haiz”. Quý Hân Nhiên thở dài, cô không biết liệu mẹ có chấp nhận được chuyện này hay không.

Đỗ Trường Luân nhìn cô, khi nói những lời này, ánh mắt cô hiện rõ sự lo sợ bất an.

Anh nhẹ nắm vai cô, cô như vậy khiến anh đau lòng.

Quý Hân Nhiên dựa vào người anh, nhắm mắt lại, cảm giác quá mệt mỏi mà anh lại quá ấm áp…

Chuyện càng lúc càng khó giải quyết, tìm người bảo lãnh nhưng bên điều tra không cho, trong công ty lòng người dao động, thậm chí có người còn nghĩ Quý Kiến Đông sẽ không thoát được lần này.

Lúc nói chuyện với cô, vẻ mặt Trần Bỉnh Đức rất lo lắng: “Chuyện này liên lụy rất nhiều, phía trên nhất định phải tra đến cùng…”

“Chú Đức, cũng không thể giấu mẹ cháu mãi được, giờ xem ra cũng khó nói trước được cha có về được không, hẳn là nên nói thật cho mẹ”.

“Haiz, được rồi, tối nay chú qua nói cho mẹ cháu”, Trần Bỉnh Đức thở dài.

Sau khi Trần Bỉnh Đức nói xong, biểu hiện của Trữ Băng vượt ngoài dự đoán của Quý Hân Nhiên, bà im lặng rất lâu.

“Mẹ?” Quý Hân Nhiên lo lắng gọi.

“Mẹ không sao” giọng bà rất nhẹ, “Hân Nhiên, mẹ không sao”.

Ngừng thật lâu, bà chậm rãi nói: “Bỉnh Đức, tính cách của Kiến Đông chị hiểu hơn em, xảy ra chuyện như vậy cũng không bất ngờ, chị cũng từng khuyên ông ấy, có một số việc đừng quá hiếu thắng, nhưng…”

“Chị dâu yên tâm, bọn em và luật sư đang nghĩ cách, anh Quý nhất định sẽ không sao”.

“Bỉnh Đức, chuyện ở công ty đành dựa vào cậu rồi”. Quý Hân Nhiên phát hiện đến khi gặp chuyện, mẹ lại bình tĩnh hơn mình nhiều.

Lúc tiễn Trần Bỉnh Đức, ông kéo Hân Nhiên lại: “Hân Nhiên, cháu về nói với Trường Luân, xem nó nghĩ được cách gì không, cho chú và luật sư đi gặp cha cháu, trong công ty có một số việc chú không thể tự làm chủ được”.

Với việc Đỗ Trường Luân có giúp được không Quý Hân Nhiên cũng không để ý nhưng cô vẫn gật gật đầu: “Được, lúc về cháu sẽ nói với anh ấy”.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

14 responses »

  1. Be_cutie nói:

    :) cam on be heo … toi nghiep QHN qua hen, du thu chuyen keo toi cu`ng 1 luc >.<

  2. Gió nói:

    Giời ạ, cả hai đều yêu rùi mà cứ chả tin người kia yêu mình, kém tự tin quá đê :v
    Mà chắc ông bố chả sao đâu nhể :))

  3. Sói nói:

    Chương này có 2 lỗi nho nhỏ:
    – Chủ tịch bị viện kiểm sát đưa đi chẳng nghi ngờ gì chính là tin tức khiến cả công ty nổ (ting)
    – Mễ Kiều Dương cứ thế đi vào cuộc sống của cô, khi đó cô nghĩ đây là người cô cần tìm, cô thật không ngờ là Quý Kiến Đông lại sắp đặt sẵn mọi việc tương (laic ho) cô.

    Đùa, có ngày ra ra vào vào chục lượt không thấy đâu, lại có những ngày vào phát bị đập thẳng mặt cả chục chương thế này! :v :v :v

  4. mamat0ngquan nói:

    Thanks chị nhé :) Em đoán là có liên quan cả anh Luân nữa :)) Rồi a Luân sẽ lên chức thay bố vợ

  5. Pé Bầu nói:

    cái anh Mễ kia đang cố gắng hốt cú chót hay sao ý cứ có cơ hội là anh ta nhào vào
    con cá lớn há chẳng phải cái ông lần trước TL dặn HN kêu ba cô ấy đừng thân quá

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s