4c2778e0x8f79a35184b9690

Thịnh Thế Trà Hương

Tác giả: Thập Tam Xuân

Edit : Heo con

Chương 59 Đặt bẫy

Cúc Hương viện.

–   Cái gì? Ngươi nói là mọi chuyện đều do tiện tỳ kia phá đám?

Lý di nương nhìn Trang Minh Hỉ trước mặt, giận dữ vô cùng.

Trang Minh Hỉ ngồi bên Lý di nương, vẻ mặt bình tĩnh nói:

–   Không sai, ta rất muốn biết vì sao chúng ta thua nên cố ý sai người đến chỗ đại bá phụ hỏi. Coi như hắn trả lại số bạc đã nhận, cuối cùng ta biết, việc này liên quan đến nha đầu Tần Thiên kia…

Nói xong, Trang Minh Hỉ kể lại chuyện cổ phần danh nghĩa đã nghe được từ Trang Thủ Kính.

Lý di nương càng nghe càng giận, lúc này đây bà gặp sự đả kích lớn như vậy. Thua thê thảm trong tay một nha hoàn của Đại phu nhân, trong lòng vốn đã lửa giận bừng bừng. Nhưng Đại phu nhân bỗng nhiên cứng rắn, hơn nữa mất đi sự ủng hộ của họ tộc mới khiến bà nghẹn ứ lại. Sự phẫn hận không thể phát tác như sóng biển nhấn chìm bà. Giờ bà tìm được nơi phát tiết, đem mọi tức giận đổ lên đầu Tần Thiên.

–   Tiện tỳ!

Lý di nương nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi.

–   Ta không làm gì được Giang Hoa Anh nhưng ta không tin không xử lý được một tiện tỳ.

–   Mẫu thân định làm gì?

Trang Minh Hỉ nhìn Lý di nương. Tần Thiên thông minh và can đảm đã khiến Trang Minh Hỉ cảnh giác. Bọn họ sẽ không buông tay với Trà Hành tựa như miếng thịt béo vậy, những kẻ uy hiếp đến mục đích của bọn họ đều phải loại bỏ.

Chuyện lúc này, Trang Minh Hỉ thấy rất rõ. Nếu không có Tần Thiên, kết cục có lẽ sẽ hoàn toàn khác. Đại phu nhân và Trang Tín Ngạn sẽ tạm thời không có khả năng đối phó nhưng Tần Thiên chẳng qua chỉ là một nô tài. Đương nhiên muốn nhanh chóng nhổ đi cái gai này.

Lý di nương cười nhạt:

–   Ta giờ tốt xấu gì cũng quản lý chuyện bên trong Trang phủ, muốn xử lý một người hầu thì có gì khó. Tùy tiện kiếm cớ là có thể khiến nàng được đẹp mặt.

–   Mẫu thân, nàng là tâm phúc bên đại nương, chút việc nhỏ không đủ để xử lý nàng.

Trang Minh Hỉ quay đầu nhìn về phía mẫu thân, đôi mắt đẹp lóe ra ánh sáng: Lạnh

–   Diệt cỏ phải diệt tận gốc, chúng ta phải làm cho phu nhân cũng không thể bảo vệ nha hoàn này được.

Bởi vì thân thể Đại phu nhân còn chưa hoàn toàn khỏe mạnh cho nên Tần Thiên ở lại bên người chăm sóc phu nhân, không đến Trà Hành.

Hôm nay, Tần Thiên đến phòng thêu thùa nhìn xem quần áo mùa thu của phu nhân đã xong chưa, vừa đi được nửa đường thì đột nhiên có mấy ma ma chạy ra, bịt miệng kéo nàng tới Cúc Hương viện của Lý di nương.

Trong đại sảnh, Tần Thiên bị đám ma ma đè quỳ trên đất không thể động đậy, toàn thân đau nhức, nàng đương nhiên biết đây là vườn của Lý di nương, cũng biết tình cảnh hiện tại của mình, trong lòng vừa sợ vừa ngại. Bỗng nhiên có chút hối hận mình chủ quan. Rõ ràng biết mình đắc tội nhị phòng thì không nên đi lại một mình trong phủ.

Nhưng tránh được nhất thời, sao tránh được cả đời?

Đang nghĩ thì trên đầu truyền đến tiếng nói ngoan tuyệt:

–   Tiện tỳ, ta nói rồi, sớm muộn gì ngươi cũng rơi vào tay ta.

Tần Thiên giãy dụa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lý di nương ngồi chính vị, khuôn mặt dữ tợn. Tứ tiểu thư Trang Minh Hỉ ngồi bên thảnh thơi uống trà tựa như mọi thứ đều không liên quan đến mình. Linh Nhi và mấy nha hoàn khác đứng bên cạnh Lý di nương, lạnh lùng nhìn nàng.

Khi Tần Thiên đảo qua Linh Nhi có thể thấy được sự vui mừng khi người gặp họa. Tần Thiên sửng sốt, chẳng nhẽ mình làm gì sai với nàng ta?

–   Buông nàng ra, các ngươi ra ngoài trước đi.

Lý di nương nói với đám ma ma.

Đám người buông Tần Thiên ra, lấy khăn trong miệng nàng rồi lui xuống. Trong phòng chỉ còn lại bốn người: Tần Thiên, Lý di nương, Linh Nhi và Trang Minh Hỉ.

Lý di nương nhìn Linh Nhi một cái. Linh Nhi đi ra ngoài đóng cửa. Đám ma ma đều đứng bên ngoài tránh Tần Thiên chạy trốn.

–   Lý di nương sao lại bắt ta đến đây, ta làm sai cái gì?

Tần Thiên nhìn Lý di nương hỏi.

–   Làm sai cái gì?

 Lý di nương cắn răng, chỉ tay vào mặt nàng:

–   Ngươi còn dám hỏi ta ngươi làm sai cái gì?

Bà cười nhạt hai tiếng, đứng lên, bỗng nhiên như phát điên mà làm rối tung tóc mình, lại kéo tay áo lên, dùng móng tay cào lên cánh tay trắng như tuyết khiến chảy máu. Đồng thời, Lý di nương kêu to:

–   Giết người, giết người, tiện tỳ này, ngươi dám đánh chủ nhân?

Tần Thiên nhìn cảnh trước mắt mà sợ ngây người, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm xấu, theo bản năng định rời đi. Nhưng vừa cử động thì Linh Nhi một bên kêu to nhào tới:

–   Ngươi dám đánh chủ nhân, ta liều mạng với ngươi!

Linh Nhi tiến lên giật tóc Tần Thiên, lại kéo áo Tần Thiên. Tần Thiên là kẻ ngoan ngoãn để người ta đánh? Trước đây ở nông thôn chơi cùng đám con trai, đánh nhau dùng móng tay đều là trẻ con. Tần Thiên quen dùng nắm đấm hơn.

Tần Thiên đấm một quyền lên mặt Linh Nhi, Linh Nhi đau đớn kêu lên một tiếng, ngã xuống đất. Tần Thiên xoay người định bỏ đi nhưng Linh Nhi không từ bỏ ý định mà bò lên, cầm chiếc ghế đôn bên cạnh nện lên đầu Tần Thiên. Tần Thiên có cảm giác, một cước đá văng Linh Nhi qua.

Lý di nương và Trang Minh Hỉ không ngờ Tần Thiên nhìn trông mềm yếu mà lại hung hãn như vậy. Lý di nương ở bên tiếp tục giả vờ giả vịt kêu đau. Trang Minh Hỉ cao giọng:

–   Người đâu, mau tới đây, bắt tiện tỳ đánh chủ nhân lại!

Đám người chờ sẵn bên ngoài nghe tiếng ùa vào, vội vàng khống chế Tần Thiên lại. Năm sáu người vây lấy Tần Thiên, Tần Thiên sao phải là đối thủ, chỉ chốc lát đã bị các nàng khống chế mà không thể động đậy.

Linh Nhi thở phì phì bò lên, vọt tới trước mặt Tần Thiên, giơ cao tay tát Tần Thiên một cái khiến một bên tai của Tần Thiên ong ong. Gương mặt trắng như tuyết lập tức sưng đỏ.

Tần Thiên giận nhìn Linh Nhi:

–   Cái tát này ta nhất định sẽ trả lại cho ngươi!

–   Chết đến nơi, ngươi còn dám kiêu ngạo. Linh Nhi cắn răng nói.

Bên kia, Trang Minh Hỉ chỉ vào Tần Thiên, mở bừng mắt:

–   Luật Đại Ngụy, phàm nô tỳ đánh chủ nhân, khiến chủ nhân bị thương thì tội nặng thêm một phần. Phải giết!

Giọng Trang Minh Hỉ nhẹ nhàng dễ nghe nhưng ý lạnh thấu xương.

–   Ngươi đánh thương mẫu thân ta, chúng ta phải giao ngươi cho quan phủ, trị ngươi tội chết.

Nháy mắt, mặt Tần Thiên trắng bệch lại, có phần không thể tin được tai mình. Các nàng muốn mạng mình? Tùy tiện như vậy?

Linh Nhi ở một bên nhìn nàng cười nhạt, sự đắc ý trong mắt quá rõ ràng. Lý di nương tuy vẻ mặt đau khổ nhưng tinh quang trong mắt lóe lên, biểu hiện rõ mưu kế của nàng đã thực hiện được mà sung sướng.

Tần Thiên nhất thời cảm thấy lạnh cả người. Nàng biết, nàng bị đặt bẫy, giờ ngay cả tranh cãi, giải thích cũng là thừa thãi vì nơi này đâu có ai làm chủ cho nàng.

–   Ta muốn gặp Đại phu nhân, ta là người của Đại phu nhân, cho dù muốn đưa lên quan phủ, cũng phải do phu nhân đưa đến.

Dưới tình thế cấp bách, Tần Thiên kêu lên .

–   Không cần, quản lý nô tỳ vốn là việc bên trong. Nếu phu nhân đem việc trong Trang phủ giao cho ta thì chuyện này không cần phu nhân quan tâm.

 Lý di nương nhìn Tần Thiên cười nhạt rồi lại cao giọng:

–   Giao tiện tỳ này cho quan phủ!

Nói xong, nàng đi đến trước mặt Tần Thiên, vỗ vỗ mặt nàng, dùng giọng nói lạnh lùng mà phun ra từng câu từng chữ:

–   Ta nhất định bảo Hồ đại nhân chăm sóc ngươi cẩn thận.

Nói xong lại nắm cằm Tần Thiên để ép nàng đối mặt với mình:

–   Tiện tỳ, ta nói rồi, ta sẽ xử lý ngươi chu đáo.

Nàng buông Tần Thiên ra, vẫy tay với đám ma ma, bọn họ nghe lời đưa Tần Thiên ra ngoài. Sống chết ngay trước mắt, Tần Thiên không biết lấy sức từ đâu mà giãy dụa, dùng chân đá, răng cắn nhưng vẫn không giãy được. Nàng kêu lớn:

–   Cứu mạng, cứu mạng!

Nhưng vừa kêu được hai tiếng đã bị bọn họ bịt miệng, thậm chí còn không thở nổi.

Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng, như cơn lạnh thấu xương, nhanh chóng xâm nhập vào tứ chi của nàng khiến nàng không kìm lòng nổi mà lạnh run. Nàng biết, chỉ cần bị đưa vào quan phủ, chẳng khác nào mất đi nửa mạng. Cho dù Đại phu nhân có thể cứu nàng ra thì sao tránh được sự tra tấn.

Nàng không thể tưởng tượng được kết quả của mình.

Nàng biết Lý di nương lợi hại, lại không nghĩ rằng các nàng ác độc như vậy .

Chẳng lẽ đó là vận mệnh của nàng?

Đang lúc Tần Thiên vô cùng hoảng sợ, bỗng nhiên một giọng nói uy nghiêm từ xa truyền đến:

–   Dừng tay, buông nàng ra cho ta!

Giọng nói này như có sức mạnh kì dị khiến cho Tần Thiên phấn chấn. Nàng nhân lúc đám ma ma kinh ngạc, sống chết giãy ra mà nhìn về phía giọng nói đó. Đúng là Đại phu nhân được Nguyệt Nương và các nha hoàn khác đỡ đi vào Cúc Hương viện.

–   Phu nhân, phu nhân. Tần Thiên kêu lớn.

Tần Thiên cảm thấy Đại phu nhân như thần thánh, khiến nàng cảm kích, tin cậy. Sự tủi thân cũng dâng lên, nước mắt thấm ướt bờ mi.

Đám ma ma thấy Đại phu nhân thì hoảng loạn, vội buông Tần Thiên ra. Nguyệt Nương lập tức đi tới kéo Tần Thiên đến bên Đại phu nhân. Đại phu nhân nhìn Tần Thiên bị đánh đỏ mặt, quần áo tóc tai hỗn độn thì vẻ mặt thương tiếc. Bà vỗ khuôn mặt sưng đỏ của Tần Thiên, dịu dàng nói:

–   Con ngoan, đừng khóc, phu nhân làm chủ cho ngươi. Có phu nhân ở đây sẽ không có ai dám làm tổn thương ngươi.

Nghe lời nói đầy yêu thương của phu nhân, Tần Thiên không nhịn được, nước mắt rơi xuống.

Nàng ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân, bất tri bất giác bỗng nhiên nhớ tới người mẹ đã mất. Nếu mẹ còn sống nhất định cũng sẽ bảo vệ nàng như phu nhân vậy.

Đại phu nhân nhìn Tần Thiên trước mặt, mắt ngập nước nhưng lóe ra sự tin cậy, sự lưu luyến khiến bà nhớ tới nữ nhi Minh Hồng mất sớm của mình. Lúc bị tủi thân, Minh Hồng cũng chẳng phải nước mắt lưng tròng nhìn mình, ngoan ngoãn gọi mẫu thân?

Đại phu nhân trong lòng đau xót, bất tri bất giác cũng đỏ bừng hốc mắt. Đừng nói Tần Thiên trung thành, tận tâm với bà, thông minh nhu thuận. Mỗi lần mình có việc đều là nàng ra mặt. Lần này Tần Thiên bị hại cũng là vì mình. Cho dù vì sự tin cậy của Tần Thiên như của con gái với mẹ cũng đủ khiến bà không để ai dám coi thường nàng.

Đại phu nhân nắm tay Tần Thiên, bàn tay ấm áp có sự an ủi vô cùng khiến Tần Thiên vốn hoảng sợ dần bình tĩnh lại.

Đại phu nhân xoay người, giận tái mặt, nhìn về phía người nhị phòng, lạnh lùng nói:

–   Ai nói cho ta biết, rốt cuộc vì chuyện gì mà đánh chửi nha hoàn trong viện ta?

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

6 responses »

  1. Thongminh123 nói:

    Phù! May quá

  2. luckily26590 nói:

    “Thu” thê thảm trong tay một nha hoàn của Đại phu nhân,

  3. hoangyen65 nói:

    Bọn này dùng mấy chiêu vớ vẩn như này mà định đòi hạ được Tần Thiên á, khinh!

  4. tinydolphin nói:

    bỗng nhiên nhưg phát điên —>bỗng nhiên như phát điên
    Tần Thiên sao phải là đối thủ—>Tần Thiên không phải là đối thủ

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s