[wallcoo]_Watercolor_Paintings_cover_girls_wbi41687

Thịnh Thế Trà Hương

Tác giả: Thập Tam Xuân

Edit : Heo con

Chương 46 Cầu xin

Nguyệt Nương hừ lạnh một tiếng, đi tới lấy chiếc gối lụa màu lam thêu hoa đặt sau lưng Đại phu nhân cho bà có thể ngồi thoải mái hơn.

Đại phu nhân ngồi rồi nhìn Trần di nương dưới đất, lạnh lùng nói:

–   Ngươi nói xem, ngươi bất đắc dĩ thế nào mà phải làm chuyện trái lương tâm này?

Trần di nương cúi thấp đầu, hai vai run run, khóc lóc:

–   Phu nhân, là Nhị phu nhân nói muốn đem Minh Lan gả cho Hồ đại nhân làm tiểu thiếp. Phu nhân, Hồ đại nhân đã hơn 50 tuổi, trong nhà bao nhiêu thê thiếp, nữ nhi còn lớn hơn Minh Lan. Gả Minh Lan cho ông ta chẳng phải đẩy nó vào chỗ chết sao? Tín Trung không muốn Minh Lan chịu khổ mới bất đắc dĩ đồng ý với yêu cầu của Tín Xuyên, hắn căn bản không ngờ được hậu quả…

Đại phu nhân đập vào thành giường tức giận nói:

–   Cho dù là thế thì ngươi không biết tìm ta sao? Trà là đồ uống vào bụng sao có thể làm giả? Chỉ cần có chút sai lầm thì sẽ hại mạng người. Đạo lý đơn giản như vậy chẳng lẽ các ngươi không rõ?

Nguyệt Nương thấy Đại phu nhân lại nổi giận thì vội cúi người xoa ngực cho bà, lo lắng nói:

–   Phu nhân, Chu đại phu vừa nói người phải tĩnh dưỡng, có gì từ từ nói, đừng tức giận.

Nói xong lại trách cứ liếc Trần di nương một cái, nhưng dù sao bà cũng là người hầu, Đại phu nhân không nói gì, bà cũng không tiện nói.

Trần di nương thấy Đại phu nhân vẫn tức giận, nóng vội đi đến bên giường, cầm tay bà đặt ở mép giường:

–   Phu nhân, ta có nghĩ tới nói với người nhưng Lý di nương nói, hàng năm vận chuyển trà đều dựa vào Hồ đại nhân không ít. Cho dù nói với người, người cũng nể mặt Hồ đại nhân mà không ngăn cản, cho nên… cho nên…

–   Cho nên ngươi tự chủ trương, lấy chuyển trà đổi lại hôn sự đó.

Đại phu nhân chỉ vào Trần di nương, đau đớn nói:

–   Xảo Vân, ngươi quá hồ đồ, ta không đáng tin đến mức đó sao?

Trần di nương cúi đầu khóc:

–   Phu nhân, ta thân phận hèn mọn, rất nhiều chuyện ta cũng không thể dựa vào ai. Bất kể là lão gia hay Trang phủ ta đều không có chút tâm tư không an phận gì cả nhưng phu nhân…

Trần di nương ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn Đại phu nhân:

–   Chỉ có Tín Trung và Minh Lan ta không thể không lo lắng. Ta sao có thể trơ mắt nhìn Minh Lan chịu khổ. Không phải ta không tin phu nhân mà lúc ấy ta quá sợ hãi, nhất thời hồ đồ mới… Phu nhân, mọi chuyện đều là chủ ý của ta, là ta ép Tín Trung, người cũng biết, Tín Trung là đứa trẻ thành thật. Hắn không chịu được sự cầu xin của ta mới đồng ý. Ngàn sai vạn sai đều là tại ta. Phu nhân đừng đưa Tín Trung đến quan phủ, cũng đừng đuổi nó đi…

Nói xong, Trần di nương lại cúi người dập đầu với Đại phu nhân liên tiếp không ngừng.

Đại phu nhân tuyên bố người thừa kế vị trí đương gia không liên quan đến Trang Tín Xuyên. Trần di nương tuy không dám kì vọng rằng nó sẽ rơi vào tay Tín Trung nhưng có thể khẳng định rằng, không liên quan gì đến nhị phòng nữa. Tương lai của Tín Trung không liên quan gì đến nhị phòng. Nhất định là phải dựa vào đại phòng, cho nên nhất định phải xin Đại phu nhân tha thứ.

Phu nhân xử phạt thế nào bà cũng mặc kệ, chỉ cần bà tha thứ cho Tín Trung, cho hắn ở lại Trang phủ là bà đã thấy mỹ mãn.

Đại phu nhân thấy bà ta như vậy, nhớ tới mình luôn lo lắng cho Tín Ngạn, nhớ tới Tín Trung là đứa nhỏ thành thật, lòng quyết tâm lại mềm xuống.

Bà cúi người đỡ Trần di nương:

–   Xảo Vân, ngươi đứng lên đi.

Trần di nương ngẩng đầu, trán sưng đỏ:

–   Phu nhân không đưa Tín Trung cho quan phủ, cũng không đuổi hắn đi chứ.

Đại phu nhân nhìn trán của bà ta, mặt lộ vẻ không đành lòng:

–   Tín Xuyên ta cũng không đưa đến quan phủ huống chi Tín Trung? Hơn nữa Tín Trung là huyết mạch Trang gia, sao có thể đuổi đi. Ngươi lo lắng nhiều rồi.

–   Cám ơn phu nhân, cám ơn phu nhân.

 Trần di nương lúc này mới nín khóc mỉm cười, vừa định dập đầu tạ ơn thì Đại phu nhân đã giữ chặt lại:

–   Tuổi ngươi cũng không trẻ nữa, đừng động một tí đã dập đầu.

–   Bất kể Xảo Vân bao nhiêu tuổi, trong lòng Xảo Vân, phu nhân mãi là chủ nhân của Xảo Vân. Vẻ mặt Trần di nương rất thành thật.

Đại phu nhân cười cười.

Tần Thiên nhìn cảnh này không khỏi cảm khái. Thật sự ai cũng đều có cách để sinh tồn, Lý di nương có nhà mẹ đẻ làm chỗ dự, tùy tiện, kiêu ngạo mà chiếm đoạt thứ mình muốn. Trần di nương nhìn có vẻ hèn mọn nhưng lại nắm được nhược điểm là sự lương thiện của Đại phu nhân mà đạt được mục đích của bà. Người Trang phủ trông đơn giản nhưng lòng dạ lại không hề đơn giản.

Bị Trần di nương làm loạn, Đại phu nhân càng thêm mệt mỏi, sắc mặt càng khó coi, lúc này Trần di nương mới nói:

–   Nô tỳ quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi , đều là nô tỳ sai…

–   Được rồi, được rồi, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi đi.

 Đại phu nhân nói xong, lại nhìn về phía Tần Thiên nói:

–   Trong ngăn tủ ta có hai bình Tuyết Liên sinh cơ cao, ngươi đưa Trần di nương về, tiện đem cho Tam thiếu gia đi.

Tuyết liên sinh cơ cao là dược liệu chữa ngoại thương tốt nhất, Trần di nương liên miệng cảm ơn. Đại phu nhân lại bảo Thúy Vi cầm lọ khác đưa cho Nhị thiếu gia.

Tần Thiên nghe lời đưa Trần di nương đi. Đưa Trần di nương đến Thu Hương viện, Trần di nương hiểu Tần Thiên là người được Đại phu nhân sủng ái, rất khách khí với nàng, thưởng cho nàng 100 tiền. Tần Thiên không từ chối, cười nhận lấy.

Trần di nương sai người đưa cao cho Tam thiếu gia ở viện bên cạnh. Chỉ chốc lát, Phương Nghiên Hạnh phái nha hoàn tới nói mời Tần Thiên qua đó.

Đi qua một đoạn hành lang, xuyên qua cửa ngách là sân của Tam thiếu gia. Vừa vào đã thấy Phương Nghiên Hạnh mỉm cười đứng ở cửa chờ nàng. Bên cạnh đó là đệ đệ nàng – Phương Kiến Thụ.

–   Tam thiếu phu nhân. Phương thiếu gia.

Tần Thiên đi tới hành lễ với hai người, Phương Nghiên Hạnh vội giữ chặt nàng lại, dịu dàng nói:

–   Muội muội tốt, chúng ta cần gì khách sáo như vậy…

Nói xong quay đầu hỏi Phương Kiến Thụ:

–    Đệ đệ, ngươi nói có đúng không?

Phương Kiến Thụ nhìn Tần Thiên cười nói:

–   Người quý tri kỉ, kết giao không quan trọng sớm muộn. Cô nương có lòng với gia tỷ, sao chúng ta không biết, trong lòng chúng ta đã coi cô nương là bằng hữu.

–   Ngươi đã nói thế ta cũng sẽ không khách khí.

Tần Thiên cười cười, ngừng việc cấp bậc lễ nghĩa.

Mấy tháng qua, tỷ đệ Phương thị hầu như ngày nào cũng đến thỉnh an Đại phu nhân, cũng tiếp xúc với Tần Thiên nhiều nên dần quen biết. Chị em Phương thị không phải người hồ đồ, dần hiểu rằng lần trước Tần Thiên mượn chuyện giầy để nhắc nhở mình nên lại càng thấy gần gũi.

–   Ta rất thích tính lanh lẹ này của ngươi.

Phương Nghiên Hạnh kéo tay Tần Thiên vào trong phòng rồi ngồi xuống, bảo người dâng trà. Phương Kiến Thụ theo sau.

Tần Thiên ngồi xuống liền hỏi thăm Tam thiếu gia. Phu nhân phái nàng đến đây đương nhiên không  đơn giản chỉ là đưa thuốc. Tần Thiên phát hiện, phu nhân vẫn rất coi trọng Trang Tín Trung.

–   Đã gọi đại phu đến xem, chỉ bị chút vết thương ngoài da, không ảnh hưởng đến gân cốt, thuốc phu nhân đưa tới, ta đã bôi cho hắn, Tín Trung nói thoải mái hơn nhiều, không còn đau như trước nữa. Xin ngươi trở về cảm ơn phu nhân giúp ta.

Phương Nghiên Hạnh nói xong, lại hỏi:

–   Ta nghe nói phu nhân bị té xỉu, phu nhân khỏe chứ?

Đại phu nhân té xỉu cũng không phải chuyện nhỏ. Phương Nghiên Hạnh biết cũng không kỳ quái. Chỉ là bệnh tình nặng nhẹ, mọi người sẽ không biết rõ.

–   Phu nhân chỉ là bị cảm nắng, không đáng ngại gì. Tần Thiên đáp.

–   Vậy ta cũng an tâm…

Phương Nghiên Hạnh cúi đầu thở dài:

–   Trước thấy nhị phòng chèn ép người khác, trong lòng ta thật khó chịu, cũng muốn như muội muội nói chuyện vì Đại phu nhân nhưng…

Tần Thiên cũng thấy cảnh Trần di nương kéo nàng lại:

–   Ta nghĩ phu nhân sẽ hiểu thôi.

Phương Nghiên Hạnh thân phận xấu hổ, có một số việc quả thật không tiện ra mặt.

Lúc trước, Phương Nghiên Hạnh vẫn luôn áy náy vì chuyện này. Lúc này nói ra, trong lòng dễ chịu hơn nhiều.

–   Ngươi về nói với Đại phu nhân, mai ta sẽ tới vấn an phu nhân.

Tần Thiên thấy không còn sớm , cũng đứng dậy cáo từ, lúc đi ra, Phương Kiến Thụ nói:

–   Ta cũng phải về, Tần Thiên, tiện đường cùng đi đi.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

4 responses »

  1. luckily26590 nói:

    Phu nhân, ta có nghĩ tới nói với “ngương” nhưng Lý di nương nói
    Phu nhân không đưa Tín Trung cho quan phủ, cũng không đuổi “ahwns” đi “chứu”
    Đưa “Triệu phu nhân” đến Thu Hương viện ( là Tam phu nhân chứ )
    Xin ngươi trở về cảm “nư” phu nhân giúp ta

  2. Thongminh123 nói:

    Ban Phương này chắc cũng thích TT rùi

  3. Không có cảm tình với bà Trần di nương này

  4. tinydolphin nói:

    Chí có Tín Trung và Minh Lan—>Chỉ có Tín Trung và Minh Lan
    Phu nhân phái nàng đến đây đương nhiên không chỉ là đơn giản chỉ đưa thuốc—>Phu nhân phái nàng đến đây đương nhiên không chỉ đơn giản là đưa thuốc

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s