Bệnh quán cho nữ tử tọa lạc ở sau thái y viện, có cửa ra vào riêng, diện tích rộng rãi.

Hôm đó, Tương Nhược Lan đang ở bệnh quán xem danh sách các phủ nha đưa lên, đột nhiên có nữ quan tiến lên nói với nàng rằng Tả đô đốc cầu kiến.

Tương Nhược Lan nghe thấy cái tên này thì như phát hỏa, hắn còn dám tới đây? Vốn định không gặp nhưng hắn đã đến, nếu lấy thân phận đô đốc thì sợ có chuyện chính sự. Tốt xấu gì mình cũng phụ trách bệnh quán này, sau này sợ có người nói này nọ. Cuối cùng nàng vẫn quyết định ra ngoài gặp hắn

Vừa ra đã thấy Tả Bá Xương mặc áo bào ngồi ở vị trí của khách, trên tay bưng chén trà, tay kia gõ gõ vào bình nước trà phát ra tiếng bong bong.

Tương Nhược Lan nhíu mày. Tả đô đốc coi nơi này là nhà hắn sao? Tùy tiện như vậy

Tương Nhược Lan đi tới. Tả Bá Xương thấy nàng thì buông chén trà, đứng dậy thi lê

Tương Nhược Lan nhíu mày

–          Tả đô đốc miễn lễ.

Nói rồi ngồi xuống vị trí của chủ nhân.

Tả Bá Xương nhìn nàng cười nhẹ rồi lại ngồi xuống. Tương Nhược Lan thấy hắn cười mà da đầu tê dại:

–         Tả đô đốc đến nữ bệnh quán chẳng biết là có việc gì?

Tả Bá Xương nhìn nàng, sắc mặt dần lạnh xuống:

–         Lần này Tả mỗ tới tìm công chúa là lấy thân phận đô đốc nhưng chỉ nói những lời như một bằng hữu, mong công chúa lượng thứ

Tương Nhược Lan cười lạnh:

–         Đô đốc năm lần bảy lượt nói đô đốc và bản cung là bằng hữu nhưng bản cung chưa biết mình và đô đốc là bằng hữu từ bao giờ?

Giờ nàng không cần sợ hắn nữa, cho nên nói chuyện đương nhiên không cố kỵ như trước

Tả Bá Xương hừ lạnh một tiếng nói:

–         Có lẽ sau này công chúa không chỉ là bằng hữu với Tả mỗ thôi đâu.

Tương Nhược Lan giận dữ đứng lên, nàng chỉ vào Tả Bá Xương:

–         Làm càn, Tả đô đốc nói lời này là có ý gì?

Tả Bá Xương cũng đứng lên, sắc mặt âm trầm:

–         Không phải công chúa cũng hiểu ý Tả mỗ rồi đấy sao? Công chúa dù cao quý nhưng Tả mỗ không phải là không xứng với công chúa

Tương Nhược Lan không nghĩ tới hắn có gan to như thế, mình là công chúa mà hắn dám nói những lời này, tức giận đến mặt trắng bệch, thù mới hận cũ gộp chung cả lại.

–         Tả đô đốc, chuyện hôn nhân phải ngươi tình ta nguyện, ta nhớ kĩ ta từng đã từ chối ngươi. Sao giờ ngươi còn mặt mũi tìm đến Hoàng thượng cầu hôn.

Tả Bá Xương tiến lên vài bước, nhìn thẳng nàng, lạnh lùng nói:

–         Tả mỗ chỉ biết chuyện hôn nhân là nhận lệnh của phụ mẫu. Trước phu nhân trên không có ai, hôn sự đương nhiên có thể tự mình làm chủ. Nhưng bây giờ, trên ngươi có Thái hậu, Hoàng thượng. Trước ngươi từ chối Tả mỗ thì giờ Tả mỗ sẽ nhờ Thái hậu thay Tả mỗ cầu hôn. Ta nghĩ, Thái hậu sẽ không lý nào mà từ chối Tả mỗ

Cho dù là công chúa nhưng cũng từng có chồng, từng sinh con thì có nhà quyền quý nào muốn. Mà những nhà gia thế thấp kém hẳn Thái hậu sẽ không đồng ý. Bản thân dù xuất thân thấp một chút nhưng nhờ đã là tam đẳng tước, thân cao cư vị, có ai thích hợp hơn mình?

An Viễn Hầu? Đã hòa ly rồi sao hoàng thất có thể bất chấp thể diện mà cho công chúa quay lại. Tất cả những điều đó đều là do An Viễn Hầu đơn phương mà thôi.

Tương Nhược Lan trong lòng tuy giận nhưng cũng biết Tả Bá Xương nói không sai. Nữ nhân ở đây thường đến đêm động phòng hoa chúc mới biết hôn phu của mình là thế nào. Làm gì có ngươi tình ta nguyện, cũng chỉ là một bên đơn phương mà thôi

–         Tả đô đốc, ngươi đừng vọng tưởng nữa, Thái hậu nhất định sẽ không chấp nhận.

Tả Bá Xương cười cuồng ngạo:

–         Tả mỗ lại tin rằng sẽ ngược lại.

Người này vừa có quyền vừa có thế, lại còn cả da mặt dày, Tương Nhược Lan nhất thời thật không có cách nào, đành nghiến răng căm tức nhìn hắn.

–         Tả đô đốc đã nói xong rồi chứ. Bản cung không tiễn.

–         Công chúa đừng nóng, Tả mỗ nói thêm câu nữa rồi sẽ đi

Tả Bá Xương trầm mặt nói:

–         Công chúa thân là nữ tử, dù y thuật cao cũng không nên xuất đầu lộ diện như thế, chạy loạn xung quanh không chỉ đánh mất thể diện của công chúa mà cũng là làm mất thể diện của Hoàng thượng. Sau này sẽ bàn luận về công chúa và Hoàng thượng thế nào? Công chúa vẫn nên giống những công chúa khác, an phận thủ thường thì hơn

Tương Nhược Lan bị hắn nói mà buồn cười. Mẹ kiếp, hắn có quyền gì mà nói mình

Nàng trừng mắt, trầm giọng nói:

–         Đời sau bình luận gì về bổn cung liên quan gì đến ngươi, ngươi có tư cách gì nói chuyện này với bổn cung. Đây là Hoàng thượng đồng ý, tự mình hạ thánh chỉ, ngươi khó chịu thì đi mà nói với Hoàng thượng. Tả Bá Xương, chớ nói chuyện ngươi không thể nào lấy được bản cung, cho dù bản cung có lấy ngươi thì cũng đừng mong bản cung quy củ. Nếu ngươi muốn nữ nhi quy củ thì trong kinh thành còn đầy ra đó, sao phải tới tìm bổn cung rồi chê bai này nọ, thật chẳng hiểu là loại người gì.

Tương Nhược Lan mặc dù đã là công chúa, nhưng thứ nhất nàng là nghĩa nữ, trong tay cũng không có thực quyền, mà Tả đô đốc lại là tam đẳng tước, tự bản thân nàng cũng không có tư cách giáo huấn hắn. Thứ hai nàng cũng không có ý này cho nên chỉ là thuận miệng mà mắng hắn một trận.

Nhưng cho dù là như thế cũng khiến mặt Tả Bá Xương xanh lại. Thật cũng chẳng có gì lạ. Thời đại này, nam nhi thường quen với việc thê tử ở trong nhà xử lý chuyện nhà, sinh con đẻ cái, có mấy người có thể để thê tử mình xuất đầu lộ diện? Trừ phi là loại nam nhân ăn cơm búng. Đổi lại là người khác thì hắn hắn sẽ bỏ mặc nhưng chỉ vì quả thật muốn lấy nàng nên mới lên tiếng khuyên bảo. Hắn cũng rất chú ý đến tời ăn tiếng nới nhưng vẫn khiến Tương Nhược Lan thấy phản cảm

Hẳn chỉ không suy nghĩ cẩn thận. Mọi chuyện đều có hai mặt, tích cách Tương Nhược Lan mạnh mẽ như thế nên nàng mới dám làm chuyện mà những nữ nhân khác không dám làm. Hắn vừa thích Tương Nhược Lan mạnh mẽ nhưng lại hi vọng nàng có thể quy củ như những nữ tử khác. Giống như muốn ngựa chạy nhưng lại không cho nó ăn cỏ, sao có thể?

Hắn cũng tức giận đứng lên, lạnh lùng nói:

–         Tả mỗ vẫn nghĩ sẽ nhanh chóng đến chỗ Thái hậu cầu hôn, đến lúc đó, xem Tả mỗ có thể quản chuyện của công chúa không.

Tương Nhược Lan hận đến nghiến răng, nhìn hắn, hừ một tiếng:

–         Lại thêm một kẻ điên.

Nói rồi xoay người đi vào phòng.

Tả Bá Xương đi rồi, Tương Nhược Lan vẫn tức giận vô cùng. Nàng vào phòng thuốc kiểm tra thuốc ngày hôm nay để phân tán sự chú ý của bản thân. Dần dần, quên đi sự tức giận khi nãy, hoàn toàn nhập tâm làm việc thì nữ quan lại vào báo:

–          Công chúa, An Viễn Hầu cầu kiến!

Tương Nhược Lan ngẩng đầu, ý nghĩ đầu tiên dâng lên là sao cứ kẻ này đi thì kẻ khác tới. Ý nghĩ thứ hai là, chẳng lẽ hắn tới để giáo huấn ta? Chẳng lẽ công chúa ta chỉ là bù nhìn, ai cũng tùy tiện dạy dỗ được sao?

Vừa nhớ đến Cận Thiệu Khang là người luôn coi trong quy củ, Tương Nhược Lan càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

Được, đi nghe xem hắn nói gì.

Tương Nhược Lan tức giận bừng bừng đi ra ngoài.

Bên ngoài, Cận Thiệu Khang ngồi ở ghế của khách, đã có nha hoàn bưng trà lên. Thấy Tương Nhược Lan tới, Cận Thiệu Khang lập tức đứng lên hành lễ với nàng.

Đều là võ tướng nhưng hành vi cử chỉ của Cận Thiệu Khang luôn ưu nhã, khiêm nhường. Đừng nói cái đó không quan trọng, điều này khiến nàng cảm giác mình được tôn trọng, thoải mái hơn rất nhiều

Sự tức giận trong lòng nàng biến mất quá nửa, đột nhiên dừng lại.

Hôm nay hắn mặc triều phục màu đen, thân thể khang phục lại khiến cả người trông vô cùng khí khái. Sắc mặt hắn cũng tốt hơn nhiều, hai mắt sáng ngời, tóc bạc dần biến mất, cả người như thoát thai hoán cốt, tỏa ra ánh sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

An Viễn Hầu tuấn lãng năm xưa đã quay trở lại. Nhưng khác với trước, giờ hắn bớt đi vẻ lạnh lùng cứng ngắc, thêm vào đó là sự ấm áp, nhu hòa.

Đây là loại nam nhân có sức thu hút nhất, chỉ nhìn tiểu nữ quan bình thường luôn cười nói giờ cũng chỉ ngượng ngùng nhìn hắn thì biết sức hấp dẫn của hắn không giảm chút nào.

Tương Nhược Lan ngồi xuống chính vị.

Nhìn Cận Thiệu Khang ngồi ở vị trí của khách, Tương Nhược Lan có chút cảm khái. Trước giờ nàng chỉ có thể ngồi dưới hắn, giờ đã có thể ngồi trên hắn. Lúc đầu, khi mới xuyên qua, nàng cẩn thận nhìn sắc mặt người trong Hầu phủ mà sống, ai ngờ lại có ngày hôm nay.

Quả nhiên là tự dựa vào bản thân thì có tiền đồ hơn.

Chỉ là bây giờ nàng thực sự vui vẻ hơn khi trước? Nghĩ một hồi vẫn không ra đáp án.

Công bằng mà nói, có được thì sẽ có mất, trên đời làm gì có chuyện hoàn mỹ.

–         Hầu gia đến đây có chuyện gì? Tương Nhược Lan nhìn hắn thản nhiên nói.

Cận Thiệu Khang thấy thần sắc nàng không vui, trong lòng kinh ngạc. Hắn không nói gì, lấy trong bọc một cuốn trục đưa cho nàng.

Tương Nhược Lan đón lấy, hỏi lại:

–          Đây là cái gì?

Cận Thiệu Khang nhìn nàng cười cười, má lúm đồng tiền hiện ra, ánh mắt sáng bừng.

–         Công chúa không ngại thì hãy nhìn một chút.

Tương Nhược Lan hồ nghi nhìn hắn một cái:

–         Lại còn mập mờ….

Dù sao cũng sống cùng nhau một đoạn thời gian, đã như thói quen, nghĩ không ra thì nàng buột miệng như vậy.

Nàng mở cuốn trục ra, thoáng nhìn, sắc mặt lập tức nghiêm túc.

Trong cuốn trục viết tên người, mà tên những người này rất quen thuộc với Tương Nhược Lan. Mấy hôm nay, nàng vẫn cẩn thận đọc tên những người này

Tay nàng không tự chủ được mà nắm chặt cuốn trục:

–         Đây là… đây là danh sách tên nữ nhi từ các phủ nha đưa lại nhưng hình như đã thiếu đi nhiều người…

Cận Thiệu Khang mỉm cười nói:

–         Tên trên cuốn trục đều là người tại hạ điều tra rồi, xác định tính cách thuần lương, đều từ 13 đến 15 tuổi. Ta nghĩ có lẽ có ích với công chúa.

Tương Nhược Lan kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn:

–         Người đều đã điều tra? Ngươi tra như thế nào? Sao ngươi lại làm chuyện này? Một loạt câu hỏi được đặt ra

Cận Thiệu Khang nhìn đôi mắt sáng bừng của nàng, trong lòng vô cùng vui mừng. Sớm biết nàng sẽ vui, chỉ cần nàng vui, làm gì cũng đáng

–         Ta nhờ một số bằng hữu đến các châu huyện điều tra. Chẳng những tra được phẩm hạnh của bọn họ khi còn là một tiểu thư mà cũng tra được chuyện sau khi các nàng gặp biến cố. Những nữ tử gặp biến cố vẫn không sợ hãi, vẫn lương thiện hẳn là những người công chúa muốn tìm.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

16 responses »

  1. hiennguyen nói:

    Khang ca trên cả tuyệt vời, hiểu NL quá, chẳng như lão xương xương kia. Ngày xưa Khang ca nói quy củ mình thấy dễ thương, sao giờ lão Xương nói quy củ lại thấy ghét thế!
    thanks nàng!

  2. phu0ng anh nói:

    :). Day co’ the g0j la vc d0ng\ tam k nhj? Thanks heo

  3. vulinhlan nói:

    Đúng là cuộc đấu không cân sức háhá… Khang ca của ta a!
    Thanks nàng heo!

  4. khuôn mặt là nhất thời đẳng cấp là mãi mãi. Khựa khựa

  5. Linh NNT nói:

    lão Tả kia thật là ngông cuồng, như thế mà đòi cưới đc NL a?
    so sánh với CTK thật là trời vực
    thanks nàng nha

  6. phungthuhong nói:

    anh Thiệu Khang là nhất, thanks Heo nha

  7. sonymax92 nói:

    Đây nè Heo ới :))
    Hắn cũng rất chú ý đến “tời ăn tiếng nới” nhưng vẫn khiến Tương Nhược Lan thấy phản cảm => lời ăn tiếng nói
    Công chúa, “An viễn hậu” cầu kiến => An Viễn Hầu

  8. […] 249 (¯`•¸•´¯) Chương 250 (¯`•¸•´¯) Chương 251 (¯`•¸•´¯) Chương […]

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s