Từ Uyển Thanh liếc Lưu Tử Đồng một cái, phe phấy quạt cười lạnh nói:

–         Lưu Tử Đồng, ta nói ngươi sao? Sao thế, thấy người ta thành công chúa thì vội vã ôm chân bợ đỡ à?

Mặt Lưu Tử Đồng đỏ bừng, chỉ vào nàng, tức giận nói không nên lời

Trước Từ Uyển Thanh nói xấu Tương Nhược Lan thì Tương Nhược Lan cũng không để ý. Dù sao nàng là người như vậy, so đo cùng nàng thì được cái gì? Chó cắn ngươi thì ngươi còn muốn cắn lại sao?

Nhưng giờ Lưu Tử Đồng vì nàng mà bị Từ Uyển Thanh vũ nhục, không thể dễ dàng tha thứ cho Từ Uyển Thanh được

Tương Nhược Lan cười lạnh một tiếng, đi vào.

Từ Uyển Thanh thấy nàng bước vào thì ngẩng đầu nhìn nàng đầu khiêu khích, trong mắt hiện rõ hận ý. Nếu năm đó không phải nàng hại mình cấm túc thì mình sẽ không phải gả vào Hầu phủ, sao phải chịu nhiều đau khổ như thế.

Tương Nhược Lan đi tới trước mặt nàng, nhìn nàng từ trên xuống dưới một hồi rồi cười nói:

–         Sắc mặt Vương phu nhân hơi vàng, đáy mắt thâm đen, môi trắng bệch, xem ra Vương phu nhân từng sẩy thai?

Từ Uyển Thanh bị nhắc tới chuyện đau lòng thì mặt trắng bệch, nàng trừng mắt nhìn Tương Nhược Lan, nghiến răng nói:

–         Liên quan gì đến ngươi?

Tương Nhược Lan không để ý sự tức giận của nàng, tiếp tục cười nói:

–         Phu nhân sẩy thai rồi không chăm sóc tốt nên bệnh có di chứng, lâu sau không có thai. Hẳn cũng từng tìm danh y nhưng vô dụng đúng không?

Sắc mặt Từ Uyển Thanh càng trắng, gắt gao trừng mắt nhìn Tương Nhược Lan nhưng không nói được gì vì Tương Nhược Lan nói đều đúng.

Lưu Tử Đồng ở bên sóng mắt lưu chuyển, cười tiếp lời:

–         Nhắc tới chuyện này, ta thật cảm tạ phu nhân. Năm đó may mà phu nhân chữa trị hết bệnh cho ta, cũng không biết có phải nhờ phu nhân chăm sóc không mà sau này ta thành hôn…

Nói tới đây, Lưu Tử Đồng quay đầu nhìn Từ Uyển Thanh, cười đắc ý:

–         Sau này ta thành hôn, sinh con rất thuận lợi, chỉ vài năm đã sinh được ba đứa con, đứa nào đứa nấy đều trắng trẻo đáng yêu, ta nghĩ nhất định là có công lớn của phu nhân.

Lòng Từ Uyển Thanh hơi động, ánh mắt hơi biến, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Tương Nhược Lan nhàn nhạt cười nói:

–         Có thể điều đưỡng thân thể tốt đương nhiên là dễ dàng mang thai. Chuyện khi điều dưỡng phải chú ý rất nhiều, chỉ hơi chút không đúng thì sẽ ảnh hưởng đến kết quả

Nói rồi nàng nhìn Từ Uyển Thanh một cái, không nói gì nữa, xoay người rời đi. Lưu Tử Đồng nhướng mày với Từ Uyển Thanh một cái rồi cũng đi theo. Hai người đi ra lương đình, cũng chẳng quay đầu nhìn Từ Uyển Thanh một lần

Từ Uyển Thanh nhìn bóng lưng Tương Nhược Lan, sắc mặt vô cùng khó coi. Vị phu nhân bên người đi qua nói với nàng:

–         Vương phu nhân, y thuật của Tương phu nhân rất cao, ngay cả đậu mùa cũng chữa được thì nhất định có thể chữa cho ngươi. Ngươi nói tốt với nàng một chút, để nàng xem giúp ngươi, chưa biết chừng sẽ có tác dụng. Ngươi xem, nàng sinh được hai con trai, Triệu phu nhân được nàng chữa cũng sinh được ba đứa con, có thể thấy nàng thực sự có cách đó.

Từ Uyển Thanh sao lại không muốn nhưng bắt nàng đi cầu Tương Nhược Lan?

Nàng nghiến răng nghiến lợi nói:

–         Ta chẳng thèm cầu nàng, danh y nhiều như vậy chẳng lẽ ngoài nàng ra thì không ai làm được sao?

Vị phu nhân kia lắc đầu, tìm cớ rời đi.

Từ Uyển Thanh cô độc ngồi trong đình, nhớ lại chuyện đau lòng của mình mà khóc.

Tương Nhược Lan và Lưu Tử Đồng đi ra ngoài thì gặp một cung nữ. Cung nữ đó hành lễ với hai người rồi nói với Tương Nhược Lan:

–         Hoàng hậu mời phu nhân đến

Lưu Tử Đồng nghe vậy thì cười với Tương Nhược Lan:

–         Phu nhân đi đi, ta tìm Yên Nhiên trò chuyện.

Nói xong xoay người rời đi.

Tương Nhược Lan đi theo cung nữ đến một lương đình.

Trong lương đình, Tương Nhược Lan thấy Hoàng hậu ngồi một mình ở đó, xem ra là muốn gặp riêng nàng. Tương Nhược Lan đi vào, thi lễ với Hoàng hậu.

Hoàng hậu thản nhiên nói:

–         Bình thân

Rồi chỉ vào vị trí đối diện:

–         Ngồi đi.

Tương Nhược Lan ngồi xuống đối diện nàng.

Hoàng hậu nhìn nàng nhàn nhạt cười nói:

–         Trường Nhạc vẫn rất nhớ ngươi, nếu nó biết ngươi thành cô cô của nó nhất định sẽ rất vui. Giọng nói bình thản, ánh mắt lạnh nhạt.

Tương Nhược Lan biết, Hoàng hậu đã buông việc đó, mình thành nghĩa nữ của Thái hậu đã không còn là mối uy hiếp cho nàng. Mà cuộc sống sau này còn dài, nàng cần mình rất nhiều, tin rằng nàng sẽ không canh cánh chuyện này.

Có lẽ không thể khôi phục lại quan hệ trước kia với Hoàng hậu nhưng ít nhất cũng không có thêm một đối thủ mạnh.

–         Ta cũng rất nhớ tiểu công chúa, chắc giờ nàng đã lớn rồi

–         Đúng thế, càng lớn càng giống Hoàng thượng

–         Công chúa từ nhỏ đã là một tiểu mỹ nhân.

Hai người nhất thời không nói gì, một lát sau, Hoàng hậu nói:

–         Sau này nên thường xuyên đến Khôn Trữ cung chơi, nói đi nói lại, từ khi ngươi đi, bản cung béo lên không ít.

Tương Nhược Lan cười nói:

–         Nhược Lan biết, nhất định sẽ giúp Hoàng hậu xinh đẹp hơn.

Rời khỏi chỗ Hoàng hậu đã thấy Cận Yên Nhiên đứng ở bụi hoa bên ngoài ngẩn người. Lưu Tử Đồng cũng không ở bên. Nghe có tiếng động, nàng xoay người nhìn lại. Rất hiển nhiên là nàng cố ý nhìn mình

Tương Nhược Lan mỉm cười, đi về phía nàng:

–         Yên Nhiên, đã lâu không gặp.

Cận Yên Nhiên nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, một lát sau mới khẽ gọi:

–         Tẩu tẩu

Tương Nhược Lan cúi đầu:

–         Ta đã không còn là tẩu tẩu của ngươi nữa

Cận Yên Nhiên nói:

–         Trong lòng ca ca, ngươi mãi là thê tử hắn cho nên trong lòng Yên Nhiên, ngươi cũng mãi là đại tẩu của ta.

Tương Nhược Lan nhất thời không biết nên nói gì, chậm rãi bước về phía trước. Cận Yên Nhiên đi theo nàng.

–         Tẩu tẩu, trước ta vẫn trách ngươi khiến ca ca khổ sở nhưng Tử Đồng nói rất đúng, ngươi vì Cận gia cũng chịu nhiều khổ cực. Chúng ta không có tư cách trách ngươi.

Tương Nhược Lan cười nói:

–         Đều là quá khứ rồi

–         Nghe nói ta đã thành cô cô rồi, đáng tiếc còn chưa có cơ hội nhìn thấy bọn trẻ

–         Sau này còn nhiều dịp, bọn trẻ rất đáng yêu.

Nhắc tới con cái, Tương Nhược Lan cầm lấy cổ tay Cận Yên Nhiên, cẩn thận bắt mạch cho nàng. Phát hiện gan nàng ứ trệ, hiển nhiên là tinh thần u buồn lâu dài mà thành.

Mà tinh thần u buồn rất dễ dàng khiến cho khó mang thai

Tương Nhược Lan nhìn nàng nhẹ giọng nói:

–         Yên Nhiên, mọi việc nghĩ thoáng một chút

Hốc mắt Cận Yên Nhiên đỏ bừng lên, nước mắt từng giọt rơi xuống:

–         Tẩu tẩu, ta rất khổ sở.

Cận Yên Nhiên đột nhiên phát hiện ra, trên dời này, có thể khiến nàng hoàn toàn buông lỏng tâm tình không phải là mẫu thân hay ca ca mà là nữ nhân trước mắt này. Là người không do dự mà ra mặt vì nàng.

Tương Nhược Lan thấy nàng đau đớn như thế thì có chút đau lòng, còn đâu là cô nương ngây thơ ngày nào?

Nàng cầm tay Cận Yên Nhiên nói:

–         Đừng khóc nữa. Nơi này đông người như vậy, để người ta thấy sẽ chê cười. Yên Nhiên, dù trong lòng khó chịu cũng đừng biểu lộ ra ngoài, để người khác thấy sẽ coi thường ngươi, vô dụng thôi.

Lúc này Cận Yên Nhiên mới lau nước mắt

–         Tẩu tẩu, giờ ta mới biết, trên đời này thật sự có loại nữ nhân dối trá âm hiểm. Vương gia chỉ tin nàng mà không tin ta, bất kể ta nói gì Vương gia cũng chỉ nghĩ ta là ích kỉ. Lúc này ta mới hiểu cảm giác của tẩu tẩu năm đó bị Vu Thu Nguyệt hãm hại. Khi đó ta ngu ngốc giúp đỡ Vu Thu Nguyệt, lòng tẩu nhất định khó chịu, tẩu tẩu, xin lỗi.

Tương Nhược Lan vỗ vỗ tay nàng:

–         Đều đã qua, ta cũng không để ý nữa

Cận Yên Nhiên khó hiểu:

–         Tẩu tẩu, khi đó sao ngươi có thể kiên cường đối mặt với mọi thứ vậy. Cho dù khi tất cả chúng ta không tin ngươi ngươi cũng không tức giận mà còn có thể phản kích lại rất hay. Tẩu tẩu, ta mãi không thể làm được như ngươi, khi vương gia không tin ta, ta quả thực muốn chết

–         Chết?

Tương Nhược Lan cười lạnh:

–         Chết rồi chẳng phải là vừa ý người ta sao. Yên Nhiên, không phải người khác dối trá âm hiểm mà là ngươi quá mềm yếu vô dụng. Chính vì ngươi mềm yếu như thế nên mới bị người khác cưỡi lên đầu. Người sống phải có khí thế, ngươi là chính thất, lại là muội muội của An Viễn Hầu, sao lại bị một thiếp thất gắt gao kìm kẹp như thế? Chính bởi ngươi không tự ý thức coi trọng bản thân nên người ta càng chẳng coi ngươi ra gì. Ngươi dùng danh phận chính thất của mình mà tạo khí thế thì dù nàng có không phục đến đâu cũng không dám làm trái lời ngươi. Ngươi phải để cho mọi người biết ngươi mới là chính thất, để cho mọi người nể trọng ngươi. Nhưng ngươi lúc nào mặt mày ủ rũ, một mình tự thương mình đương nhiên là khiến người ta coi thường. Hay như Trữ Vương cũng không thích cả ngày gặp gỡ một nữ nhân lúc nào cũng than vãn khổ sở, đó chẳng phải là ngươi đang ép hắn đến chỗ khác nữ nhân sao?

Cận Yên Nhiên nghe đến trợn mắt há mồm, nhất thời quên khổ sở. Từ trước tới nay, những người bên cạnh luôn bênh vực, đồng tình với nàng, mắng Tĩnh Nhàn trắc phi dối trái âm độc nhưng chưa ai nói nàng như thế. Lòng nàng tức giận, chẳng lẽ mình bị hãm hại như thế không phải là người khác sai mà là mình sai?

Vừa định cãi lại nhưng nàng thấy chẳng thế nói được gì

Tương Nhược Lan thấy nàng như thế đương nhiên biết nàng định nói gì, Tương Nhược Lan cười lạnh nói:

–         Ngươi nhất định đang nghĩ sao lại thành lỗi của ngươi đúng không? Yên Nhiên, ta vì tốt cho ngươi mới nói như vậy. Ta cũng có thể đồng tình, thương cảm ngươi nhưng có tác dụng gì cho ngươi không? Sự đồng tình, thương cảm với ngươi mà nói chỉ càng khiến ngươi mềm yếu hơn thôi. Tĩnh Nhàn trắc phi đó vào cửa trước ngươi, sinh con trước ngươi sao cam tâm để ngươi ngồi trên, đương nhiên nàng muốn tranh giành, ý nghĩ này rất bình thường. Nhưng nếu ngươi mạnh mẽ hơn một chút, cho nàng thấy thực lực của ngươi thì nàng đã không dám kiêu ngạo như thế mà sẽ nghĩ hậu quả trước khi làm. Giờ ngươi không có thủ đoạn như nàng thì thôi nhưng ngay cả khí thế cũng thua người ta thì sao nàng phải khách khí? Tình cảnh hôm nay của ngươi phần lớn là do ngươi mà ra, nếu ngươi còn không tỉnh lại thì chẳng ai giúp ngươi được.

Cận Yên Nhiên vốn đầy hi vọng được Tương Nhược Lan an ủi, không ngờ Tương Nhược Lan không những không an ủi mà còn mắng thẳng nàng như thế. Nàng tức đến giậm chân, mắt đỏ hồng:

–         Thôi đi, ta không nghe ngươi nói nữa

Nói xong tức giận rời đi.

Tương Nhược Lan nhìn bóng lưng nàng thở dài. Hi vọng sau khi trở về nàng suy nghĩ cẩn thận, nếu không chẳng ai giúp được nàng.

Du ngoạn một hồi, mọi người hành lễ với Hoàng hậu rồi rời khỏi hoàng cung.

Qua ba ngày, Cảnh Tuyên Đế cũng hạ thánh chỉ, tứ phong Tương Nhược Lan là Hòa Thuận công chúa, đại điển được cử hành sau một tháng.

Nhất thời, Tương Nhược Lan trở thành nhân vật thu hút chú ý nhất toàn thành, bất luận là yến hội này nào, mời được Hòa Thuận công chúa đến đều là niềm tự hào. (Như kiểu hot girl đi tham gia event bây giờ ấy nhỉ J)

Tin tức cũng truyền về Cận gia.

About Heo Chảnh

Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình. Nơi chính em cũng chưa từng bước tới… J.L. BORGES

12 responses »

  1. Linh NNT nói:

    hi vọng YN đáng bại Tĩnh Nhàn trắc phi kia, hihi, mạnh mẽ lên như NL năm xưa ấy
    thanks nàng nha

  2. Pussycat_Doll nói:

    Truyện hay quá!! mình đọc 1 lèo đến chương này… hâm mộ NL tỷ quá… Cám ơn bạn đã edit nhé x!!

  3. NL chac chan se giup dc Yen Nhien nhj?

    “Tin tức cũng truyền về Cận gia.” –>> ta trong cho xem thai do / phan ung cua Thai phu nhan :))

  4. Linh bé nói:

    Truyện hay quá. Tks nàng. Cho đăng ký một ghế nhé.

  5. superholic nói:

    nàng à, tui đang chăm chú xem những gì nàng viết như,ng mà tâm đắc nhất vẫn là câu comt ‘Như kiểu hot girl đi tham gia event bây giờ ấy nhỉJ’

  6. anhdva nói:

    chắc NL lại giúp được CYN nên thái phu nhân lại phải nghĩ lại ha.

  7. yeminlv nói:

    CYN quen dc bao boc roi, gio chi co nang ay tu minh phai doi mat thoi

Nhéo tai

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s