Mưa ở phía Tây

Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo

Edit: Heo con

385638_427555197264554_102092390_n

Vốn tưởng rằng chuyện đã có biến chuyển tốt, ai ngờ cô nghĩ quá đơn giản.

Hôm sau, Tùy Tiểu Lỗi không đến mà cậu của Tùy Tiểu Lỗi lại đến, hắn đến tìm Quý Hân Nhiên.

“Cô giáo Quý, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, cô đừng lo chuyện bao đồng nữa”.

“Anh biết rõ vết thương của Tùy Tiểu Lỗi là tự em ấy làm, vì sao lại đổ lỗi cho cô giáo Lưu”.

“Tự làm? Ai có thể chứng minh? Tôi nói là cô ta đánh thì chính là cô ta đánh. Về sau cô đừng tìm Tiểu Lỗi nữa, nếu không đừng trách tôi đến Sở giáo dục kiện cô tội đe dọa học trò.”

Cuối cùng hắn ta còn bỏ lại một câu: “Cô để cô ta nhận xui xẻo đi”.

Quý Hân Nhiên vô cùng tức giận, đều nói học sinh là kẻ yếu vậy còn giáo viên? Gặp chuyện như vậy, đến nói lý lẽ còn không được.

Tống Kiến Quân cũng đến, nhìn Lưu Lâm chật vật như vậy thì thở dài: “Anh đi tìm hiệu trưởng Nguyễn rồi, ý của anh ta là để Lưu Lâm đi xin lỗi sau đó trường sẽ bồi thường chút tiền cho qua chuyện”.

“Cái này không được, như vậy chẳng phải là thừa nhận Lưu Lâm đánh học sinh sao?”. Quý Hân Nhiên tuy biết trường cũng không mong làm lớn chuyện nhưng cách xử lý này cũng quá không công bằng . Hơn nữa, đối phương tham lam, vấn đề đền tiền cũng không dễ giải quyết như vậy đâu.

“Thôi đi, Hân Nhiên, thực sự không được, cứ vậy đi!”. Lưu Lâm đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Quý Hân Nhiên đến công ty của cha tìm Phó tổng là Trần Bỉnh Đức. Trần Bỉnh Đức lúc trước đi theo Quý Kiến Đông, nhiều năm qua đi, hai người còn thân thiết hơn anh em ruột thịt.

Cô hỏi thăm thì biết người cậu này của Tùy Tiểu Lỗi làm trong một công ty kiến trúc, tập đoàn Đông Hạo cũng có công ty xây dựng, bọn họ hẳn là thường xuyên tiếp xúc với một số công ty kiến trúc.

Cô vốn định tự bỏ tiền ra tìm hiểu chuyện này nhưng đối phương vô lại như vậy, nếu cầm tiền rồi còn cắn ngược lại thì chẳng phải là càng rắc rối, tốt nhất là tìm người biết rõ mà đi nói chuyện.

“Ngô Đại Cương có ngoại hiệu “lưu manh”, đã từng có giao thiệp, cháu yên tâm, chút chuyện nhỏ này không thành vấn đề”. Trần Bỉnh Đức thoải mái đáp.

Quý Hân Nhiên có chút lo lắng: “Chú Đức, hắn ta là lưu manh có tiếng ở Hoàn Dương, rất khó chơi”.

“Hân Nhiên à, cháu yên tâm, hắn ta cũng phải biết sợ người, chuyện này chú làm được, nếu chỉ một gã côn đồ còn không giải quyết được thì còn làm ăn gì?”.

Nói đến đây, lòng Quý Hân Nhiên cũng an tâm hơn, cô cũng biết làm bất động sản thì đều phải có qua lại giữa hắc bạch lưỡng đạo (ý chỉ xã hội đen).

Chuyện giải quyết thuận lợi quá cả dự kiến của cô, Ngô Đại Cương kia tự mình dẫn Tùy Tiểu Lỗi đến trường xin lỗi Lưu Lâm: “Đứa trẻ này cứ nói dối, người lớn chúng tôi lại tin, cô giáo Lưu, oan cho cô rồi, thực sự xin lỗi. Cô yên tâm, về sau chúng tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, không gây phiền toái cho cô nữa”.

Thái độ tốt hơn mấy lần trước nhiều, đến cả hiệu trưởng Nguyễn cũng có chút sững sờ, không hiểu tại sao chỉ qua hai ngày mà đối phương đã thay đổi thái độ đến 180 độ như thế.

Lưu Lâm bắt đầu đi dạy, mọi chuyện lại trở về quỹ đạo bình thường,

Sau đó Ngô Đại Cương kia còn tìm Quý Hân Nhiên: “Cô Quý, thực sự xin lỗi, không biết cô là thiên kim của Quý tổng, lần trước mạo phạm đến cô, cô yên tâm, về sau ở Hoàn Dương có chuyện gì cứ đến tìm tôi…”

Qúy Hân Nhiên thật sự là dở khóc dở cười, cũng không biết chú Đức tìm được nhân vật lợi hại nào.

Lưu Lâm biết đối phương sẽ không lương tâm cắn rứt, chắc chắn là có người giúp, hơn nữa 90% là Quý Hân Nhiên. Tuy rằng cô không biết rõ gia đình bối cảnh của Quý Hân Nhiên nhưng từ đợt bình bầu lần trước thì cũng biết là không tầm thường. Đương nhiên phỏng đoán của cô có chút sai lầm, chuyện lần này lại không liên quan gì đến Đỗ Trường Luân.

“Hân Nhiên, chị biết nhất định là em giúp chị, chị chẳng biết nên nói gì…”. Nói xong mắt lại đỏ bừng lên.

“Lưu Lâm, đừng như vậy, chẳng qua là lấy lại công bằng cho chị mà thôi”. Cô vỗ vỗ Lưu Lâm: “Qua rồi, chị quên chuyện khó chịu này đi, lại vui lên nào”.

Nói thì như vậy nhưng đến khi nhắc tới chuyện này với Đỗ Trường Luân thì vẫn rất bực bội.

“Làm lãnh đạo trường, giáo viên của mình bị người vu oan, không cố mà giải quyết còn bo bo giữ mình, gạt nhân viên qua một bên, thế nào bảo bọn em làm việc kiểu gì đây?”.

“Chuyện quan trường đều là như vậy, đâu ai muốn chịu tội thay người khác đâu em”. Đỗ Trường Luân thì lại có thể hiểu điều này.

Vẻ thờ ơ của anh hoàn toàn chọc giận Quý Hân Nhiên: “Đỗ Trường Luân, anh có chút lòng thương xót được không? Bọn em là trường học, không phải là quan trường dơ bẩn của anh, nếu chút công bằng đó còn không thể cam đoan thì làm sao có thể để giáo viên yên tâm dạy dỗ học trò?”.

Cuối cùng vẫn bực tức mà bồi thêm câu: “Khó tránh lúc nào mặt anh cũng lạnh đăm đăm, chỗ các anh mà có ai nhiệt tình thì đúng là chuyện lạ”.

“Nói chuyện thôi, sao em kích động thế?” Đỗ Trường Luân nhíu mày.

Quý Hân Nhiên đứng dậy, thở phì phì mà đi vào phòng ngủ.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

28 responses »

  1. Gió nói:

    chiện trong trường giữa các giáo viên cũng phức tạp nhỉ, thế mà hồi bé mình ước làm giáo viên ms khiếp :))
    đến cuối chương 2 anh chị ms gặp nhau, tội anh Luân gần vợ thì ít mà xa vợ thì nhìu :))

  2. tieunamphong nói:

    hồi nhỏ nhà ở trong khu tập thể… sáng nào cũng nghe quốc ca chiều nghe nhạc đỏ vs cả gương chiến sĩ bộ đội cụ hồ, học mẫu giáo thì nghe cô kể lể ca ngợi nên mình thần tượng hóa mấy anh ấy.quan trọng nhất là cái doanh trại gần nhà mình hồi ấy có nhiều giai đẹp trai vui tính lắm nên mới nảy sinh cái suy nghĩ ấy chứ bây h đi bộ đội toàn là ở nhà dạy ko đc tống đi bộ đội hết

  3. yeminlv nói:

    Thực trạng xã hộj còn tệ hơn thế nhju chj HN ơj.hjx.đây là còn may nhà có đk thì mớj thế.chứ k la k gjảj quyết êm xuôj đc -_-“

  4. yeminlv nói:

    May cho cac em la mjh tu pjt nang luc co han ma rut luj,bot dj 1 moj nguy hjem :v

  5. mamat0ngquan nói:

    Nghề nghiệp nào mà chả có chỗ khó, quan trọng là có bt lách hay k :)):))

  6. Mình ngày bé chỉ yêu mấy chú công an oai phong lẫm liệt còn sợ nhất là gjáo viên vì toàn bị đánh mông vì lười tập viết

  7. banhmikhet nói:

    thanks nàng nha

  8. hoanguyen nói:

    “..thế nào bảo bọn em làm việc kiểu gì đây?”. >> “..thế này….”
    “khó tránh lúc nào mặt anh cũng lạnh đăm đăm..”. >> “khó trách…” phải không b?

  9. hoanguyen nói:

    thói đời giờ chẳng quan trọng đúng sai, phải trái nữa rồi. +.+ quan trọng là ai đứng phía sau b……

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s