Mưa ở Phía Tây

Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo

Edit: Heo con

394104_359123444107730_1067712455_n

Chương 31

Cô thực sự không ngờ chuyện này lại để lại ảnh hưởng lớn đến Lưu Lâm như vậy.

Một buổi tối nửa tháng sau, cô phải trông lớp tự học về muộn nên về kí túc xá, Lưu Lâm tìm đến.

Cho dù đèn không quá sáng nhưng Quý Hân Nhiên vẫn nhìn ra mắt cô đỏ hồng.

“Lưu Lâm, chị làm sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Lưu Lâm òa lên khóc: “ Hân Nhiên… Hân Nhiên…”

Qúy Hân Nhiên hoảng sợ, vội hỏi: “Sao thế? Chị đừng khóc, từ từ rồi nói”.

Khóc được nửa ngày, Lưu Lâm mới bình tĩnh lại: “Chị chia tay với Tống Kiến Quân rồi!”

“Ơ?”. Lần này đến Quý Hân Nhiên nói không nên lời.

“Hai người cãi nhau sao?”. Yêu đương, cãi cọ rồi đòi chia tay là chuyện bình thường.

“Không phải, là chị đòi chia tay, chị phải kết hôn với người khác”. Mỗi câu nói như một quả bom.

“Lưu Lâm, chị điên rồi?” Hai người bọn họ yêu nhau được hai năm đại học rồi bốn năm làm việc, nếu không vì chuyện nhà cửa thì đã sớm kết hôn.

“Hân Nhiên, chị rất tỉnh táo, thật đó. Đúng, chị và anh ấy đi được đến bây giờ thực chẳng dễ dàng gì… Nhưng cuộc sống không phải chỉ cần có tình cảm, chuyện của anh chị, ban đầu nhà chị đã không đồng ý. Cha chị bị tiểu đường, tuần nào cũng phải đi xét nghiệm, em trai chị còn đang đi học, dân quê kiếm được bao nhiêu tiền, mẹ chị vẫn mong chị lấy người có điều kiện một chút, có thể giúp gia đình. Nhưng chị cố kiên trì nên mẹ cũng chẳng nói được gì…”

Quý Hân Nhiên không ngờ Lưu Lâm luôn lạc quan lại có nhiều tâm sự như vậy.

“Nhưng chị không thể quá ích kỷ, vì bệnh của cha mà nhà đã phải vay nợ rất nhiều tiền, em trai chị sắp lên đại học… Chẳng lẽ chị có thể vì bản thân mà trơ mắt nhìn em trai bỏ học, còn bệnh của cha nữa, không có tiền rất khó mà duy trì…”

“Vốn chị còn có thể cố chịu nhưng chuyện vừa xảy ra kia khiến chị suy nghĩ, nếu không có em, chuyện chẳng biết sẽ thành ra thế nào? Em có biết không, chuyện này khiến chị hiểu được rất nhiều, xã hội này nếu không có tiền, không có bối cảnh thì thực sự là rất khó sống. Tống Kiến Quân là người chính trực, lương thiện nhưng những lúc như thế có tác dụng sao?”.

“Nếu phải có lỗi thì chị cũng chỉ đành có lỗi với Tống Kiến Quân…”

Giọng Lưu Lâm trống rỗng, mơ hồ khiến Quý Hân Nhiên nhớ đến giọng cha Rafl trong “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”.

Lưu Lâm phải lấy con trai một ông chủ cửa hàng thực phẩm đông lạnh. Dượng của cô làm kế toán ở đây, người đó gặp Lưu Lâm ở chỗ dượng cô rồi thích cô, dượng cô cũng nhiều lần nói tốt cho anh ta trước mặt Lưu Lâm, nói điều kiện nhà người ta tốt, gả qua đó thì chỉ cần chờ hưởng phúc, cha mẹ người kia cũng rất hài lòng. Lưu Lâm đương nhiên không đồng ý nhưng người đó vẫn luôn chung tình, còn chủ động cho cô vay tiền để chữa bệnh cho cha. Trước đó không lâu, dượng lại đến nhà nhắc tới chuyện này, mà Lưu Lâm vì chuyện lần trước mà đã có chút nản lòng, lại thêm bệnh của cha càng lúc càng nặng nên đồng ý.

“Anh ta cũng không học nhiều, chưa học hết trung học… người cũng không xấu, có lẽ sẽ nhanh chóng kết hôn…” Cô nói tựa như đang nói chuyện người khác vậy.

Quý Hân Nhiên không ngờ sẽ là kết cục này. Hai người bọn họ bên nhau, có lẽ cũng chưa từng nghĩ tới có ngày chia tay, tình yêu sẽ bị xé tan thành những mảnh nhỏ, tựa như cô và Mễ Kiều Dương khi trước, chỉ cảm thấy có tình yêu là sẽ có tất cả, tương lai ngay trước mắt mà đâu ngờ còn cả một bức tường thủy tinh dày ngăn cách khiến bọn họ phải đầu rơi máu chảy…

Lưu Lâm nhanh chóng chuyển khỏi trường cấp hai Hoàn Dương, đến trường thực nghiệm có điều kiện tốt nhất Hoàn Dương.

Ngày cô đi, có vài người mở tiệc chia tay, mọi người nói ít uống nhiều. Hân Nhiên chỉ nhớ Lưu Lâm nước mắt giàn giụa.

Về nhà, cô cứ tự thì thào: “Tình yêu là gì? … Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất chính là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên… Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…”

Đỗ Trường Luân nhìn cô, chỉ thấy lòng càng lúc càng lạnh…

Ngày Lưu Lâm kết hôn, Tống Kiến Quân uống rượu say khướt, khắp phòng đều là vỏ chai rượu. Hôm sau, anh ấy viết đơn xin từ chức, đi xuống miền Nam.

Trong trường có rất nhiều lời bàn tán, chủ yếu đều chỉ trích Lưu Lâm ham tài phú mà vứt bỏ bạn trai… Quý Hân Nhiên nghĩ, chắc gì Tống Kiến Quân đã hận trách Lưu Lâm, ngày đó Lưu Lâm đã nói: “Nếu phải có lỗi thì cũng chỉ đành có lỗi với anh ấy…”

Thực ra, chị ấy cũng có lỗi với chính bản thân mình.

Chương 32

Sinh nhật của Quý Kiến Đông là vào cuối tuần.

Từ mấy ngày trước Trữ Băng đã gọi điện nhắc, Quý Hân Nhiên biết mẹ sợ mình quên, dù sao đây cũng là sinh nhật đầu tiên của cha sau khi cô kết hôn, nếu quên thì đúng là khó ăn nói. Thực ra cô sớm đã để ghi nhớ trong điện thoại.

“Cha em thích gì?” Đỗ Trường Luân vừa xem văn bản vừa hỏi.

“Tiền”. Quý Hân Nhiên đang nằm trên sofa, tay cầm quyển truyện tranh “Tống Từ Thuyết” của Thái Chí Trung. Từ lần cãi nhau vì chuyện đồ đạc đó, cả hai đều có chút nhượng bộ. Quý Hân Nhiên vẫn không quen vào thư phòng đọc sách nhưng cô đọc xong thì sẽ nhớ cất sách về chỗ cũ. Đương nhiên cũng có lúc quên nhưng rất nhanh lại thấy sách đặt gọn gàng trên giá.

“Nói chuyện nghiêm túc với em đó. Sinh nhật cha dù sao cũng nên có quà chứ?”

Quý Hân Nhiên cất sách, ngồi dậy: “Em cũng nói thật mà, ông thích nhất đương nhiên là tiền, chỉ có kiếm tiền mới làm ông vui vẻ. Về phần tặng cái gì? Hình như ông chả thiếu gì, không tặng cũng chả sao”. Lúc ban đầu cô còn mua quà tặng nhưng sau này tiệc sinh nhật của ông về cơ bản thành một buổi tụ hội buôn bán, có đôi khi cô còn lấy cớ bận mà chỉ gọi về chúc mừng cho qua.

“Nhưng cũng không được, em thì có thể không mua gì nhưng chúng ta kết hôn rồi, chuyện ứng xử đối nội đối ngoại không thể lơ là được”.

“Vậy anh chọn cái gì chả được”

Mãi đến lúc đi trên đường cô mới nhớ ra mà hỏi: “Anh mua gì thế?”

“Nhờ người viết bức thư pháp”. Đỗ Trường Luân chỉ ra ghế sau.

“Suýt thì em quên, cha em rất thích học đòi văn vẻ”. Trong nhà có rất nhiều tranh, chữ của những người nổi tiếng trong tỉnh

Quý Kiến Đông mời hẳn một đầu bếp từ khách sạn về nhà nấu, cũng chẳng cần cô giúp gì. Lần này không như mọi khi, chỉ là tiệc gia đình, cũng chỉ mời thêm phó tổng giám đốc Trần Bỉnh Đức của công ty mà thôi.

“Chú Đức, sao không đưa Tiểu Dung đi?”. Trần Bỉnh Đức và nhà bọn họ đều rất quen thân.

“Nó ấy à, nếu ngoan bằng nửa cháu thì chú đã bớt lo”. Tiểu Dung là con gái của Trần Bỉnh Đức, nổi tiếng điêu ngoa, ngang bướng.

Quý Kiến Đông hiển nhiên rất hài lòng với món quà của Đỗ Trường Luân, khen không dứt: “Chữ đẹp, chữ đẹp lắm!”

Quý Hân Nhiên đi qua xem, thì ra là tác phẩm của một nhà thư pháp nổi tiếng trong thành phố, nghe nói tác phẩm của ông rất được yêu thích cả ở trong và ngoài nước, nhiều quan chức lớn đều thích treo tác phẩm của ông trong nhà nhưng tính tình ông lại cổ quái, rất khó cầu.

Quý Hân Nhiên cảm thấy sắc mặt Trữ Băng có vẻ không tốt lắm, trông rất tiều tụy.

“Mẹ, gần đây có phải mệt mỏi quá không? Sao sắc mặt kém vậy?”

“Mệt? Mẹ mà mệt được sao, mẹ nhàn quá ý chứ, các con rảnh về nhà ăn cơm với mẹ là tốt rồi”.

Sau khi kết hôn cô cũng ít về nhà, có lẽ mẹ rất buồn, lòng cô cảm thấy rất áy náy.

“Mẹ, nói bao nhiêu lần rồi, mẹ đi du lịch, thăm thú các nơi đi, cả ngày chỉ có ở nhà, không buồn mới là lạ”.

Trong khu nhà có câu lạc bộ, đủ các phương tiện giải trí, chỉ tiếc Trữ Băng và Quý Hân Nhiên đều không thích những chỗ như vậy.

“Cha con bận rộn như thế, mẹ đi một mình có ý nghĩa gì? Đợi qua vài năm nữa, cha con nghỉ ngơi, cũng có nhiều thời gian hơn”.

Trữ Băng bỗng nhiên nhớ ra cái gì, thấp giọng hỏi: “Hân Nhiên, các con định bao giờ thì sinh con đây? Tuần trước mẹ gặp dì Dương, bà ấy đã làm bà nội rồi, haha, đứa bé kia đáng yêu lắm”.

“Mẹ, giờ làm gì có ai vừa cưới đã sinh con?”. Bản thân cô còn chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Đứa con hẳn sẽ kéo dài tình yêu mỹ mãn và cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nhưng cuộc hôn nhân của cô tựa như món đồ ăn nhanh, dựa trên nền tảng này mà sinh con thì đúng là hoàn toàn không có dinh dưỡng gì. Đỗ Trường Luân cũng chưa từng bàn chuyện này với cô nhưng anh vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai, hẳn là chưa muốn có con.

Đàn ông lúc ăn cơm cũng không thể ngừng bàn chuyện tiền tài, chính trị.

Chú Đức rất tán thưởng Đỗ Trường Luân: “Tuổi còn trẻ mà đã làm phó chủ nhiệm, tiền đồ rộng mở lắm đây”.

“Nếu trên chốn quan trường thì phải có hậu thuẫn, cha rất thân với Phó thị trưởng Lưu chỗ con, phải bảo ông ấy chiếu cố đến con hơn…” Qúy Kiến Đông cũng lên tiếng.

“Cha, chuyện của chúng con cha đừng can thiệp”. Chưa đợi Đỗ Trường Luân mở miệng thì Quý Hân Nhiên đã nóng nảy.

“Hừ, còn không phải vì muốn tốt cho các con, dựa vào chính mình thì đợi bao giờ mới thành công”

“Được rồi, trên bàn ăn đừng nói chuyện công việc”. Trữ Băng vội hoà giải.

Trên đường trở về, Đỗ Trường Luân vẫn im lặng.

Qúy Hân Nhiên nghĩ anh để ý những lời Quý Kiến Đông nói: “Tính cha em là thế, việc gì cũng tự cho là đúng, anh đừng nghĩ nhiều”.

Đỗ Trường Luân như đang nghĩ gì đó mà hồi lâu không đáp. Mãi đến lúc chờ đèn xanh ở ngã tư đường thì đột nhiên lại nói: “Lúc nào lựa lời khuyên cha em, quan trường hiểm ác, chuyện gì cũng có thể xảy ra, đừng quá thân thiết với phó thị trưởng Lưu”

“Khuyên ông ấy”. Quý Hân Nhiên bật cười: “Có bao giờ ông ấy chịu nghe ai nói, chuyện của em không muốn ông ấy quản, chuyện của ông ấy đương nhiên em cũng sẽ không tham gia”.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

17 responses »

  1. tieunamphong viết:

    ly hôn…. dạo này mình cứ xoắn vs cái chữ này lắm…. đọc tổ huấn cũng mong ly hôn đọc cầm thú cũng vại
    trước giờ cứ chìm trong những tác phẩm ngôn tình toàn màu hồng cả , đọc truyện này lại trở về thực tế xã hội phũ phàng

  2. Gió viết:

    Hàng xóm li hôn mà cô cũng để được pass lyhon, khiếp nhể, chắc cái tội lười đặt pass chớ giề, tui bít mờ, túm được cái giề là đặt lun đỡ phải nghĩ :))
    Thực tình thì tui đang chờ đến lúc 2 người này ly hôn đây, đọc đến đó chắc ms có kịch tính, chứ trước giờ nhẹ nhàng quá, chả sóng gió giề :))

  3. yeminlv viết:

    Aj cung thac mac ve caj pass chuong tjp,den luot mjh thj chang con thac mac nao ca :v

  4. mamat0ngquan viết:

    Chú Đức rất tán thường Đỗ Trường Luân: “tuổi còn trẻ mà đã làm phó chủ nhiệm, tiền đồ rộng mở lắm đây”—> Tuổi

    Kinh thật, cái pass oái oăm quá >”<

  5. chipmaikhoi viết:

    “tình yêu là gì? … Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất chính là tình yêu, rẻ rung nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên… Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…” Câu nầy Mình thấy hay nhất từ đầu truyện đến giờ.
    À! mà khi Hân Nhiên thì thào lẩm bẩm câu nầy , Anh Luân chắc lại hiểu lầm Cô nhớ về tình cũ. Thế là tăng thêm một cấp độ sóng gió rồi.

  6. hoanguyen viết:

    t đọc đoạn độc thoại của Hân Nhiên mà nước mắt cứ chảy, tuy mình lấy ông xã là mối tình đầu luôn nhưng bao bạn bè, người thân quanh mình cũng như Lưu Lâm vậy. Trước thực tế nghiệt ngã, tình yêu chẳng là gì

  7. hoanguyen viết:

    sao t thấy có mùi mưa gió bão táp đến với nhà mẹ đẻ Hân Nhiên từ cái ông phó thị trưởng kia quá

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s