Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo

Edit: Heo con

23899_494894357197304_1005474744_n

Chương 36

Cuối cùng thì vẫn gây rắc rối

Hôm đó thời tiết vô cùng oi bức, hoa lá trong vườn đều ủ rũ, ngay cả tiếng ve huyên náo cũng chẳng còn.

Cô theo lệ thường, 4h ra bãi biển nhưng vừa đi thì lại nhận được điện thoại của Triệu Nghệ Hiểu. Thì ra em gái của Hách Lực tới, Hách Lực bận mà Triệu Nghệ Hiểu cũng có cuộc phỏng vấn quan trọng không thể thoát thân nên đành nhờ Quý Hân Nhiên đi đón.

Vội vàng đến nhà ga nhưng ga lại quá đông, chờ đến lúc hai người đi ra thì trời đã nổi gió, âm u. Đi được nửa đường thì bắt đầu mưa, gió lốc khiến những hạt mưa đập lên cửa kính xe, có thể nghe rõ từng tiếng lộp độp.

Cô thầm thấy bản thân may mắn, may mà không ra biển.

Trên đường về nhà từ chỗ Triệu Nghệ Hiểu thì trời đã mưa rất to, cần gạt nước hoạt động hết công suất thì tầm nhìn vẫn rất kém.

Lúc vừa vào cửa thì mới phát hiện di động để quên trên tủ để giày, mở ra xem thì hoảng hốt: 13 cuộc gọi nhỡ, đều là Đỗ Trường Luân.

Ngày thường rất ít khi anh gọi điện cho cô, nhất định là có chuyện gì đó.

Cô vội vàng gọi lại nhưng kết quả là di động của đối phương đã tắt.

Ngoài cửa, mưa dường như càng lớn, phòng rất tối, cô bật điện, lại gọi vài lần nhưng vẫn tắt máy, gọi đến văn phòng anh thì mới biết: Chủ nhiệm Đỗ ra ngoài từ chiều vẫn chưa về.

Cô nghĩ tới nghĩ lui, thực sự không nghĩ ra Đỗ Trường Luân có việc gì gấp để tìm cô, có lẽ là nhắc cô đừng quên đóng cửa sổ, mấy chuyện này cô cũng khá xuề xòa.

Chờ khi cô mở TV ra thì không khỏi thầm cảm kích Triệu Nghệ Hiểu. Trong TV nói, vì thời tiết thay đổi mà biển có bão, có ba khác du lịch đến Đông Than du ngoạn đã bị sóng biển cuốn đi, các cơ quan chức năng đang tìm cách cứu trợ.

Tuy rằng cô tự tin với khả năng bơi lội của mình nhưng thời tiết này không ai dám nói trước điều gì.

Đã qua giờ tan tầm, Đỗ Trường Luân còn chưa về, lúc này khiến cô sốt ruột. Đỗ Trường Luân là người rất nguyên tắc, phải tăng ca hoặc có xã giao thì anh đều dặn trước cho cô, đây là lần đầu tiên.

Cô chạy đến cửa sổ mà nhìn ra bên ngoài, thực ra cũng chẳng nhìn rõ được gì.

Ngoài cầu thang có tiếng bước chân vang lên, đến cô cũng thấy lạ, cô lại có thể nghe ra đó không phải là bước chân của Đỗ Trường Luân, bước chân anh không nặng nề mà rất có tiết tấu.

Đợi đã lâu, trời đã tối hẳn, mưa vẫn không ngớt.

Cuối cùng, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân quen thuộc đó, cô vội ra mở cửa.

Cửa mở, cô ngây người. Đỗ Trường Luân đứng đó, cả người ướt sũng, cô chưa từng thấy anh chật vật như vậy bao giờ, quần xắn cao, áo trắng chẳng biết đụng phải cái gì mà trở nên bẩn thê thảm, vài cúc áo cũng sắp bung…

Còn chưa kịp hỏi đã bị anh ôm chặt, anh ấm ách hỏi: “Em đi đâu thế?”

Anh ôm chặt đến độ Quý Hân Nhiên có thể nghe được tiếng tim anh đập dồn, cô ngẩng đầu lên, giọt nước mưa theo tóc anh rơi xuống, lành lạnh. Lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt anh bối rối đến vậy…

“Anh làm sao vậy?” Cô nhẹ giọng hỏi.

Đỗ Trường Luân cứ ôm cô như vậy, hồi lâu sau, mãi đến khi cảm thấy người Quý Hân Nhiên cũng bị ướt theo thì anh mới khẽ thở dài, buông cô ra: “Ở Đông Than xảy ra chuyện?”

“Em có xem tin, có người bị sóng cuốn đi”. Quý Hân Nhiên giật mình hiểu ra, cô nhìn người Đỗ Trường Luân ướt sũng mà không dám tin: “Anh đi tìm em?”

Đỗ Trường Luân không nói gì, cứ lẳng lặng nhìn cô như thế. Chiều nay anh như chạy qua chạy lại giữa thiên đường và địa ngục, biết được ở Đông Than có người gặp nạn, anh vội gọi điện về nhà, không có người nhận, sau đó gọi điện thoại cho Quý Hân Nhiên cũng chẳng có ai nghe, trên đường đến Đông Than anh gọi cho cô hết lần này đến lần khác mà vẫn không có người nghe, anh cứ tự an ủi mình, có thể cô quên di động ở nhà.

Đến bờ biển, biết cụ thể tình hình người bị mất tích: Một nam một nữ, tim anh bắt đầu chìm xuống, mà lời sau đó khiến anh như bị đánh xuống địa ngục chỉ trong chớp mắt: Người con gái đó hình như mặc áo bơi màu tím.

Anh nhớ Quý Hân Nhiên thường đùa anh rằng cô là con cá màu tím. Áo tắm của cô đương nhiên là màu tím.

Mưa cuồng gió thét, đội cứu viện mấy lần đều là tay không trở về.

Anh không ngừng gọi điện thoại, vẫn không có ai nhận, cảm giác tim dần lạnh xuống… Trong lúc hoảng loạn, anh lại ra bãi đỗ xe gần đó mà tìm, anh vô cùng sợ hãi, chỉ sợ sẽ nhìn thấy chiếc xe 307 màu bạc của mình, tìm khắp bãi đỗ xe vài lần, may mà không có.

Lại trở lại bờ biển, một người phụ trách đoàn du lịch đang nói gì đó với cảnh sát, nghe xong anh mới biết, thì ra người bị cuốn đi là khách của anh ta, bốn người tự chạy đến Đông Than bơi lội, kết quả gặp bão…

Anh coi như thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn lo lắng, mãi đến khi nhận được tin tức, hai người đó đã được một thuyền cá cứu, là hai du khách từ tỉnh ngoài đến.

Ánh mắt anh ấm áp, rung động, Quý Hân Nhiên có cảm giác nơi nào đó trong tim như bị tan chảy. Cô ôm lấy Đỗ Trường Luân, vùi mặt vào lồng ngực ướt sũng của anh: “Hôm nay em không đi bơi”.

Nửa đêm, Quý Hân Nhiên bị tỉnh giấc, phát hiện mình bị ôm rất chặt. “Hân Nhiên… Hân Nhiên”. Giọng Đỗ Trường Luân dồn dập, hoảng sợ, thì ra anh đang nằm mơ.

Vươn tay khẽ vuốt tóc anh, anh vẫn đang ngủ. Anh không phải là người giỏi bộc lộ tình cảm, mọi cảm xúc luôn chôn chặt trong lòng nhưng giờ khắc này, cô cảm thấy trái tim hai người gần gũi hơn bất kì lúc nào.

Di động của Đỗ Trường Luân bị mưa làm hỏng, Quý Hân Nhiên mua tặng anh một chiếc Nokia mới. Cô lưu số của mình vào, lúc đặt chuông, đột nhiên nhớ lại buổi liên hoan Nguyên Đán, vì thế đặt chuông là bài “hai con hổ”.

Nghĩ đến Đỗ Trường Luân mặt đang nghiêm túc thì trong túi đột nhiên vang lên bài hát thiếu nhi ngây thơ này, cô không nhịn được mà cười thầm. Chiều hôm đó không nhịn được mà gọi điện cho anh, chuông reo hồi lâu anh mới nhận: “Quý Hân Nhiên, em làm gì thế, sao lại cài chuông này?”. Giọng rất khẽ.

Tối về anh phải tính sổ với cô.

“Chiều hôm nay cả văn phòng đều nghĩ anh thích bài hát thiếu nhi này, có phải là có giai thoại tình yêu gì không?”

“Anh bảo với mọi người là anh có tình yêu thuở học mầm non”. Quý Hân Nhiên vui đến chảy nước mắt.

Nhưng hôm sau, cô nhân lúc Đỗ Trường Luân vào thư phòng mà thử lại, tiếng chuông vẫn không bị thay.

Sau hôm đó, Quý Hân Nhiên không ra biển nữa.

Cô trở nên giống người vợ hiền lành, sáng dậy sớm làm đồ ăn sáng, chờ Đỗ Trường Luân đi làm rồi thì thu dọn nhà cửa, xem Tv, lên mạng, sau đó lại tìm mấy bức thư pháp mà tự luyện chữ. Lúc chạng vạng thì đi chợ, mua đồ ăn về nhà nấu cơm. Chờ khi Đỗ Trường Luân tan tầm trở về thì đồ ăn đã dọn sẵn. Ăn cơm xong, nếu Đỗ Trường Luân không bận, hai người sẽ đi tản bộ ở vườn hoa dưới lầu. Cuộc sống nhàn rỗi, thoải mái.

(Má ơi, con cũng chỉ thích đơn giản như này thôi á!)

Hôm đó, Triệu Nghệ Hiểu gọi điện thoại hỏi cô đang bận gì mà chẳng thấy bóng người.

“Ở nhà luyện viết chữ”. Cô nghiêm trang trả lời.

“Thật hay đùa? Hân Nhiên, có phải là Đỗ Trường Luân giam lỏng cậu không?” Triệu Nghệ Hiểu hô to gọi nhỏ.

Quý Hân Nhiên cũng phát hiện bản thân càng ngày càng không muốn xa rời ngôi nhà này, thậm chí càng ngày càng không muốn xa rời Đỗ Trường Luân. Mỗi ngày cơm chiều dọn xong, cô đều ngồi trên sofa, hi vọng tiếng bước chân quen thuộc kia vang lên. Tâm lý này như khi còn bé, mỗi lần ở nhà một mình, trời đã tối, nhà trống rỗng, cô ngóng trông cha mẹ trở về.

Có mấy lần, buổi tối Đỗ Trường Luân phải đi xã giao, dặn cô không về ăn cơ, cô có thể nghe rõ sự thất vọng trong giọng của chính mình, cơm cũng lười làm, thường xuyên tùy tiện cho qua bữa.

Thực ra Đỗ Trường Luân cũng phát hiện điều này, anh cảm thấy có đôi khi Quý Hân Nhiên thực sự như một đứa trẻ, hỉ nộ ái ố hiện rõ trên nét mặt. Anh cố gắng giảm bớt những lần xã giao, thực sự không thể về thì anh sẽ dặn Quý Hân Nhiên: “Đừng tùy tiện cho qua bữa, có khi tối về anh còn ăn thêm đấy”

Lúc về nhà, quả thực thấy Quý Hân Nhiên để phần đồ ăn cho anh.

Chương 37

Trong lúc ngẫu nhiên Quý Hân Nhiên nhớ ra ngày kỉ niệm kết hôn của chính mình, vốn dĩ cô không quá để ý đến những ngày lễ tết này cho lắm, sinh nhật mọi người đều là dùng chương trình ghi nhớ của điện thoại.

Hôm đó trong khu nhà cô có người kết hôn, tiếng pháo vui mừng khiến cô giật mình nhớ lại bản thân cũng mới kết hôn được một năm, xem lịch, quả thực là còn 2 ngày nữa.

Thời gian trôi thật nhanh, một năm cứ thế mà qua.

Lúc học tiểu học từng viết một bài văn: “Năm tháng như dòng nước trôi, chỉ trong chớp mắt chúng em đã bước sang lớp 4…” mà được cô giáo khen ngợi hành văn trôi chảy, dùng từ chuẩn xác, giờ nghĩ lại, đúng là tuổi trẻ không biết thế nào là buồn.

Cô không đặc biệt chuẩn bị gì cho ngày này, chỉ là bữa ăn có thêm vài món. Cô cảm thấy Đỗ Trường Luân nhớ cũng được, chẳng nhớ cũng chẳng sao. Hai người sống bên nhau, cùng ngồi ăn chung một mâm cơm, cũng chẳng phải là không hạnh phúc.

Lúc ăn cơm, Đỗ Trường Luân đột nhiên nắm tay cô: “Anh đoán, em nhớ hôm nay là ngày gì…”

Quý Hân Nhiên cười không nghĩ, thầm nghĩ, suýt thì quên mất.

“Tặng cho em”.

Không ngờ anh đã chuẩn bị quà.

Mở ra thì thấy là một chiếc đồng hồ hoa mai xinh đẹp, hình thức đơn giản, rất hợp ý cô.

Bình thường con gái ít người đeo đồng hồ nhưng Quý Hân Nhiên luôn đeo đồng hồ. Cô là giáo viên, đi dạy không thể mang theo di động cho nên vẫn luôn đeo đồng hồ.

Cô không chuẩn bị quà cho Đỗ Trường Luân, trong tiềm thức, cô cảm thấy anh sẽ không coi trọng mấy ngày này.

“Em chưa chuẩn bị quà cho anh”. Cô quẫn.

“Đã chuẩn bị rồi”. Đỗ Trường Luân chỉ vào bàn đầy đồ ăn: “Ngày này hàng năm, chỉ cần quà như vậy là đủ rồi”. Có một người ở nhà đợi, bàn ăn tỏa hương nghi ngút…

Anh đeo đồng hồ vào tay cô: “Anh thích của hãng này, đơn giản nhưng rất bền, mọi người đều nói “một chiếc đồng hồ truyền đến ba đời”…”

Cô nghe thế thì mỉm cười, biết anh đang có ám chỉ nhưng vẫn nói: “Được, chờ sau này truyền cho con cháu của chúng ta, cũng chẳng biết chúng nó có thích không nữa”.

Cô nhìn chiếc đồng hồ trên tay, thầm thừa nhận, mắt thẩm mỹ của Đỗ Trường Luân thực không tồi.

Quý Kiến Đông từng đi Châu Âu rồi mua cho cô một chiếc đồng hồ… kim cương sáng đến chói mắt, lúc cô nhận, không nhịn được mà nói: “Cha, thế này cha cứ đúc khối vàng ròng rồi đưa con đeo là được rồi?”

Kì nghỉ hè kết thúc, Quý Hân Nhiên nghĩ, kì nghỉ này, cô có bước tiến dài trong hai việc: nấu nướng và thư pháp.

Khai giảng chưa lâu thì Đỗ Trường Luân nhận được thông báo phải đến trường Đảng học tập.

“Phải đi bao lâu?” Quý Hân Nhiên nhìn anh thu dọn đồ đạc.

“Chắc khoảng 2 tháng”

“Lâu như vậy?”

Cô khẽ thì thầm, lúc trước anh cũng thường phải đi họp xa nhưng chưa bao giờ lâu như vậy.

“Lúc anh không ở nhà, em cũng cẩn thận một chút, lái xe chậm thôi, muộn thì đừng về…” Đỗ Trường Luân nhìn cô.

“Biết rồi”. Cảm xúc của cô đang down.

“Anh có thể hiểu biểu hiện này của em là vì lưu luyến anh không?” Đỗ Trường Luân nói đùa.

Qúy Hân Nhiên quả thật có chút buồn bực, cô cũng không thể nói rõ là làm sao.

“Thế anh ở đâu, về nhà à?”

“Yêu cầu rất nghiêm, phải ở lại trường”. Đỗ Trường Luân như nhớ ra cái gì. “Gần đây em không về nhà?”

“Mấy hôm trước có về một lần, sao thế?” Cô thấy lạ, sao lại hỏi sang chuyện này.

“Trong nhà có ổn không?”

“Sao, có việc à?”. Cô nhìn Đỗ Trường Luân, hiếm khi anh hỏi chuyện này.

Đỗ Trường Luân xoay người qua chỗ khác mà lấy đồ. “À, không có gì, chỉ cảm thấy cha em bận như thế, không có thời gian ở cùng mẹ, lúc rảnh em về với mẹ đi, mẹ ở nhà một mình cũng rất buồn”.

Quý Hân Nhiên không biết vì sao anh đột nhiên lại nói thế nhưng nghĩ lại, anh nói cũng có đạo lý.

Đỗ Trường Luân mới đi được hơn tuần mà cô đã bắt đầu thấy không quen, luôn cảm thấy nhà rất vắng vẻ. Thực ra bình thường, buổi tối đều là Đỗ Trường Luân ở trong thư phòng, cô hoặc xem tivi hoặc lên mạng, trong nhà cũng không có tiếng động gì nhưng cảm giác này lại khác.

Cô gọi điện thoại cho Đỗ Trường Luân: “Cuối tuần anh làm gì?”

“Bị thằng béo bắt đi họp lớn, còn về thăm trường cũ, thăm mấy cô giáo”

Tốt nghiệp bao năm, đây là lần đầu tiên anh quay về trường.

Quý Hân Nhiên nhớ lại lần trước anh đi họp lớp, uống rượu say thì không nhịn được nói: “Lần này có uống rượu không?”

“Yên tâm đi, lần đó là ngoài ý muốn.” Anh ngừng một chút: “Hơn nữa không có bà xã ở bên, say thì ai chăm?”

Cô nhớ lại lời Quản Dĩnh: “Không phải còn có Dương Đồng Đồng sao?”

Đầu bên kia, Đỗ Trường Luân bật cười: “Quý Hân Nhiên, sao anh thấy chua thế?”

“Có anh mới chua”. Quý Hân Nhiên cũng cười.

“Nhưng mà con của thằng Béo đáng yêu lắm, như công chúa nhỏ vậy”. Anh đột nhiên nhẹ giọng: “Em nói, nếu chúng ta có con thì nó sẽ giống ai?”

Cách điện thoại nhưng vẫn có thể nghe được sự dịu dàng trong giọng nói của anh.

Quý Hân Nhiên không nói gì, yên lặng trong chốc lát, anh nói thêm: “Em thích con trai hay con gái?”

“Con trai”. Cô đáp ngay, làm con gái phải đối mặt với nhiều điều cực khổ, mệt lắm.

“Anh thích con gái”. Đỗ Trường Luân khẽ cười: “Con gái rất tri kỷ”

Quý Hân Nhiên nghĩ: em cũng là con gái, sao em và ba em chẳng giống tri kỷ chút nào.

Đỗ Trường Luân như thể đoán được cô nghĩ gì: “Em là ngoại lệ”.

Đây là lần đầu tiên bọn họ bàn về đề tài này, lúc cúp máy, Quý Hân Nhiên không nhịn được mà nghĩ: Có lẽ đã đến lúc có con rồi.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

35 responses »

  1. tieunamphong nói:

    ngọt ngào ấm áp nhẹ nhàng quas~~~~~ vào tận tim luôn rùi…. sau này chỉ cần hòa hợp vs chồng thế này thui

  2. yeminlv nói:

    2 ng ngày càng gần nhau, 1 bước tjến lớn
    ngọt chjt mất :D

  3. Gió nói:

    ôi cái pass, hóng quá đê, anh ghen chăng
    thế mà 2 người này đã kết hôn đc 1 năm rùi cơ á, nhanh khiếp
    lúc nào cũng bình lặng và ngọt ngào thế này thì khéo đến tết cũng chả bít có nhận ra tình cảm của nhau ko, anh thì biểu hiện quá rõ rùi, còn chị thì có vẻ đã xiêu xiêu :))

  4. Sói nói:

    Đọc part này xúc động dã man, mình hay bị cảm động bởi những thứ nhỏ nhỏ, giản dị, dịu dàng như nàyyyyyy

  5. Sói nói:

    Rươm rướm ruồi! Y___Y

  6. Sói nói:

    Chủ nhân nhà này ép người quá đáng, huhu…. Khóc cho vừa lòng nhaooo! :((

  7. Sói nói:

    Chắc phải post part mới lên mới mát lòng mát dạ được roài! :3

  8. mamat0ngquan nói:

    Nửa đêm, Quý Hân Nhiên bị tỉnh lại, phát hiện mình bị ôm rất chặt. “Hân Nhiên… Hân Nhiên”. —> bỏ từ bị, em nghĩ tỉnh không có bị động :)) Chả bt thế nào :3
    Nghĩ đến Đỗ Trường Luân mặt đang nghiêm túc thì trong túi đột nhiên vang lên bài hát thiếu nhi ngây thơ này, cô khôn nhịn được mà cười thầm.—> không nhịn được
    Qúy Hân Nhiên quả thật có chút buồn bực, nàng cũng không thể nói rõ là làm sao.—> cô cũng.
    Nàng trong xưng hô nghe ghê quá, sởn cả da gà :)):))
    Đây là lần đầu tiên bọn họ bàn về đề tài này, lúc cúp máy, Quý Hân Nhiên không nhịn được mà nghĩ: có lẽ đã đến lúc có con rồi—> Có lẽ. Sau “:” cũng viết hoa mà chị

  9. chipmaikhoi nói:

    Như vậy là Anh bắt đầu có tình cảm với Chị rồi, nhưng đến bao giờ họ mới chịu bộc lộ tình cảm với nhau.

  10. Thế là 2 ac tr0ng tjm bắt đầu cộp mác người kja r. Có ck như nam9 tui chết k hốj tjếc, ngọt ngào thế

  11. Yang nói:

    Đọc mấy chương ấm áp lại thấy bồi hồi… bản thân chị cũng thích 1 cuộc sống lứa đôi bình thường, nhàn nhã, giản dị vậy thôi, thi thoảng có hoạt động thay đổi không khí cho mới mẻ, chủ yếu vẫn là những sinh hoạt thường ngày. Cảm thấy chỉ cần 2 người sống cùng hòa hợp với nhau thì có giản dị mấy cũng trở nên thú vị.

    • Heo con nói:

      Em thích truyện này cũng là vì thế chị ạ, đơn giản, đời thường thế này thôi, sau này cũng mong được cuộc sống thế này là mừng lắm rồi chứ ngày nào cũng đấu đá nhau chắc chế quá :(

  12. Nguyễn Nguyễn nói:

    Ngọt ngào quá!

  13. Tú Minh nói:

    chương này ngọt ngào qtqđ :3

  14. Pé Bầu nói:

    béo bắt đi họp lớn=> họp lớp
    ngọt ngào quá đi mất nhưng chuyện còn dài mấy chục chương nữa thế nên sóng gió vẫn đón họ ở phía trước

  15. hoanguyen nói:

    lòng chị hướng về anh rùi. chỉ cầu mọi sự giản đơn. hi vọng sẽ k có sóng gió j ^^. thanks b

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s